Chương 57: ĐỪNG Ở BÊN NGOÀI
Đôi môi mềm mại, ấm nóng áp lên, trái tim Ôn Lương khẽ run rẩy. Phó Tranh mút mát lấy hai cánh môi cô, giày vò đến mức chúng đỏ mọng lên. Đầu lưỡi anh đẩy hàm răng trắng đều ra, đoạt lấy sự ngọt ngào trong miệng cô.
Ôn Lương đặt hai tay lên vai anh, ngón tay lướt qua lớp tóc gáy cắt tỉa gọn gàng của anh, tình tứ đáp lại. Hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau. Trong khoang xe kín mít, tiếng thở dốc ngày càng trở nên nặng nề.
Hơi thở của Phó Tranh nóng rực, bàn tay lớn không kìm lòng được mà trượt theo đường cong của cô xuống dưới. Ôn Lương bỗng bừng tỉnh, giơ tay ngăn anh lại, ú ớ nói: "Đừng, bây giờ đang ở bên ngoài."
Phó Tranh buộc phải dừng động tác, mút mạnh một cái lên môi Ôn Lương rồi mới chậm rãi rời ra. Một sợi chỉ bạc trong suốt kéo dài, rồi theo nhịp lùi lại của Phó Tranh mà đứt đoạn ở chỗ mỏng nhất, rơi xuống cổ áo của hai người, càng tô đậm thêm bầu không khí ám muội trong không gian chật hẹp.
Phó Tranh hít một hơi thật sâu, lập tức khởi động xe, những ngón tay trắng trẻo thon dài siết chặt vô lăng. Đi được nửa đường, Ôn Lương nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ mới nhận ra đây không phải đường đến bệnh viện.
"Không quay lại bệnh viện sao?"
Phó Tranh quay đầu nhìn Ôn Lương, mỉm cười nhẹ: "Tối nay về nhà trước, sáng mai mới đến bệnh viện."
"Cũng được."
Chiếc xe tiến vào biệt thự Tinh Hà Loan rồi dừng lại trong sân. Phó Tranh cởi dây an toàn, nới lỏng cổ áo, không thể chờ đợi thêm mà nghiêng người về phía Ôn Lương, ngậm lấy môi cô, liếm láp gặm nhấm. Đầu lưỡi quấn quýt, dịch vị giao thoa, hơi thở nồng nàn.
Anh thuận tay cởi dây an toàn cho Ôn Lương, bế cô đặt lên đùi mình, một tay ấn gáy cô, một tay luồn vào dưới tà váy.
"Ưm... ân..."
Ôn Lương nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt cổ áo anh, đôi má nóng bừng, hơi thở dồn dập đến mức sắp không thở nổi. Nụ hôn rực cháy của Phó Tranh men theo vành tai Ôn Lương đi xuống, hôn qua cổ, xương quai xanh, rồi kéo mở cổ áo cô.
Cái nóng khiến cả người cô run rẩy. Trong lòng cô biết rõ không thể tiếp tục như vậy được, nếu không cô sẽ ngày càng lún sâu. Nhưng cô không thể khống chế được bản thân, cô không cách nào kháng cự lại mỗi lần Phó Tranh thân mật.
Trong lúc đang mê đắm, bỗng có người gõ cửa kính xe: "Tiên sinh, sao anh còn chưa vào nhà?"
Là tiếng của dì giúp việc.
Ôn Lương và Phó Tranh tức khắc bừng tỉnh, bốn mắt nhìn nhau. Phó Tranh đáp lại một tiếng bằng giọng khàn đặc: "Biết rồi."
Anh giúp Ôn Lương chỉnh đốn lại quần áo, đôi mắt đen thẳm như mực, ánh lên sự rực cháy khác thường: "Lên phòng nhé?"
"Vâng." Ôn Lương đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Cả hai tâm ý tương thông, cùng nhau xuống xe. Dì giúp việc lúc này mới ngạc nhiên: "Thì ra phu nhân cũng về ạ?"
"Vâng."
Nhìn hai người lần lượt vào phòng khách, dì giúp việc bỗng thắc mắc, tại sao cả hai lại cùng bước xuống từ cửa ghế lái?
Hai người trước sau bước vào phòng ngủ. Phó Tranh không đợi được nữa, ấn Ôn Lương lên cánh cửa, cúi đầu hôn xuống. Đầu lưỡi nhiệt tình tiến vào miệng cô nhảy múa, bá đạo mút lấy đầu lưỡi cô. Bao quanh bởi hơi thở nam tính, gương mặt Ôn Lương đỏ bừng, hai tay đặt lên vai Phó Tranh, cả người nóng hổi, nhắm mắt đáp lại anh.
Phó Tranh dán chặt cơ thể vào Ôn Lương, bàn tay nhanh nhẹn trút bỏ váy áo trên người cô, bế bổng cô lên, sải bước đến bên giường đặt xuống. Anh quỳ giữa hai đùi cô, dứt khoát cởi bỏ áo khoác vest ném xuống sàn, giật cà vạt ra rồi cúi người áp xuống.
Môi anh rơi trên thùy tai cô, mút đến đỏ rực, long lanh ánh nước. Nụ hôn dời đến vành tai, men theo cổ chậm rãi đi xuống xương quai xanh, đến trước ngực... Anh nâng người Ôn Lương lên, tay đưa ra sau lưng gẩy nhẹ, ném chiếc áo lót xuống đất rồi cúi xuống hôn.
"Ân... nhẹ một chút..." Cô đang lo cho đứa bé.
Phó Tranh nghe vậy, động tác quả nhiên nhẹ đi vài phần, chỉ có những nụ hôn gấp gáp là rơi xuống dày đặc. Ôn Lương nhắm mắt lại, trí óc hỗn độn như đang ở giữa biển khơi vô tận, lúc chìm lúc nổi. Cô run rẩy, không kìm được mà ưỡn ngực, hai tay luồn vào tóc Phó Tranh.
Bầu không khí trong phòng cực kỳ ám muội. Quần áo bị ném bừa bãi trên sàn. Khắp nơi tràn ngập tiếng thở dốc đan xen của người nam và người nữ.
Phó Tranh cầm lấy tay Ôn Lương đặt lên thắt lưng mình, trầm giọng nói: "Giúp anh cởi ra."
"Ân..."
Đầu óc Ôn Lương trống rỗng, chỉ có thể thuận theo bản năng mà tháo thắt lưng cho anh. Bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của thế gian này. Ôn Lương tỉnh táo lại đôi chút, đẩy đẩy Phó Tranh đang nằm trên người mình: "Điện thoại của anh..."
Phó Tranh khàn giọng nói: "Đừng quản, tiếp tục đi."
Tiếng chuông reo một lúc rồi tự tắt. Nhưng chưa đầy hai giây sau lại vang lên lần nữa. Phó Tranh nhíu mày, lật người xuống giường, nhặt chiếc áo khoác vest dưới đất lên, lấy điện thoại ra nhìn màn hình rồi bắt máy: "Alo, Vương tiểu thư?"
Đầu dây bên kia không biết đã nói gì. Sắc mặt Phó Tranh ngày càng nghiêm trọng: "Được, tôi biết rồi, tôi đến ngay."
Anh lập tức chỉnh lại quần áo, mặc áo khoác vào, nói với Ôn Lương đang nằm trên giường: "Anh có việc phải ra ngoài một chuyến."
"Chuyện gì vậy?" Ôn Lương dùng chăn che người, chống nửa thân dậy: "Muộn thế này rồi mà nhất định phải đi sao?"
Tay Phó Tranh đang chỉnh áo khựng lại.
"Vương tiểu thư, chắc là Vương Nghiên nhỉ? Có phải Sở Tư Nghi xảy ra chuyện gì không?"
Thấy anh im lặng, ngọn lửa tình trong mắt Ôn Lương đã nguội tắt, cả người lạnh lẽo.
"Tư Nghi mất tích rồi."
"Mất tích? Vậy thì nên báo cảnh sát trước, anh có qua đó bây giờ cũng chẳng giải quyết được gì?" Hay là Sở Tư Nghi chỉ đợi anh qua tìm thôi?
"Tình hình của Tư Nghi không ổn định, cô ấy rời đi một mình rất nguy hiểm, hơn nữa cô ấy là người của công chúng, báo cảnh sát sẽ ảnh hưởng đến cô ấy. Anh sẽ tìm cô ấy nhanh nhất có thể, anh hứa với em, tìm được cô ấy anh sẽ về ngay."
Nhìn vẻ mặt kiên định của Phó Tranh, lòng Ôn Lương nhói đau. Cái gọi là "quan tâm quá hóa loạn". Đây có lẽ chỉ là cái cớ Sở Tư Nghi bày ra để gọi Phó Tranh đi, cô nhìn thấu điều đó, chỉ tiếc là Phó Tranh không nhìn ra. Trong mắt anh, không thể để Sở Tư Nghi gặp bất cứ sơ suất nhỏ nào.
Anh sẽ không quay lại đâu. Cô hiểu rõ, Phó Tranh một khi đã đi thì tuyệt đối không quay về.
"Nếu em không muốn anh đi thì sao." Ôn Lương cắn môi, lấy hết can đảm nói.
"Ôn Lương, đừng có tùy tiện."
"Anh quên lời đã hứa với ông nội rồi sao?" Trong lòng Ôn Lương nén một cục tức, cô muốn đấu tranh thêm một lần nữa.
Lòng anh luôn đau đáu về Sở Tư Nghi, hễ cô ta có chuyện gì là anh sẽ lập tức bay đến bên cạnh, vậy thì lời hứa sẽ chung sống tốt với cô có ý nghĩa gì chứ? Cô cần một người chồng luôn sẵn sàng bị người đàn bà khác gọi đi để làm gì?
"Anh chỉ hứa với ông là sẽ chung sống tốt với em, chứ không đưa ra lời cam kết nào khác cả. Hơn nữa bây giờ là chuyện liên quan đến mạng người, trong tình huống này mà em còn muốn làm loạn với anh sao?"
Phó Tranh lạnh mặt, hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, quay người sải bước rời đi. Cửa phòng "rầm" một tiếng đóng sầm lại.
Ôn Lương mềm nhũn cả người, nằm ngửa trên giường. Thật lạnh. Dường như mấy ngày nay nhiệt độ giảm xuống, cô đắp chăn mà vẫn thấy lạnh, lạnh đến mức run rẩy, không kìm được mà vùi đầu vào trong chăn.
Anh nói: Ôn Lương, đừng có tùy tiện. Anh nói: Anh chỉ hứa với ông là sẽ chung sống tốt với em, chứ không đưa ra lời cam kết nào khác.
Từng chữ từng câu anh nói như những mũi kiếm sắc nhọn, đâm vào tim Ôn Lương đến mức nát tan, máu chảy đầm đìa. Cô đã dùng hết dũng khí của mình, vậy mà chỉ đổi lại được những lời này. Hóa ra là do cô tham vọng quá rồi.
Sự hòa hợp mấy ngày qua khiến cô lơi lỏng cảnh giác, suýt chút nữa quên mất sự tồn tại của Sở Tư Nghi, quên mất cái rãnh sâu ngăn cách giữa cô và Phó Tranh. Có Sở Tư Nghi ở đó, dù cô và Phó Tranh không ly hôn thì cuộc sống cũng tuyệt đối không thể yên bình. Cô không nên tham luyến chút hơi ấm đó, cô đáng lẽ phải hiểu từ lâu rồi, tại sao cứ mãi không nhớ lấy bài học này chứ!
Ôn Lương cuộn tròn người trên giường, đáy lòng lạnh giá. Cô nhắm mắt trăn trở, lắng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ, không biết nằm bao lâu mà vẫn chẳng thể ngủ được. Mãi đến lúc nào không hay, cô mới lờ mờ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên giường chỉ có mình cô. Ga trải giường bên cạnh phẳng phiu, nhìn là biết không có ai nằm qua. Ôn Lương ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn chín giờ sáng. Cô sửa soạn rồi xuống lầu.
"Phu nhân, cô tỉnh rồi ạ, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho cô."
"Tiên sinh có về lần nào không?" Ôn Lương khẽ hỏi.
"Không ạ, tiên sinh không hề về." Dì giúp việc thở dài, lắc đầu.
"Cháu biết rồi."
Lòng Ôn Lương nặng trĩu, cô ngồi xuống sofa, nhìn màn hình điện thoại, không có bất kỳ tin nhắn nào. Sau bữa sáng, gần mười giờ, Ôn Lương bảo tài xế đưa mình đến bệnh viện.
Tài xế dừng xe dưới lầu nội trú, Ôn Lương bước xuống xe đi lên lầu. Vô tình lướt mắt qua, cô thấy một biển số xe quen thuộc. Cô tưởng mình nhìn nhầm, định thần nhìn kỹ lại, xác nhận mình không hề lầm. Đó là xe của Phó Tranh.
Phó Tranh chẳng phải đi tìm Sở Tư Nghi sao? Tại sao anh lại ở bệnh viện?
Ôn Lương lên lầu, chưa kịp bước vào phòng bệnh đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên trong: "Ông nội Phó, bà nội Phó, cháu vẫn còn nhớ lần gặp mặt trước, ông nội còn hỏi cháu có thích ăn cua lông không. Thấm thoát đã bao nhiêu năm trôi qua, ông nội là người tốt chắc chắn có quý nhân phù trợ, nhất định sẽ khỏe lại thôi."
Là giọng của Sở Tư Nghi.
Ôn Lương trong nháy mắt như rơi vào hầm băng, cả người như bị đông cứng, đứng chôn chân tại chỗ không biết phải làm sao.
Bình luận