Chương 61: ANH TA MÃI MÃI CHỈ BIẾT NÓI XIN LỖI

Ôn Lương dùng điện thoại thanh toán tiền trước, sau đó mở lịch sử cuộc gọi ra, bên trong có hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Phó Tranh, cùng với vài tin nhắn của anh.

Cô mở từng tin nhắn một. Tin nhắn đầu tiên viết: Ôn Lương, em đang ở đâu? Anh đến đón em. Tin nhắn thứ hai: Chuyện tin tức anh có thể giải thích. Tin nhắn thứ ba: Xin lỗi.

Nhìn thấy ba chữ đó, Ôn Lương khẽ cười nhạt. Xin lỗi. Lại là xin lỗi. Anh ta mãi mãi chỉ biết nói duy nhất một câu này. Đã biết là có lỗi, nhưng vẫn cứ tiếp tục làm chuyện có lỗi.

Tin nhắn thứ tư có mốc thời gian cách ba tin trước một khoảng khá dài: Ôn Lương, đoạn phỏng vấn của em ở cổng bệnh viện đã bị người ta cắt ghép ác ý, anh đã cho người dập sức nóng của nó xuống rồi. Em đang ở đâu? Anh đến đón em, thấy tin nhắn này nhớ gọi lại cho anh.

Ôn Lương mở Weibo tìm kiếm, quả nhiên thấy tin tức liên quan đến mình, vừa được vài tài khoản marketing đăng tải cách đây không lâu. Giới truyền thông đặt tiêu đề cho tin này là: Phản hồi mới nhất của Ôn Lương – đối tượng ngoại tình của Phó Tranh.

Phản hồi cái gì chứ? Chẳng phản hồi bất cứ điều gì cả. Chỉ là các tài khoản marketing và truyền thông đã dẫn dắt thái độ của Ôn Lương thành sự chột dạ, không dám đối diện trả lời trực tiếp. Phía dưới phần bình luận toàn là những lời chỉ trích Ôn Lương, thậm chí là những lời bình phẩm ác ý về diện mạo của cô.

"Chỉ là người qua đường thôi, nhưng không hiểu đàn ông bây giờ nghĩ gì nữa. Sở Tư Nghi đẹp thế kia mà còn đi tìm tiểu tam. Cô này so với Sở Tư Nghi còn kém xa." "Minh chứng rõ ràng cho việc đàn ông ngoại tình không phải vì đẹp hay không, mà là vì cảm giác mới lạ." "Tục ngữ có câu, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm."

Cùng lúc đó, trong khoảng thời gian này, các trang web video đồng loạt xuất hiện một loạt video cắt ghép tôn vinh nhan sắc của Sở Tư Nghi. Trong đó, video có lượt xem cao nhất mang tiêu đề: Đối tượng ngoại tình của Phó Tranh VS Đối tượng kết hôn của Phó Tranh. Dưới sức nóng của sự kiện, những video tương tự như vậy nhiều không đếm xuể.

Những chuyện đó tạm thời không bàn tới. Còn có một từ khóa nóng khác: Weibo chính thức của Phó thị nhấn thích.

Nhấn vào xem thì thấy có người đăng ảnh chụp màn hình, trên trang chủ Weibo của Phó thị xuất hiện một dòng: Bài viết anh ấy từng nhấn thích. Bài viết đó chính là của một tài khoản marketing chỉ trích Ôn Lương là tiểu tam. Dù hiện tại vào xem Weibo của Phó thị thì lượt thích đó đã bị hủy, nhưng điều này vẫn khiến người ta không khỏi suy diễn. Cư dân mạng bàn tán xôn xao, cho rằng đây chính là bằng chứng xác đáng, ngay cả nhân viên trong tập đoàn Phó thị cũng không nhìn nổi, phải âm thầm đòi lại công bằng cho Sở Tư Nghi.

Ôn Lương biết, việc vận hành Weibo chính thức của Phó thị và các nền tảng mạng xã hội khác thuộc về bộ phận quan hệ công chúng (PR). Cô lướt qua đơn giản rồi thoát khỏi Weibo.

Đúng lúc định tắt máy lần nữa thì điện thoại của Phó Tranh gọi tới. Ôn Lương vô cùng dứt khoát từ chối cuộc gọi rồi tắt nguồn, động tác liền mạch một hơi. Cô nhét điện thoại vào túi, đi vào một tiệm trà uống gọi một ly trà sữa, ngồi trên ghế cao, vừa gặm chân giò vừa uống trà sữa.

Bên cạnh cô không biết từ lúc nào có một chàng trai trẻ ngồi xuống, tay cầm một ly trà sữa, cắn ống hút, liếc nhìn Ôn Lương vài lần rồi lấy hết can đảm nói: "Người đẹp ơi, cho mình xin WeChat được không?"

Ôn Lương ngẩn người một lát, mỉm cười nhạt rồi lắc đầu: "Xin lỗi cậu." "Không sao, không sao, làm phiền cô rồi." Vành tai chàng trai đỏ ửng, vội vàng đáp.

Ăn xong chân giò, uống hết trà sữa, Ôn Lương ngồi lại tiệm trà một lúc rồi mới đứng dậy rời đi. Cô thong thả đi dọc theo vỉa hè ven đường. Không biết đã đi bao lâu, nhìn thấy một hội sở phía đối diện, cô nhất thời hứng chí băng qua đường đi vào, đi thẳng xuống tầng hầm một.

Tầng hầm một là một quán bar. Lúc này quán bar không đông người, ánh sáng khá rõ ràng. Trên sân khấu có một cô gái với giọng hát khàn đặc trưng đang hát nhạc dân ca. Ôn Lương ngồi xuống trước quầy bar, nhân viên pha chế hỏi: "Người đẹp này, cô muốn dùng gì?"

Ôn Lương định lên tiếng, bỗng nhận ra mình đang mang thai không thể uống rượu, cô kìm lại hồi lâu mới thốt ra một câu: "Cho tôi một ly Sprite." Nhân viên pha chế: "..."

Anh ta nhìn cô với vẻ mặt kiểu "Cô đang đùa tôi đấy à?", nhưng vẫn đưa cho cô một ly Sprite: "Của cô đây, mời dùng." "Cảm ơn."

Ôn Lương nhận lấy ly nước, cô tìm một bàn nhỏ trong góc ngồi xuống, nhìn ca sĩ trên sân khấu, tâm trí không biết đã bay tận phương nào.

"Anh cùng em bước vào mùa hạ đầy tiếng ve, vượt qua sự ồn ào của phố thị... Giọng hát vẫn còn vang vọng, đôi mắt em tựa như hoa lựu... Chẳng còn thấy sự dịu dàng của em, đánh mất đi nụ cười giữa ngàn hoa. Năm tháng chẳng thể dừng lại, sự chờ đợi của mây ngàn... Em thực sự rất nhớ anh, trong mỗi mùa mưa... Điều anh chọn lãng quên, lại là điều em luyến tiếc nhất... Giấy ngắn tình dài, nói không hết bao nỗi sóng lòng. Câu chuyện của em đều là về anh cả đấy. Tại sao lại yêu anh ấy, và quyết định cùng anh ấy về nhà. Từ bỏ mọi thứ của em, tất cả đều chẳng sao cả. Giấy ngắn tình dài, kể không xiết những năm tháng thiếu thời. Câu chuyện của em vẫn cứ là về anh thôi..."

Giọng của ca sĩ không quá xuất sắc, cao độ cũng bình thường, có lẽ vì hiện tại không có nhiều khách nên cách hát có phần lười nhác. Thế nhưng nó vẫn khiến hốc mắt Ôn Lương ửng đỏ, lồng ngực đau nhói khôn nguôi. Cảm xúc mà cô đã cố kìm nén suốt cả ngày bỗng chốc bùng nổ vào khoảnh khắc này.

Mười năm qua, cô với tư cách là một người đứng ngoài quan sát, nhìn Phó Tranh từ một sinh viên đại học non nớt trưởng thành thành một tổng giám đốc Phó thị uy phong một cõi. Anh là mục tiêu cô theo đuổi, là tia sáng trong đêm tối của cô, là câu chuyện duy nhất của cô trong mười năm qua. Cô bò ra từ bóng tối, người đầy bùn đất, dốc hết sức bình sinh để chạy về phía anh.

Ba năm hôn nhân, cô toàn tâm toàn ý vun vén, tiêu hao hết thảy nhiệt huyết. Anh cũng nỗ lực đóng vai một người chồng đủ tiêu chuẩn. Chỉ là, đồ giả thì mãi mãi là đồ giả. Năm tháng không thể dừng lại, mà anh thì đã sớm đi tìm người mình yêu, chỉ có cô là vẫn ngốc nghếch đứng đợi tại chỗ, mong chờ anh quay đầu.

Trong lòng anh, cô chưa bao giờ là vợ, mà chỉ là một người tình bí mật, một sự tồn tại không thể đưa ra ánh sáng. Trong ba năm, năm nào anh cũng đi gặp Sở Tư Nghi, nhưng chưa từng nói với cô ta rằng anh đã kết hôn. Đúng như Sở Tư Nghi đã nói, trong một mối quan hệ, người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Cô chính là kẻ thứ ba chen giữa Phó Tranh và Sở Tư Nghi.

Mấy ngày trước ngọt ngào bao nhiêu, thì hôm nay lòng đau bấy nhiêu. Hóa ra tất cả sự tốt đẹp anh dành cho cô đều là diễn kịch, đều có mục đích cả. Cuối cùng cô đã hiểu rồi. Cô sẽ không bao giờ tin anh nữa.

"A Lương? Đúng là em rồi! Vận may của anh tốt thật, quả nhiên gặp được em ở đây."

Bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc, Ôn Lương quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trang bị kín mít chỉ lộ ra đôi mắt đang ngồi xuống đối diện cô. Ôn Lương nhận ra ngay đó là Chu Vũ, cô thu lại cảm xúc, mỉm cười nhạt: "Chu Vũ, dạo này sao thế? Đi đâu cũng gặp được anh vậy?"

Chu Vũ kéo khẩu trang xuống một chút: "Trưa nay anh có bữa cơm với người bên đài truyền hình ở trên kia." Anh chỉ chỉ lên hội sở phía trên, nghiêng đầu nhìn Ôn Lương: "Nghĩ là có thể tâm trạng em không tốt sẽ đến quán bar, nên vào đây thử vận may, không ngờ lại gặp thật. Anh gửi WeChat sao em không trả lời?"

"Xin lỗi anh, điện thoại em tắt máy." "Đến đây để tìm sự yên tĩnh à?"

Dù là câu hỏi nhưng giọng điệu của anh lại đầy vẻ khẳng định. Ôn Lương mím môi, không phủ nhận, cầm ly nước nhấp một ngụm Sprite.

"Mấy cái tin tức trên mạng em đừng để trong lòng. Anh ghét nhất là đám phóng viên truyền thông thiếu đạo đức, chỉ sợ thiên hạ không loạn, vì lưu lượng mà tin đồn gì cũng tạo ra được."

Chu Vũ cũng đã thấy tin tức hôm nay, nghĩ rằng Ôn Lương phiền muộn vì chuyện đó nên an ủi cô: "Lúc anh mới vào nghề cũng đặc biệt để ý đến những lời bàn tán trên mạng. Sau này thời gian dài trôi qua cũng dần hiểu ra, họ đối với anh mà nói chẳng qua chỉ là một phần tử trong số 1,4 tỷ người, là những người lạ chưa từng gặp mặt, họ chẳng bao giờ nghiêm túc tìm hiểu về anh, mà chỉ dựa vào vài câu nói của truyền thông để xả giận trên mạng, anh việc gì phải để tâm đến họ? Cuộc sống của anh thú vị hơn họ nhiều, đợi sức nóng qua đi, còn được mấy ai nhớ đến chuyện này chứ?"

Ôn Lương mỉm cười: "Anh nói đúng."

Thế nhưng, điều cô để tâm chưa bao giờ là những lời bàn tán trên mạng, điều cô để tâm chẳng qua chỉ là hành động của Phó Tranh mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập