Chương 60: ÔN LƯƠNG LÀ KẺ THỨ BA
Ôn Lương chậm rãi bước ra khỏi bệnh viện, đi lang thang vô định trên đường phố. Cô không biết mình nên đi đâu. Hôm nay nắng rực rỡ, nhưng cô lại cảm thấy lạnh, cái lạnh thấm ra từ tận đáy lòng.
Cô lấy điện thoại, mở Weibo rồi chuyển sang tài khoản phụ để tìm hiểu ngọn ngành chuyện xảy ra ngày hôm đó. Dù biết rõ những bình luận dưới các bài đăng sẽ thế nào, cô vẫn cứ muốn nhấn vào xem, giống như một kiểu tự ngược đãi bản thân, cô lướt xuống từng chút một, thu hết tất cả những lời thóa mạ nhục nhã vào tầm mắt.
Cô còn đảo qua một lượt phần bình luận dưới các tin tức liên quan trên các trình duyệt và trang web video, cuối cùng cũng hiểu rõ căn nguyên sự việc. Cuối cùng, cô mở siêu thoại (Super Topic) của CP tranh cãi, lướt từ đầu đến cuối.
Sau khi tin tức Phó Tranh ngoại tình nổ ra, siêu thoại của CP này im ắng đi nhiều, nhưng vẫn có người kiên trì. Ngay cả cô cũng phải thừa nhận rằng, trong những video, hình ảnh và tranh vẽ kia, Phó Tranh và Sở Tư Nghi trông thật xứng đôi vừa lứa, như một cặp trời sinh. Một vị thiếu gia hào môn, một nữ minh tinh xinh đẹp, dường như sinh ra là để dành cho nhau. Trong câu chuyện của hai người họ không có sự hiện diện của Ôn Lương, cô chỉ là một nhân vật thừa thãi, vì sự trêu đùa của ông trời mà xuất hiện ở nơi cô không nên xuất hiện.
Ôn Lương nhắm mắt lại, dùng tài khoản phụ soạn một dòng Weibo: Ôn Lương không phải kẻ thứ ba, Sở Tư Nghi mới là kẻ thứ ba.
Weibo vừa đăng đi chưa đầy vài giây đã biến mất khỏi trang cá nhân của cô. Bị chặn rồi. Ôn Lương xác nhận. Đây chắc hẳn chính là sự bảo vệ của Phó Tranh dành cho Sở Tư Nghi, tuyệt đối không cho phép bất kỳ tin đồn bất lợi nào về cô ta bị lan truyền.
Ôn Lương nhếch môi, lại soạn một dòng Weibo khác: Ôn Lương là kẻ thứ ba.
Dòng Weibo này đã đăng thành công. Ôn Lương kiểm tra đi kiểm tra lại trên trang cá nhân, dòng trạng thái này thực sự đã được đăng lên, không hề biến mất. Thậm chí còn có người lướt thấy trên quảng trường mạng rồi vào nhấn thích, để lại bình luận: "Nói đúng lắm, tiểu tam thì nên chết đi, tôi nguyền rủa Ôn Lương cả đời không sinh được con."
Ôn Lương nín thở, tắt điện thoại. Đúng lúc này, bỗng nhiên có một nhóm người lao tới vây quanh lấy cô. Ôn Lương khó hiểu ngẩng đầu, buộc phải dừng bước. Trong đám đông có cả nam lẫn nữ, ăn mặc như những tay săn ảnh (paparazzi), cầm micro chĩa thẳng vào mặt Ôn Lương, vác máy quay phim hướng về phía cô chụp liên tục.
"Xin hỏi có phải Ôn tiểu thư không? Phó Tranh và Sở Tư Nghi hiện đang là quan hệ tình nhân, đúng không ạ?" "Xin hỏi cô có phải đã xen vào tình cảm của Phó Tranh và Sở Tư Nghi không? Cô nghĩ sao về những tin tức tố cáo cô là kẻ thứ ba?" "Đêm hôm đó cô và Phó Tranh đã xảy ra chuyện gì?" "Về việc ê-kíp của Sở Tư Nghi cáo buộc cô hống hách trong công việc, tự ý sửa đổi lớp trang điểm, cô thấy thế nào?"
Ôn Lương còn chưa kịp phản ứng đã bị một tràng câu hỏi dồn dập làm cho choáng váng. Những chiếc micro chĩa vào mặt mang lại cảm giác áp bức nặng nề, cô cảm thấy hơi thở dốc. Ôn Lương khó khăn lắm mới định thần lại được, cô lùi lại một bước. Những người kia lập tức ép tới gần, không ngừng truy vấn, mồm năm miệng mười. Ánh đèn flash làm Ôn Lương lóa mắt.
Các phóng viên trong lòng mừng rỡ điên cuồng. Họ phục sẵn ở cổng bệnh viện vốn là vì nhận được tin Sở Tư Nghi xuất hiện ở đây. Ngờ đâu không chụp được Sở Tư Nghi nhưng lại chặn được Ôn Lương – người có liên quan trực tiếp.
Đầu óc Ôn Lương ong ong, cô nén giận trả lời: "Xin lỗi, không tiện tiết lộ, xin đừng làm lỡ việc của tôi."
Các phóng viên khó khăn lắm mới đợi được "con cá lớn" này, sao có thể để cô đi dễ dàng như vậy, từng người một vây kín lại, đưa micro ra, ra vẻ nếu Ôn Lương không lên tiếng thì sẽ không để cô rời đi.
"Xin hỏi có gì không tiện tiết lộ ạ?" "Xin hỏi Ôn tiểu thư, cô không phản hồi là vì chột dạ đúng không?" "Nghe nói Phó Tranh và Sở Tư Nghi cũng đang ở trong bệnh viện, Ôn tiểu thư cũng xuất hiện cùng lúc, lý do là gì vậy?" "Phó Tranh và Sở Tư Nghi hiện đã sống chung rồi phải không?"
"Miễn bình luận, xin hãy để tôi đi." Ôn Lương lạnh lùng nói.
"Sự im lặng của cô đối với chuyện này có nghĩa là các báo cáo đều đúng sự thật phải không?" "Cô có nhận xét gì về chuyện tình cảm của Phó Tranh và Sở Tư Nghi?"
Những câu hỏi liên tục của phóng viên khiến Ôn Lương đau đầu không thôi, sắc mặt trắng bệch, thở không ra hơi. Cô lạnh mặt, không muốn nói thêm với họ, nhưng mấy lần muốn đi đều không thoát ra được.
Sự kiên nhẫn của Ôn Lương đã chạm đến giới hạn cực điểm: "Tôi nói lại lần nữa, xin hãy để tôi đi. Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát tố cáo các người quấy rối ngay lập tức."
Lúc này đám phóng viên mới không cam tâm mà tản đi.
Khu vực gần bệnh viện luôn có người qua kẻ lại. Sau khi phóng viên đi khỏi, những người qua đường gần đó dừng chân chỉ trỏ vào Ôn Lương. Cô cảm thấy phiền muộn cực độ, đi thêm một đoạn nữa đến trạm dừng thì vừa vặn có một chiếc xe buýt chạy tới. Cô cũng chẳng thèm nhìn xem đó là tuyến xe nào, trực tiếp bước lên xe.
Ở trạm Bệnh viện Đức Hưng có khá nhiều hành khách xuống xe, toa xe buýt trở nên trống trải hơn. Ôn Lương đi xuống hàng ghế cuối cùng, tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống, đôi mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ đầy thẫn thờ.
Giang Thành là một đại đô thị trong tỉnh, những năm qua phát triển nhanh nhất. Khu vực gần bệnh viện là náo nhiệt nhất, quán ăn, khách sạn mọc lên khắp nơi. Người qua đường vội vã, có người trên tay vẫn còn cầm túi đựng kết quả xét nghiệm của các bệnh viện huyện khác.
Qua vài trạm, người đi bộ ven đường thưa thớt dần, mảng xanh bên đường trở nên bắt mắt, hai bên đều là những tòa nhà cao tầng chọc trời. Đây là khu đô thị mới. Qua khỏi khu mới, hành khách trên xe lần lượt xuống hết, chỉ còn lại Ôn Lương và một bà cụ khác.
"Xe đang chạy, quý khách vui lòng đứng vững, phía trước là trạm Bắc An."
Trong toa xe im ắng, chỉ còn lại tiếng thông báo bằng giọng máy móc. Bỗng nhiên một hồi chuông điện thoại vang lên, bà cụ ngoái đầu lại nhìn một cái. Ôn Lương phản ứng một lúc mới nhận ra đó là điện thoại của mình. Cô lấy từ trong túi ra xem, chỉ thấy trên màn hình hiển thị rõ ràng hai chữ: Phó Tranh.
Ngón tay cái của Ôn Lương khựng lại trước màn hình vài giây, rồi nhấn giữ nút gạt sang bên trái. Từ chối cuộc gọi. Chưa đầy hai giây sau, chuông điện thoại lại vang lên, Phó Tranh lại gọi tới. Ôn Lương tiếp tục từ chối, thoát tất cả ứng dụng chạy ngầm, nhấn giữ nút nguồn để tắt máy, rồi nhét điện thoại vào túi. Một chuỗi động tác dứt khoát như nước chảy mây trôi.
Mắt không thấy, tâm không phiền.
Đi tiếp về phía trước là một thị trấn lớn vùng ngoại ô, bà cụ cũng đã xuống ở trạm trước. Xe buýt dừng lại ở trạm cuối, bác tài tháo dây an toàn, bước ra khỏi ghế lái, nói vọng xuống phía Ôn Lương ngồi ở cuối xe: "Này cô ơi, đến trạm cuối rồi, xuống xe thôi."
"Cô ơi?" Thấy Ôn Lương vẫn nhìn ra cửa sổ thẫn thờ, bác tài lại gọi thêm tiếng nữa.
"À, vâng." Ôn Lương bừng tỉnh, đứng dậy đi xuống bằng cửa sau.
Trong trạm còn đậu vài chiếc xe buýt khác, một chiếc trong số đó đang mở cửa, hành khách đang xếp hàng lên xe. Ôn Lương đi tới xếp hàng lên xe, cũng giống như lúc đi, cô tìm một chỗ ở hàng ghế cuối ngồi xuống. Suốt chặng đường cô không hề nhúc nhích, ngồi từ trạm đầu đến trạm cuối. Giữa đường có đoạn hành khách đông nghịt, người ngồi cạnh cô đã thay đổi hết lớp này đến lớp khác.
Đến trạm cuối, cô lại ngồi xe quay ngược về trạm đầu. Cứ đi đi lại lại hai lượt như thế thì đã đến giữa trưa. Cô bắt một tuyến xe buýt khác xuống ở một trạm dừng giữa chừng, đi bộ vài trăm mét là đến một con phố ẩm thực.
Giờ trưa, phố ẩm thực người qua kẻ lại tấp nập. Những người đến đây đa số đều là giới trẻ. Có những cặp đôi nhỏ nắm tay nhau, cũng có những đôi bạn thân khoác tay nhau, hay những anh em bá vai bá cổ. Ôn Lương đi dạo một vòng quanh phố ẩm thực, xếp hàng mua một phần chân giò nướng.
Cô lấy ví từ trong túi ra, trong ví có vài tờ tiền giấy, đều là những tờ tiền mệnh giá lớn nhất. Cô lấy một tờ đưa cho chủ quán. Chàng trai chủ quán nhìn tờ một trăm tệ, thoáng do dự: "Người đẹp ơi, cô có tiền lẻ không? Hay là thanh toán bằng điện thoại? Chỗ tôi có vẻ không đủ tiền thối."
Nói đoạn, anh ta tháo găng tay, đi sang một bên kéo ngăn kéo đựng tiền ra, bên trong chẳng có bao nhiêu tiền giấy và tiền xu. Những người đến đây đa số là thanh niên, giới trẻ giờ dùng điện thoại thanh toán nhiều hơn nên anh ta không chuẩn bị sẵn tiền mặt.
"Đợi tôi một chút." Ôn Lương nói.
Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, nhấn giữ nút nguồn để khởi động máy. Sau khi đoạn hoạt họa khởi động qua đi, ngay lập tức vô số tin nhắn ùa vào. Có thông báo cuộc gọi nhỡ, có tin nhắn từ dịch vụ nhắc nhở cuộc gọi của China Mobile, và cả tin nhắn của Phó Tranh gửi tới.
Bình luận