Chương 88: Người chồng cũ chẳng được tích sự gì

Trang Tử Châu ngồi trên sofa, mang vẻ mặt oan ức nói, "Em hỏi tổ chương trình rồi, trong tổ không có loại thuốc mà em muốn đưa cho chị ấy, loại thuốc xoa bóp trị thương ở chân đó chính em từng dùng, công dụng thật sự rất tuyệt, em mới bảo người ra ngoài mua đấy."

Thịnh Hiểu Nguyệt cầm lấy chai thuốc mang về, tra cứu trên điện thoại, phát hiện giá cả không hề rẻ chút nào, hơn nữa chỉ có hiệu thuốc lớn nhất trong thành phố mới mua được.

"Nào, để chị bôi thử cho em xem." Thịnh Hiểu Nguyệt cất điện thoại đi, nói với Lạc Kiều Nhất.

Lạc Kiều Nhất liếc nhìn Trang Tử Châu một cái, cô đi sang một bên ngồi xuống, "Cậu phải nói thật thì mới được ở lại, bằng không chỉ đành bị đuổi khỏi tổ chương trình thôi."

Thịnh Hiểu Nguyệt ngồi xổm trước mặt Lạc Kiều Nhất, đặt chân cô lên đùi mình, sau đó bóp ra một ít nước thuốc, từ từ xoa bóp cổ chân cho Lạc Kiều Nhất.

Trang Tử Châu mang vẻ mặt vô tội, cậu ta đỏ hoe đôi mắt đáp với vẻ ngây thơ, "Cho dù em có ăn gan hùm mật gấu, cũng không dám có ý đồ gì với chị đâu."

Lạc Kiều Nhất mím môi nhìn cậu ta, cô chợt nhận ra Cố Tri Thâm nhìn người quả thật rất chuẩn.

Trang Tử Châu này quả thực thông minh, e rằng từ lần ở trong thang máy, cậu ta đã nhìn ra mối quan hệ giữa cô và Cố Tri Thâm không tầm thường, thế nên sau đó mới đứng ra bênh vực cô.

Lạc Kiều Nhất không hề phản cảm sự thông minh vặt này của cậu ta, những sự thông minh vặt cậu ta giở ra đều là để mưu cầu tương lai cho bản thân, ở trong cái giới này, thông minh một chút rất tốt, ít nhất cậu ta không hề độc ác.

"Đợi có kết quả điều tra rồi hãy kêu oan, bây giờ cậu kêu oan không có tác dụng đâu." Thẩm Khoan nheo mắt lên tiếng.

Anh ta nhìn ra được, Lạc Kiều Nhất đã bị lay động rồi.

Nhưng anh ta là người thực tế, chỉ nhìn vào bằng chứng cuối cùng.

"Truyền nước xong thì bảo cậu ta về nghỉ ngơi trước, ngày mai có thấy được kết quả không?" Thịnh Hiểu Nguyệt nhìn sang Thẩm Khoan, cô đặt chân Lạc Kiều Nhất xuống.

Lạc Kiều Nhất cử động cổ chân, phát hiện cảm giác mát lạnh, hình như không còn đau nữa.

Giống như cơn đau đã bị thuốc làm tê liệt đi vậy, chỗ vốn dĩ còn nhói đau nay đã trở nên tê dại.

Thẩm Khoan gọi người tới đón Trang Tử Châu về, đợi cậu ta rời đi, anh ta mới cười đầy vẻ công tử bột nói với Lạc Kiều Nhất, "Tôi biết trong lòng cô tính toán gì rồi, thấy người không có vấn đề gì nên muốn giữ lại, nhưng tôi nói thật với cô nghe, không giữ được đâu."

Lạc Kiều Nhất bình tĩnh nhìn anh ta bằng ánh mắt phẳng lặng, "Ý của Cố Tri Thâm? Tại sao?"

"Tâm tư nhỏ nhặt của cậu ta cô cũng rõ rành rành ra đấy, còn hỏi nhiều làm gì? Trong mắt Cố tổng không dung nổi hạt cát, hôm nay không phải cậu ta thì là người khác, cũng sẽ bị đá ra khỏi tổ chương trình thôi." Giọng điệu của Thẩm Khoan nhẹ nhàng cứ như đang nói về một chuyện không mấy quan trọng.

"Nếu tôi cứ khăng khăng bắt cậu ta ở lại thì sao? Cái gọi là tâm tư nhỏ nhặt của anh, chính là việc người khác dựa vào sự thông minh vặt của mình để tìm lối thoát cho bản thân, cũng là sai trái sao?" Lạc Kiều Nhất lạnh lùng hỏi Thẩm Khoan.

Thẩm Khoan vội vàng lên tiếng xoa dịu, "Ầy, chị dâu nổi giận làm gì chứ, chuyện này không phải chưa có kết quả sao, có kết quả rồi chúng ta bàn tiếp."

"Có kết quả anh sẽ ưu tiên báo cho Cố Tri Thâm trước, rồi trực tiếp đá người ta đi, có phải không?" Lạc Kiều Nhất dồn ép anh ta.

Thẩm Khoan vội vàng đáp, "Sẽ không đâu sẽ không đâu, có kết quả tôi sẽ nói với cô trước, thế này được chưa?"

Lạc Kiều Nhất nhìn vào mắt Thẩm Khoan, vẻ mặt cô nghiêm túc, "Tôi không thấy việc Trang Tử Châu vì tương lai của mình mà giúp đỡ tôi là sai, cho nên, nếu kết quả không liên quan gì đến cậu ta, tôi yêu cầu để cậu ta ở lại, đây là tôi dùng thân phận chị dâu để nói những điều này với anh đấy."

Thẩm Khoan liên tục gật đầu, "Vâng, lời của chị dâu tôi đã ghi nhớ rồi."

"Hai người nói xong chưa?" Thịnh Hiểu Nhuyệt không có việc gì làm thấy Lạc Kiều Nhất không nói nữa liền lên tiếng hỏi.

"Ừ, hai người nghỉ ngơi cho tốt nhé, tôi về trước đây." Thái độ của Thẩm Khoan đối với Thịnh Hiểu Nguyệt cũng vô cùng hòa ái dễ gần.

Đợi tiễn Thẩm Khoan đi xong, Thịnh Hiểu Nguyệt mang vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Lạc Kiều Nhất, "Tối nay cậu ngủ với Cố Tri Thâm à?"

Lạc Kiều Nhất thay đổi hoàn toàn vẻ nghiêm túc ban nãy, trên mặt mang theo sự ngượng ngùng, "Ban đầu tớ định gọi điện cho cậu, kết quả là dược hiệu mạnh quá nên gọi nhầm số."

Thịnh Hiểu Nguyệt áp sát lại gần cô, hạ thấp giọng hỏi, "Cậu ta vậy mà lại chịu đến làm giải dược cho cậu cơ à, lại còn ba tiếng đồng hồ, đỉnh thật đấy."

"Đừng nói chuyện này nữa!" Mặt Lạc Kiều Nhất không tài nào kiềm chế được mà đỏ bừng lên, miệng cũng hơi khô khốc.

"Vậy chúng ta nói về Trang Tử Châu đi, cậu đều biết tâm tư của Trang Tử Châu không trong sáng rồi mà vẫn muốn giữ người ta lại, tại sao?" Cô hỏi.

Thịnh Hiểu Nguyệt rất hiểu Lạc Kiều Nhất, cô vốn không phải là người quá mức thánh mẫu.

Lạc Kiều Nhất nhạt giọng đáp, "Những lúc cậu không tiện lộ diện, Bùi Kiều Kiều cùng mấy nhà thiết kế gây khó dễ cho tớ, cậu ta đều giúp tớ ngược xuôi lo liệu, chân bị thương cũng chỉ có cậu ta để tâm mua thuốc giúp tớ, cho dù cậu ta có tâm tư khác thì sao chứ?"

Thịnh Hiểu Nguyệt bước lên, xoa bóp bả vai cô, "Làm cậu chịu ấm uất rồi."

"Những việc cậu ta làm cho tớ đều là thật lòng thật dạ, còn chút tâm tư nhỏ nhặt cậu ta dành cho tớ thì còn chưa nhận được chút lợi ích nào cả, cậu nói xem tớ không nên bảo vệ cậu ta chắc?" Lạc Kiều Nhất hỏi Thịnh Hiểu Nguyệt.

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập