Chương 62: BẮT GIÓ TÚM BÓNG

Cư dân mạng không làm tổn thương được cô, người có thể làm cô đau lòng chỉ có Phó Tranh.

Trong công việc liên quan đến MQ và quảng bá các dự án khác, cô cũng thường xuyên tiếp xúc với giới truyền thông, tự nhiên hiểu rõ tâm lý của hầu hết cư dân mạng là a dua và mù quáng theo số đông. Những gì họ thấy, là những gì có người muốn họ thấy.

Giống như tin tức hôm nay, có đơn vị truyền thông cố tình dẫn dắt thủy quân (acc ảo) để kích động dư luận, còn có cả Ngô Linh đâm sau lưng. Có kẻ muốn cố ý trưng bày điều đó ra trước mặt cư dân mạng. Còn những thứ không muốn cư dân mạng thấy, ví dụ như lời đính chính của cô, thì bị Phó Tranh canh giữ nghiêm ngặt, không để lọt ra một chữ nào trên mạng. Cô chỉ cần nói ra sự thật trên Weibo, không quá ba giây nhất định sẽ bị "bay màu".

Chu Vũ ngồi cùng Ôn Lương ở quán bar một lát. Ôn Lương hỏi: "Chiều nay anh không có việc gì làm sao?"

"Không, nếu có thì người đại diện của anh đã gọi điện 'đòi mạng' rồi. Tiện đây ngồi với em một lát, hay là tối nay em qua nhà anh ăn cơm đi, khó khăn lắm mới có thời gian rảnh."

"Được chứ." Ôn Lương mỉm cười nói, "Anh đợi em đi trung tâm thương mại mua ít quà cho bác trai bác gái, không thể đi tay không được."

"Ơ kìa, em chỉ cần người đến là được rồi."

"Không được, thế thì bất lịch sự lắm."

Nói đoạn, Ôn Lương đứng dậy, gần đây có một trung tâm thương mại.

"Anh đi cùng em."

"Không được, đại ca ơi anh quá nổi bật rồi. Em đang ở đầu sóng ngọn gió, nếu bị chụp được thì cả anh cũng vạ lây đấy."

Ôn Lương không quan tâm đến những lời bàn tán trên mạng. Cô cũng biết đối với cư dân mạng, cô chỉ là một người bình thường, đợi cơn sốt qua đi, đại đa số mọi người sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Cùng lắm là fan của Sở Tư Nghi cứ bám riết lấy cô không buông thôi.

"Vậy thế này đi, em ngồi xe anh qua đó, anh đợi em dưới hầm gửi xe."

"Được thôi."

Ôn Lương đáp một tiếng, cùng Chu Vũ đi xuống hầm gửi xe ở tầng hầm hai. Sau khi lên xe, Chu Vũ lái xe đến hầm của trung tâm thương mại gần đó, Ôn Lương đẩy cửa xuống xe. Chu Vũ dặn dò: "Đừng mua nhiều quá, lấy lệ là được rồi."

Ôn Lương tùy ý vẫy vẫy tay: "Em biết rồi."

Ôn Lương đến quầy chuyên doanh chọn hai chai rượu, lại đến cửa hàng trang sức chọn một sợi dây chuyền ngọc trai tròn trịa sáng bóng, còn có cả yến sào và các thứ linh tinh khác, mua mỗi thứ một ít. Sau khi xếp vào cốp xe, Ôn Lương phủi phủi tay, mở cửa ghế phụ ngồi vào: "Đi thôi."

Chiếc xe tiến vào biệt thự nhà họ Chu. Ôn Lương và Chu Vũ lần lượt xuống xe, xách từng món quà trong cốp ra. Đến huyền quan, Chu Vũ vừa thay giày vừa gọi vọng vào phòng khách: "Bố, mẹ, xem ai đến này?"

"Ai thế?" Bà Chu đứng dậy từ sofa, đi vài bước ra huyền quan, thấy Ôn Lương phía sau Chu Vũ thì mừng rỡ: "Là A Lương à, mau vào đi. Mua nhiều đồ thế này làm gì? Ở nhà có thiếu đâu."

"Bác gái, không nhiều đâu ạ, là chút lòng thành của cháu."

"Cháu đến là bác vui lắm rồi, cứ để đồ ở đây đi, lát nữa bảo người dọn dẹp, mau lại đây ngồi." Bà Chu tiến lên, nắm tay Ôn Lương dắt lại sofa ngồi xuống.

"Đã một thời gian cháu không đến thăm bác rồi, dạo này bác và bác trai sức khỏe thế nào ạ?"

"Cháu yên tâm, bác với bác trai khỏe lắm. Thằng Vũ công việc bận rộn, một năm chẳng về được mấy lần, cháu bớt chút thời gian đến chơi là nhà bác vui lắm rồi."

"Cháu sẽ cố gắng ghé thăm bác thường xuyên hơn ạ."

Chu Vũ ngồi ở chiếc sofa đơn bên cạnh, nhìn hai người trò chuyện. Bà Chu tuổi đã cao, không mặn mà với chuyện trên mạng. Chỉ vì con trai mình là ngôi sao nên bà cũng hay theo dõi dư luận, hễ ai khen con bà thì bà sướng rơn, ai bôi nhọ con bà là lòng bà đau thắt, thậm chí còn đích thân đi tranh luận với người ta, nhưng cãi không lại còn bị mỉa mai: Bà hiểu rõ Chu Vũ thế, bà là mẹ nó chắc?

Về tin tức của Ôn Lương trên mạng, bà Chu cũng từng thấy qua. Chu Vũ gia nhập giới giải trí nhiều năm, qua những tin tức liên quan đến con trai, bà Chu cũng dần hiểu ra bản tính của đám truyền thông thiếu đạo đức, toàn biên soạn lung tung, cắt xén lời nói. Bà Chu an ủi Ôn Lương, bảo cô đừng để trong lòng. Trong thâm tâm bà Chu nghĩ, Ôn Lương và Phó Tranh dù sao cũng chung sống bao nhiêu năm, nếu thực sự có quan hệ gì thì làm gì còn phần của Sở Tư Nghi?

"Cháu cảm ơn bác gái. Bác yên tâm đi ạ, họ mắng mặc họ, cháu sống đời của cháu, họ chẳng ảnh hưởng gì đến cháu đâu, cháu không để bụng đâu ạ."

"Ừ, đúng là như vậy. Chỉ là... cái tin tức đó, sao cậu Phó không đứng ra đính chính nhỉ? Thế chẳng phải hại cháu gánh danh xấu oan uổng sao?"

Ôn Lương cụp mắt mỉm cười: "Bác gái, đám truyền thông và cư dân mạng đó sớm đã lùng ra thân phận của cháu, biết cháu là con nuôi nhà họ Phó, Phó Tranh là anh trai cháu, vậy mà họ vẫn cố tình kích động dư luận dẫn dắt xu hướng, có đính chính với họ cũng vô ích thôi ạ. Cách xử lý tốt nhất hiện giờ là dập sức nóng xuống, đợi chuyện nguội đi rồi xóa hết các chủ đề liên quan là xong thôi."

Nếu giữa cô và Phó Tranh thực sự trong sạch, thì đó quả thực là cách xử lý tốt nhất.

"Cũng đúng, cậu Phó bận rộn thế, đâu có tâm trí đâu mà quan tâm cư dân mạng nghĩ gì." Bà Chu gật đầu. Trước đây Chu Vũ cũng dính phải những tin đồn "bắt gió túm bóng", cách dùng chính là xử lý lạnh, không phản hồi, chuyện cứ thế tự nhiên qua đi, bà Chu rất thấu hiểu điều này.

Chu Vũ ngắt lời hai người: "Đúng rồi mẹ, lần trước mẹ chẳng phải cầu được hai cái bùa bình an sao?"

"À, đúng đúng đúng." Bà Chu sực nhớ ra, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc bùa bình an nhét vào tay Ôn Lương, "Thằng Vũ lần trước về bảo dạo này vận may của cháu hơi kém, lúc bác đi chùa thắp hương đã đặc biệt cầu thêm một cái bùa bình an đây, cho cháu nhé. Đại sư trong chùa bảo, bùa này phải luôn mang theo bên người mới linh."

Lần trước Ôn Lương chỉ nói đùa vậy thôi, không ngờ Chu Vũ lại để tâm. Cô nhận lấy bùa bình an, mỉm cười: "Cháu cảm ơn bác gái, thật là làm phiền bác quá ạ."

"Phiền hà gì chứ, cháu đấy, đừng có khách sáo với bác."

Ôn Lương và Chu Vũ cùng trò chuyện với bà Chu rất vui vẻ. Chẳng mấy chốc trời đã sập tối, cô lại dùng bữa tối tại nhà họ Chu. Sau bữa tối, Ôn Lương ngồi lại sofa một lát rồi đứng dậy chào từ biệt hai bác. Chu Vũ lái xe đưa cô về.

Ôn Lương nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, nói với Chu Vũ: "Đưa em đến bệnh viện Đức Hưng nhé."

"Ừ, không về nhà sao? Sao lại đi bệnh viện?" Chu Vũ vừa hỏi vừa bẻ lái chuyển hướng.

"Ông nội sức khỏe không tốt nên nhập viện rồi. Hôm qua em đã hứa hôm nay sẽ đến thăm ông."

"Được."

Chiếc xe tiến vào bệnh viện Đức Hưng, dừng dưới lầu nội trú. Ôn Lương cảm ơn Chu Vũ rồi đẩy cửa xuống xe. Vừa đi được hai bước, Chu Vũ đã đuổi theo phía sau, hắng giọng: "Hay là để anh lên cùng em đi, ông nội em bị bệnh, anh đã đến tận đây rồi mà không vào thăm thì thật không phải đạo."

Chu Vũ nói có lý, lại là ý tốt, Ôn Lương không thể từ chối. Cô liếc nhìn anh một cái: "Vậy anh đeo khẩu trang cho kỹ vào, đừng để ai nhận ra đấy."

Chu Vũ trong lòng mừng thầm, vội gật đầu, đeo chắc khẩu trang rồi theo sau Ôn Lương lên lầu. Đến cửa phòng bệnh, Ôn Lương gõ cửa bước vào. Ông cụ đang nằm tựa trên giường bệnh, bà cụ đang bón cơm cho ông.

"Ông nội, bà nội."

Ôn Lương bước vào, lúc này mới phát hiện ở phía sofa bên kia còn có một người đang ngồi, lưng tựa vào thành sofa, hai chân vắt chéo. Chính là Phó Tranh.

Bốn mắt nhìn nhau, gương mặt cô lạnh lùng, lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác. Ngược lại là Chu Vũ, vì không biết quan hệ giữa Ôn Lương và Phó Tranh hiện đang căng thẳng nên đã khẽ gật đầu chào sau khi thấy anh.

"A Lương đến rồi à, ăn tối chưa cháu?" Bà cụ nhìn thấy Chu Vũ phía sau Ôn Lương liền hỏi: "Vị này là...?"

"Ông nội, bà nội, đây là bạn cháu – Chu Vũ, hôm nay anh ấy đưa cháu đến đây ạ."

Vừa dứt câu nói đó, Ôn Lương bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, có một ánh nhìn nóng rực đang dán chặt lên người mình, chẳng cần đoán cũng biết đó là ai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập