Chương 56: NHÌN ĐẾN NGẨN NGƯỜI LUÔN SAO?
"Trước những chứng cứ đanh thép, Tiêu mỗ và Lý mỗ đã buộc phải thừa nhận cả hai đã có âm mưu từ trước. Cảnh sát đã quyết định khởi tố hình sự đối với họ, tuy nhiên dựa trên mức độ nguy hại của cả hai, mức án có lẽ sẽ không quá nặng."
Ôn Lương vô cùng tò mò: "Tại sao họ lại biết biển số xe và hành tung của tôi?"
Viên cảnh sát trả lời: "Tiêu mỗ là thợ sửa xe tại một cửa hàng 4S, theo lời khai của hắn, cô đã từng sửa xe ở đó. Còn Lý mỗ thì chuyên tìm người theo dõi, hành tung của cô là do một người bạn của hắn tiết lộ."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
"Gia đình của Tiêu mỗ và Lý mỗ muốn gặp cô một lần để cầu xin sự tha thứ từ phía bị hại, cô thấy sao...?"
"Không gặp. Tôi không cần bất kỳ khoản bồi thường dân sự nào từ họ, tôi muốn họ phải chịu mức án nặng nhất."
"Được rồi."
"Cảm ơn anh, chào anh. Có tin tức gì xin hãy thông báo cho tôi."
Cúp điện thoại, Phó Tranh liếc nhìn Ôn Lương một cái: "Chuyện này anh sẽ bảo Quý Trạch theo sát, nhất định sẽ khiến chúng phải trả giá đắt."
Quý Trạch là luật sư đặc biệt của bộ phận pháp lý tập đoàn Phó thị, được mệnh danh là luật sư số một Giang Thành, danh tiếng lẫy lừng, những vụ án qua tay anh ta hầu như chưa bao giờ thất bại.
"Cảm ơn anh."
"Khách sáo với anh làm gì?"
Nhà hàng Tây được trang trí vô cùng ưu nhã và hoa lệ, trong sảnh vang lên tiếng đàn piano du dương. Cả hai ngồi xuống ở một vị trí khuất bên trong, phục vụ đưa cho mỗi người một cuốn thực đơn.
Phó Tranh lật thực đơn, bắt đầu đọc từ đầu. Sau khi đọc được vài món, Ôn Lương ngắt lời anh: "Buổi tối gọi nhiều thế này liệu có ăn hết không?"
"Anh đọc cho em nghe mà." Phó Tranh nheo mắt cười, "Mắt em bây giờ đã nhìn rõ chưa?"
Ôn Lương sực nhận ra, liền mỉm cười với anh: "Em đâu có mù, chỉ là hơi mờ chút thôi, chữ vẫn có thể nhìn ra được."
Phục vụ tranh thủ nhiệt tình giới thiệu: "Thưa tiên sinh, tiểu thư, đây là combo tình nhân đang bán chạy nhất tiệm chúng tôi, rất tiết kiệm, nhiều người lựa chọn lắm ạ, hai vị có thể dùng thử."
Ôn Lương hơi ngẩn người một lát rồi mới gật đầu: "Vậy lấy cái này đi."
Khóe môi Phó Tranh khẽ nhếch lên một chút gần như không thể nhận ra, anh hỏi một cách có vẻ vô tình: "Thị lực của em cảm thấy hồi phục thế nào rồi?"
"Có tốt hơn một chút, nhìn mọi thứ rõ ràng hơn trước nhiều."
"Vậy chữ trên điện thoại..."
Ôn Lương lắc đầu: "Nhìn lâu quá sẽ bị đau đầu. Có phải công ty có chuyện gì không anh?"
"Không có," Phó Tranh cụp mắt, "Nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi."
"Vâng." Ôn Lương nhìn quanh một vòng, "Nhà hàng này không gian tốt thật, chị kia đánh đàn piano cũng rất hay, không biết là khúc nhạc gì."
"Bản Ballade pour Adeline (Thủy biên đích A Địch Lệ Na), do Paul de Senneville sáng tác."
Ôn Lương ngạc nhiên nhìn anh: "Anh cũng hiểu về cái này sao?"
"Từng nghe người ta đánh rồi nên nhớ thôi."
"Mời hai vị dùng bữa."
Phục vụ lần lượt mang lên đồ tráng miệng, bít tết, gan ngỗng, rượu vang... sau đó mở nắp chai rượu, từ từ rót vào đáy ly của Phó Tranh và Ôn Lương mỗi người một ít.
Phó Tranh cầm ly rượu lên, ngước mắt nhìn Ôn Lương, đuôi mắt cong lên, đôi đồng tử lấp lánh tỏa sáng. Ôn Lương hiểu ý, cũng cầm ly rượu lên chạm nhẹ với anh, nhấp một ngụm nhỏ.
Phó Tranh kéo đĩa bít tết của cô về phía mình, cầm dao nĩa cắt thành từng miếng nhỏ, sau khi cắt xong mới đặt lại chỗ cũ.
"Cảm ơn anh."
Phó Tranh nhìn đôi mắt trong veo như nước mùa thu của cô: "Không khách sáo."
Sau bữa tối, cả hai nắm tay nhau bước ra khỏi nhà hàng. Gió lạnh thổi qua làm tan đi chút hơi men của rượu vang. Phó Tranh quay sang nhìn Ôn Lương: "Em muốn về nhà chưa?"
"Đi dạo loanh quanh đây chút đi ạ, sẵn tiện tiêu cơm luôn." Ánh mắt Ôn Lương mang theo chút mong chờ.
"Được."
Cả hai nắm tay nhau, vai kề vai đi dọc theo con phố. Khu vực này vốn là nơi sầm uất, trên đường người qua kẻ lại tấp nập, náo nhiệt. Ngoại trừ việc họ có phần yên tĩnh hơn, trông họ chẳng khác gì những cặp tình nhân đang nắm tay dạo phố cười đùa ngoài kia. Ở giữa nơi phố thị ồn ào, lòng Ôn Lương lại cảm thấy bình yên lạ thường. Cô mong sao họ cứ mãi nắm tay nhau đi tiếp như thế này.
"Này, anh nhìn xem anh chàng kia đẹp trai quá đi." Một cặp đôi đi ngang qua hai người, cô gái ngoái đầu nhìn Phó Tranh vài lần rồi nhỏ giọng nói với bạn trai.
Anh bạn trai nhướng mày: "Em đi dạo phố với anh mà dám nhìn người đàn ông khác à?"
Cô gái lầm bầm: "Lúc nãy anh chẳng phải cũng dán mắt vào cô gái xinh đẹp kia sao?"
Anh bạn trai: "Anh chỉ nhìn cô ấy có một cái, em nhìn anh ta tận mấy cái cơ. Hừ, anh không đẹp trai sao?"
Cô gái ôm lấy cánh tay bạn trai, nũng nịu: "Đẹp, anh cũng đẹp, anh đẹp trai nhất luôn."
Âm thanh lọt vào tai Ôn Lương, cô không kìm được mà "phì" cười một tiếng.
"Em cười gì thế?" Phó Tranh quay sang nhìn cô.
Ôn Lương ôm lấy cánh tay Phó Tranh, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng như sao sa: "Không có gì ạ. Phía trước có một vũ trường, mình vào xem thử không?"
"Được." Yết hầu Phó Tranh khẽ chuyển động.
Cả hai bước vào vũ trường. Bên trong vang lên những bản nhạc êm dịu. Trên sàn nhảy, từng cặp từng cặp đang nhảy những điệu khiêu vũ giao tiếp. Bên cạnh sàn nhảy còn có một số bàn nhỏ, khách khứa ngồi lưa thưa.
Thấy Ôn Lương nhìn về phía sàn nhảy, Phó Tranh mỉm cười hỏi: "Muốn nhảy không?"
Ôn Lương mím môi: "Em không biết nhảy lắm."
"Anh có thể dạy em."
Mắt Ôn Lương sáng rực lên. Phó Tranh cúi người đưa tay ra trước mặt Ôn Lương, cô nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Phó Tranh dắt Ôn Lương chậm rãi bước vào sàn nhảy, trên mặt nở nụ cười mê người: "Đặt tay lên vai anh, đi theo bước chân anh, từ từ thôi."
Theo tiếng nhạc du dương, họ chậm rãi khởi vũ, bước chân có phần kìm chế và thu mình. Phó Tranh hơi nghiêng người, đếm nhịp bên tai Ôn Lương. Hơi thở phả vào tai khiến cô không tự chủ được mà rụt cổ lại.
Ôn Lương nhảy có chút lúng túng, gượng gạo theo kịp bước chân của Phó Tranh, một chút bất cẩn đã giẫm lên đôi giày da của anh, để lại một dấu chân to tướng.
"Em xin lỗi." Ôn Lương ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt thoáng hiện vẻ bối rối.
Phó Tranh mỉm cười, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Không sao đâu."
Ôn Lương ngẩn người trong chốc lát. Ánh đèn trong vũ trường lấp lánh phản chiếu khuôn mặt tuấn tú của anh, làm nổi bật ngũ quan sắc sảo, nam tính như một bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại. Khóe môi anh khẽ nhếch, đôi mắt rực rỡ như đá quý đang nhìn sâu vào mắt cô, thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.
"Sao thế? Nhìn đến ngẩn người luôn sao?"
"Không có." Ôn Lương vội vàng cúi đầu, suýt chút nữa tự giẫm vào chân mình.
Phó Tranh bật cười thấp. Vành tai Ôn Lương không biết từ lúc nào đã đỏ ửng lên, đỏ như sắp nhỏ máu.
Một lát sau, cô dần trở nên thuần thục hơn. Tà váy tung bay, điệu nhảy nhịp nhàng, nhu hòa thanh thoát như cơn gió. Phó Tranh ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, để mặc cô uyển chuyển vũ động.
"Học được chưa?" Phó Tranh khẽ hỏi.
"Vâng."
Bỗng nhiên, có người bên cạnh va vào cô một cái. Ôn Lương mất đà, đập thẳng vào lồng ngực Phó Tranh. Anh lập tức đưa tay ôm chặt lấy eo cô: "Không sao chứ?"
"Em không sao."
"Xin lỗi, tôi vô ý va vào cô." Người va vào cô ái ngại xin lỗi.
"Không có gì." Ôn Lương mỉm cười nhạt.
"Ra ngồi nghỉ một lát đi." Phó Tranh thấy trên trán Ôn Lương lấm tấm mồ hôi mỏng, liền ôm vai cô dẫn ra khỏi sàn nhảy.
"Vâng." Cả hai tìm một chỗ ngồi xuống. Phó Tranh đi vào nhà vệ sinh một lát.
Một thanh niên nhuộm tóc vàng tiến lại gần chỗ ngồi, tay bưng ly rượu, giả vờ phong lưu hỏi: "Tiểu thư đây, liệu tôi có đủ vinh dự để mời cô nhảy một bản không?"
Ôn Lương lắc đầu: "Ngại quá, hiện tại tôi hơi mệt."
Tên tóc vàng thản nhiên ngồi xuống đối diện Ôn Lương, vẫy tay gọi phục vụ, lấy một ly rượu từ khay đặt trước mặt cô: "Uống một ly nhé?"
Ôn Lương lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không uống được rượu." Lúc ăn tối cô đã không dám uống quá nhiều rượu vang rồi.
"Tôi thấy tiểu thư ở một mình có vẻ cô đơn, hay là để tôi trò chuyện cùng cô nhé? Tự giới thiệu một chút, tôi tên Lý Duệ, là thiếu gia của địa ốc Hối Lỗ, không biết tiểu thư tên gì?" Tên tóc vàng nhướng mày với Ôn Lương, mặt lộ vẻ đắc ý khoe khoang. Mấy cô gái này hắn hiểu rõ nhất, bề ngoài thì thanh cao lắm, chỉ cần hắn nói ra thân phận của mình là tất cả đều dính lấy ngay.
"Tôi tên là..."
"Lý công tử?"
Tên tóc vàng đang hào hứng thì bỗng có người vỗ vào vai hắn từ phía sau. Hắn vừa quay lại, thái độ lập tức thay đổi 180 độ, vội vàng đứng bật dậy: "Phó tổng, anh cũng ở đây sao? Uống cùng một ly chứ?"
"Thôi khỏi, mọi người đang tán gẫu chuyện gì thế?" Phó Tranh thản nhiên hỏi.
"À, không có gì ạ, chỉ là muốn làm quen với tiểu thư đây chút thôi."
Phó Tranh ngồi xuống cạnh Ôn Lương: "Vậy để tôi giới thiệu cho cậu, đây là em gái tôi, Ôn Lương."
Nụ cười trên mặt tên tóc vàng cứng đờ lại, hắn quay sang cười gượng gạo với Ôn Lương: "Hóa ra là cô Ôn, thật thất kính, thất kính quá."
"Đi thôi, chúng ta về." Phó Tranh dắt tay Ôn Lương.
"Vâng." Ôn Lương đứng dậy theo anh.
"Phó tổng, cô Ôn, hai người đi thong thả." Tên tóc vàng đi theo sau tiễn họ ra tận cửa vũ trường.
Hai người nắm tay nhau bước ra ngoài, Phó Tranh nhắc nhở: "Tên Lý Duệ đó không phải hạng tốt lành gì đâu, em đừng tiếp xúc nhiều với hắn."
Ôn Lương mỉm cười, liếc Phó Tranh một cái: "Em thấy anh ta cũng được mà, sao lại không phải hạng tốt lành?"
Sắc mặt Phó Tranh trầm xuống: "Lòng người khó đoán, kẻ xấu không có viết chữ lên mặt đâu, em chỉ mới gặp hắn lần đầu, hiểu hắn được bao nhiêu?"
"Em biết rồi." Ôn Lương cúi đầu nghe, không phản bác lại.
Cả hai đi bộ đến chỗ đậu xe trước nhà hàng Tây. Phó Tranh mở cửa ghế phụ cho Ôn Lương, đợi cô lên xe rồi mới vòng sang phía bên kia ngồi vào ghế lái.
"A Lương."
Nghe tiếng gọi, Ôn Lương vừa thắt xong dây an toàn, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Phó Tranh đang nhìn sâu vào mắt mình, rồi từ từ áp sát lại. Đôi mắt anh sâu thẳm và bí ẩn như dải ngân hà. Ôn Lương không tự chủ được mà nín thở, trố mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh ngày càng phóng đại trước mắt.
Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên mặt cô, cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Bình luận