Chương 55: DÙNG ĐỨA CON TRONG BỤNG ĐỂ ĐÁNH CƯỢC
Sau bữa sáng khoảng một tiếng đồng hồ.
Ôn Lương ước chừng ông nội đã tỉnh nên cùng Phó Tranh đi đến phòng bệnh lần nữa. Lúc này trong phòng có thêm hai người, một là thím hai của Phó Tranh, người kia là một bà cô họ hàng xa. Ở góc phòng cũng xuất hiện thêm mấy thùng quà cáp, rõ ràng là đã có người đến thăm.
"Ôi, A Tranh và A Lương tới rồi à."
"Thím hai, cô ạ." Ôn Lương và Phó Tranh chào hỏi họ.
Nhìn tình hình này, ông nội vẫn chưa tỉnh.
"Đến ngồi cạnh bà nội đi," Phó Tranh nói với Ôn Lương. Giữa lối đi có một cái bàn trà và hai cái ghế đẩu, anh sợ Ôn Lương nhìn không rõ nên đặc biệt dìu cô đi qua, ngồi xuống ghế sofa cạnh bà cụ.
"Vợ chồng trẻ tình cảm tốt thật đấy." Nhìn thấy cảnh này, thím hai cười trêu chọc. Thím cũng đã đọc tin tức về Phó Tranh và Sở Tư Nghi, nhưng thím không để tâm lắm. Đàn ông mà, ai chẳng thế, dù bên ngoài có chơi bời hoa lá thế nào thì cuối cùng cũng phải quay về với gia đình thôi.
"Chứ còn gì nữa, A Tranh và A Lương là cặp đôi đẹp nhất mà tôi từng thấy đấy." Bà cô họ cười rạng rỡ, mang theo chút nịnh nọt. Cô có mối quan hệ khá xa với nhà họ Phó, cả nhà đều trông cậy vào chút việc làm ăn rò rỉ từ kẽ tay nhà họ Phó để sống qua ngày. Vừa nghe tin ông cụ đổ bệnh nằm viện, cô lập tức chạy đến tỏ lòng thành, cốt để được lộ mặt trước ông bà cụ và Phó Tranh.
Phó Tranh mỉm cười nhạt, xã giao với bà cô: "Dạo này chú thế nào rồi ạ? Cháu nghe nói chú mới thâu tóm thêm một xưởng nhỏ..."
Thấy Phó Tranh không hề khó chịu mà còn chủ động bắt chuyện, bà cô mặt mày rạng rỡ, vội vàng trả lời: "Đúng đúng, ông ấy đang muốn mở rộng kinh doanh sang mảng túi xách..."
Phó Tranh tiếp lời vài câu, bà cô vui mừng thấy rõ. Không biết nói đến đoạn nào, chủ đề lại chuyển hướng. Ánh mắt bà cô đảo qua đảo lại giữa Ôn Lương và Phó Tranh, rồi nói: "A Tranh năm nay cũng gần ba mươi rồi nhỉ, A Lương tuổi cũng không còn nhỏ nữa, hai đứa định khi nào thì có con?"
Nói xong, thím hai và bà nội cũng đều nhìn về phía hai người.
Thím hai phụ họa: "Đúng đấy, hai đứa cũng nên có con rồi. Tuổi của A Lương bây giờ là vừa đẹp, sinh xong cũng nhanh lấy lại vóc dáng."
Ôn Lương và Phó Tranh nhìn nhau. Bàn tay Ôn Lương vô thức đặt lên bụng dưới của mình. Cô đã có con rồi, nhưng cô lại không dám để cha của đứa trẻ biết.
Phó Tranh mỉm cười thản nhiên, không hề vội vàng: "Tụi cháu hiện tại vẫn chưa có dự định sinh con."
Ngón tay Ôn Lương hơi siết lại, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, gật đầu phụ họa theo.
"Tôi hiểu mà, giới trẻ bây giờ muốn tận hưởng thế giới hai người."
Bà cụ lầm bầm: "Tôi đã giục mấy lần rồi, lần nào tụi nó cũng thoái thác như thế, không biết đến năm nào tháng nào tôi mới được bế chắt đây!"
Cả Ôn Lương và Phó Tranh đều không lên tiếng.
Ngồi thêm một lúc trong phòng bệnh, bà cô họ đứng dậy ra về. Bà cụ cũng giục Phó Tranh đi làm, không cần phải túc trực mãi ở đây.
Đợi hai người kia đi khỏi, thím hai ngồi xích lại gần Ôn Lương, nhỏ giọng dặn dò: "A Lương, thím khuyên cháu nên sớm có con với A Tranh thì hơn, tránh để mấy cô minh tinh bên ngoài nẫng tay trên. Đợi khi có con rồi, vị trí này sẽ vững chãi, dù mấy 'ngọn cờ nhỏ' bên ngoài có quậy phá thế nào cũng không lật đổ được cháu đâu."
"Cảm ơn thím hai đã nhắc nhở, cháu sẽ cân nhắc ạ." Ôn Lương ngoài miệng đáp ứng, nhưng trong lòng không kìm được suy nghĩ: Nếu họ thực sự có con, liệu Phó Tranh có chút lưu luyến nào không?
Chỉ là cô chỉ dám nghĩ vậy chứ không dám đánh cược. Dùng đứa con trong bụng để đánh cược, hậu quả của việc thua cuộc không phải là điều cô có thể gánh chịu nổi.
Ông cụ nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt ba ngày, sau khi viện trưởng Lâm kiểm tra xong thì chuyển sang phòng bệnh thường. Những ngày qua Ôn Lương cũng dưỡng thương trong bệnh viện, ngày nào cũng đến bầu bạn, trò chuyện với ông. Mắt cô cũng dần khá lên, nhìn mọi thứ đã rõ ràng hơn trước nhiều. Bà cụ phần lớn thời gian cũng ở lại viện chăm sóc ông.
Ông nội không thích nằm viện, vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt đã đòi về nhà. Mọi người phải khuyên nhủ mãi cùng với sự trợ giúp của viện trưởng Lâm mới giữ ông lại được.
"Ông xem ông kìa, chẳng qua là ở lại viện thêm mấy ngày thôi mà, có gì không tốt đâu?" Bà cụ ngồi bên giường, vừa gọt hoa quả vừa nói.
Ông nội lầm bầm nhỏ: "Tôi không thích ở bệnh viện, sức khỏe của tôi tôi lại không rõ sao?"
Đang nói thì Phó Tranh đi vào: "Ông nội, ông cứ nghe lời chú Lâm đi, ở lại đây thêm vài ngày rồi hãy về, nếu không tụi cháu lo lắng lắm."
Ông cụ không nói gì nữa. Phó Tranh nhìn Ôn Lương đang ngồi trên sofa, tiến tới đặt túi đồ lên bàn: "Tiện đường đi ngang qua quảng trường Kim Thịnh nên mua cho em."
Đó là bánh kem Rừng Đen (Black Forest) từ tiệm bánh mà Ôn Lương thích nhất. Ôn Lương mỉm cười ngước mặt nhìn Phó Tranh: "Cảm ơn anh."
Cô háo hức mở bao bì, bắt đầu thưởng thức một cách mãn nguyện. Phó Tranh nhìn nụ cười trên mặt cô, khóe môi vô thức nhếch lên, anh ngồi xuống cạnh cô, dịu dàng nói: "Ăn chậm thôi."
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn anh một cái: "Anh có muốn nếm thử không?" Hỏi xong cô mới sực nhớ ra Phó Tranh không thích đồ ngọt.
"Ừ." Phó Tranh nhìn vào mắt cô, khẽ gật đầu.
Ôn Lương hơi ngẩn người, dùng nĩa xắn một miếng đưa đến bên miệng Phó Tranh. Anh thản nhiên ăn lấy.
Bà cụ nhìn thấy màn tương tác của hai người, mặt đầy vẻ tươi cười, trêu chọc: "A Tranh, cháu không mua gì cho ông bà à? Có phải quên mất ông bà rồi không?"
"Đâu chỉ là không mua đồ cho chúng ta, tôi nhớ trước đây A Tranh ghét nhất là ăn bánh kem, bảo ăn cũng không ăn, giờ thì..." Ông cụ nhìn hai người với nụ cười đầy ẩn ý.
Bà cụ cười không khép được miệng: "A Tranh thương vợ mà, biết đâu chúng ta sắp được bế chắt rồi."
Nghe lời của hai người, mặt Ôn Lương đỏ ửng. Từ khi ông nội lâm bệnh, mấy ngày nay Phó Tranh luôn ở lại phòng bệnh với cô, sớm tối có nhau, chung giường chung gối, cứ như thể quay lại thời gian trước đây. Không có Sở Tư Nghi, không có thỏa thuận ly hôn. Họ chỉ là một cặp vợ chồng bình thường và hòa thuận.
Phó Tranh nhìn rặng mây đỏ trên mặt Ôn Lương, đôi mắt cong lên.
"Đừng nói nữa, bà xem bà nói làm A Lương ngại rồi kìa. A Lương về nhà bao nhiêu năm nay vẫn cứ thích ăn đồ ngọt." Ông nội cười nói.
Bởi vì trong lòng thấy đắng, nên miệng mới muốn ăn chút gì đó ngọt ngào, ăn bao nhiêu năm nay, dần dần đã trở thành một thói quen.
"Ông nội, ông đừng trêu cháu nữa."
Ôn Lương ăn xong bánh kem, đứng dậy định mang bao bì đi vứt vào thùng rác, không biết vấp phải cái gì, cô mất đà ngã nhào về phía trước. Phó Tranh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, ôm chặt lấy eo cô, bốn mắt nhìn nhau: "Sao lại bất cẩn thế?"
Ôn Lương vịn vai Phó Tranh đứng vững lại: "Xin lỗi, vừa rồi em hoa mắt."
Cô đâu phải hoa mắt, là do mắt vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Phó Tranh cẩn thận đỡ cô ngồi xuống sofa: "Có bị thương chỗ nào không?"
"Lúc nãy góc bàn có va vào đầu gối."
Phó Tranh lập tức quỳ một chân xuống trước sofa: "Bên nào?"
"Bên trái ạ."
Phó Tranh cẩn thận vén chiếc váy dài của cô lên, trên đầu gối trắng ngần lúc trước giờ xuất hiện một vết bầm tím. Phó Tranh khẽ ấn vào, Ôn Lương lập tức ngăn anh lại: "Đừng ấn, đau lắm."
Phó Tranh đứng dậy nhìn cô: "Em ngồi đây đừng động đậy, anh đi lấy thuốc cho em."
"Không sao đâu, không có gì to tát cả."
"Thế cũng không được." Anh sải bước rời khỏi phòng bệnh.
Ôn Lương vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của ông bà cụ, bỗng thấy hơi ngượng ngùng. Bà cụ hắng giọng: "Thằng nhóc này cuối cùng cũng hiểu chuyện hơn rồi đấy, A Lương cháu đừng có khách sáo với nó, có việc gì cứ việc sai bảo nó làm."
Ôn Lương đỏ mặt khẽ gật đầu: "Bà nội, cháu biết rồi ạ."
Phó Tranh lấy thuốc mỡ về, quỳ xuống trước mặt Ôn Lương, nhẹ nhàng dùng bông cồn lau sạch, sau đó dùng tăm bông thấm thuốc mỡ thoa nhẹ lên vết thương. Ôn Lương nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, lòng khẽ xao động. Ánh mắt anh lúc này giống như đang nhìn một món bảo vật quý giá vậy.
Thoa thuốc xong, Phó Tranh dùng băng dính y tế dán một miếng gạc nhỏ lên, hạ váy của cô xuống: "Xong rồi."
"Khụ khụ, A Lương, A Tranh, có bà ở đây trông ông nội rồi, hai đứa về trước đi." Bà cụ nói.
Ông nội phụ họa: "Đúng đấy, hai đứa về đi, ở đây có bà nội các cháu, có hộ lý, có y tá nữa, không có chuyện gì đâu."
"Hai đứa không cần phải dồn hết thời gian ở chỗ già này làm gì. A Lương mấy ngày nay cứ ở lì trong viện, chưa được ra ngoài, chắc là ngột ngạt lắm rồi. A Tranh, cháu đưa con bé đi ăn bữa cơm, đi dạo một chút đi."
"Ông nội, cháu không sao mà."
"A Lương, ông biết cháu hiếu thảo, nhưng cũng đừng chỉ lo cho ông, hãy nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn."
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn Phó Tranh. Anh khẽ gật đầu: "Ông bà nội, vậy cháu đưa A Lương đi trước nhé, có chuyện gì hai người nhất định phải gọi điện cho cháu."
Ông cụ xua tay: "Biết rồi biết rồi, tôi ở trong bệnh viện thì có chuyện gì được chứ?"
"Đi thôi." Phó Tranh nhìn Ôn Lương, đưa tay ra.
Ôn Lương nắm lấy tay anh: "Đi thôi ạ. Ông bà nội cháu về nhé, mai cháu lại đến thăm hai người."
Hai người nắm tay nhau bước ra khỏi phòng bệnh. Vừa ra khỏi cửa, Ôn Lương buông tay ra, Phó Tranh cảm thấy lòng mình bỗng hụt hẫng. Anh nắm chặt tay lại, lên tiếng: "Em muốn đi ăn gì?"
"Đến nhà hàng Tây mới mở ở đường Tần Châu đi, nghe nói ở đó khá tốt."
"Được."
Cả hai cùng đi xuống hầm gửi xe, Ôn Lương ngồi ở ghế phụ, Phó Tranh lái xe hướng về đường Tần Châu. Trên xe, Ôn Lương nhận được điện thoại của cảnh sát.
Bình luận