Chương 49: ANH ẤY SẮP TÁI HÔN RỒI
Ôn Lương thuật lại chi tiết sự việc xảy ra lúc đó. Những gì cô nói cơ bản khớp với hình ảnh từ camera giám sát.
Viên cảnh sát nam ghi chép lại lời khai: "Dựa theo suy đoán của cô thì xe đen và xe trắng đã cố tình dàn cảnh, cô chắc chắn mình không quen tài xế xe đen chứ?"
"Tôi chắc chắn." "Vậy tài xế xe trắng cô có nhìn rõ diện mạo không?" "Không ạ. Hắn ta ở phía sau khá xa, lúc tôi chuyển làn có nhìn qua gương chiếu hậu hai lần, nhưng khoảng cách xa quá nên không nhìn rõ mặt người lái."
"Đã hiểu," nữ cảnh sát an ủi Ôn Lương, "Cô yên tâm, chúng tôi đang tìm cách xác định danh tính và truy bắt nghi phạm, chắc sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu." Thời buổi này camera ở khắp nơi, bọn chúng không chạy thoát được đâu.
"Cảm ơn chị." Ôn Lương nói. "Cô có thể liên lạc với người nhà được rồi. Tại hiện trường vụ tai nạn chúng tôi không tìm thấy điện thoại của cô..." "Lúc ra ngoài tôi không mang theo điện thoại. Cảnh sát đồng chí, có thể phiền chị cho tôi mượn điện thoại gọi một cuộc được không?" "Được chứ, cô đọc số đi."
Trong một khoảnh khắc, Ôn Lương suýt chút nữa đã đọc ra số của Phó Tranh. Nhưng giờ này chắc anh vẫn đang ở bên Sở Tư Nghi. Cô nở một nụ cười đắng chát, cuối cùng chọn đọc số điện thoại của dì giúp việc.
Điện thoại kết nối, cảnh sát đưa máy cho Ôn Lương. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy nghi hoặc của dì giúp việc: "Alo, xin hỏi ai đấy ạ?" "Dì Vương, là con, Ôn Lương đây." "Bà chủ!" Dì Vương reo lên đầy bất ngờ. "Cô đi ra ngoài không mang điện thoại thì thôi, sao đến giờ vẫn chưa về?" "Con lỡ gặp tai nạn xe cộ, phiền dì đến bệnh viện Đức Hưng một chuyến, mang giúp con ít quần áo và đồ dùng cá nhân, ví tiền của con đang để trên bàn trong phòng ấy ạ."
Dì Vương đại kinh thất sắc: "Bà chủ, cô có sao không? Đang yên đang lành sao lại tai nạn, tôi đến ngay, tôi đến ngay đây!" "Phòng bệnh của con là..." "Phòng 503, Khoa Não, tòa nhà số 1 khu nội trú." Nữ cảnh sát bổ sung. "Được được, tôi biết rồi, tôi tới ngay."
Gác máy, Ôn Lương trả điện thoại cho nữ cảnh sát: "Cảm ơn chị." "Không có gì, khi nào bắt được nghi phạm chúng tôi sẽ thông báo cho cô." Cảnh sát rời đi. Bác sĩ vào kiểm tra cho Ôn Lương, kết quả cũng tương tự như lời nữ cảnh sát nói lúc nãy. Ôn Lương một lần nữa xác nhận tình trạng của đứa bé.
Bác sĩ trấn an rằng y học hiện nay rất phát triển, vết thương của cô không quá nghiêm trọng, ông đã hội chẩn với bác sĩ phụ khoa về việc dùng thuốc, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến thai nhi.
Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm, rồi dặn bác sĩ: "Lát nữa dì giúp việc nhà con sẽ đến làm thủ tục. Dì ấy rất thân thiết với chồng cũ của con, mong bác sĩ đừng để dì ấy xem bệnh án, cũng đừng nói chuyện con mang thai cho dì ấy biết. Con cảm ơn bác sĩ." "Cô mang thai mà không cho chồng cũ biết sao?" "Anh ấy sắp tái hôn rồi."
Bác sĩ nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông. Bệnh nhân trẻ trung xinh đẹp thế này, đứa bé mới hơn một tháng mà chồng cũ đã sắp cưới người khác, rõ ràng là gã chồng ngoại tình rồi! Vợ đẹp thế này còn ngoại tình, đúng là đồ tra nam! "Được, tôi hứa với cô." Bác sĩ đáp.
Ôn Lương nằm một mình trên giường bệnh, chẳng có việc gì làm. Phòng này còn có hai bệnh nhân khác. Cô nằm ở giữa nên cứ thế nghe họ trò chuyện với người nhà. Giường bên trong là một chị đại bị khối u não lành tính, vừa phẫu thuật xong sắp được xuất viện, giọng điệu cả nhà đều rất nhẹ nhõm. Giường bên ngoài là một bà lão bị xuất huyết não. Cô con dâu chăm sóc có vẻ không tình nguyện, cứ luôn miệng than vãn: "Nằm viện mấy ngày thôi mà tốn bao nhiêu tiền rồi? Thằng Kiến Quốc có làm ra bao nhiêu tiền cũng không chịu nổi cái kiểu hao hụt này..."
Ôn Lương liếc nhìn cô con dâu kia nhưng trước mắt chỉ là một mảnh mờ mịt. Ngoài cửa hình như có ai đó. Cô ngước mắt lên, nhìn đăm đăm vào bóng đen mờ ảo đó hồi lâu, cuối cùng chắc chắn đó là một người đang mặc đồ đen.
Chắc là người nhà của một trong hai bệnh nhân kia thôi? Có khi chính là "Kiến Quốc" mà cô con dâu kia nhắc tới. Cô thầm nghĩ. Nhưng sao người đó cứ đứng ngoài cửa mà không vào?
Bóng đen đó bước vào. Anh ta đi lướt qua giường bệnh ngoài cùng. Ôn Lương hiểu ra, chắc là người nhà của chị đại giường bên trong, có lẽ là chồng chị ấy. Thế nhưng bóng đen đó lại dừng lại ngay trước giường của Ôn Lương, rồi ngồi xuống cạnh giường cô.
Ôn Lương giật bắn mình, vô thức nheo mắt lại, nhưng tầm nhìn vẫn không rõ. Cô cố gắng nhận diện người trước mặt, ướm lời hỏi: "Anh... anh là... Phó Tranh?"
"Là anh. A Lương, mắt em sao thế này?" Phó Tranh đưa bàn tay lớn áp lên má cô, nhìn vệt băng gạc trên trán cô mà lo lắng hỏi. Lúc nãy cô nhìn anh hồi lâu không nói gì, anh đã thấy lạ rồi.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ôn Lương mới tin đây thực sự là Phó Tranh: "Trong não có máu bầm ép vào dây thần kinh thị giác, nên nhìn mọi thứ đều mờ mịt."
Phó Tranh đưa tay quơ quơ trước mắt cô: "Có thấy gì không?" Ôn Lương thở dài gật đầu: "Em nhìn mờ thôi chứ không phải mù." "Sao tự nhiên lại tai nạn?" "Hôm nay giỗ ông nội, em đi viếng mộ, lúc về bị người ta ép xe rồi tông đuôi." Ôn Lương tóm tắt ngắn gọn rồi mới hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
"Anh ở nhà, dì Vương bảo em tai nạn nên anh tới ngay." Chiều nay về nhà nghe nói cô lái xe đi nghĩa trang mà đến giờ cơm vẫn chưa thấy về, định gọi điện thì mới nhớ điện thoại cô đang ở chỗ mình. Vừa hay nghe tin cô tai nạn, anh liền lái xe phóng tới bệnh viện.
"Lúc anh đi dì Vương còn đang dọn đồ, chắc lát nữa mới tới. Em đợi ở đây, anh đi đổi phòng bệnh cho em." "Vâng." Ở chung với người lạ, Ôn Lương cũng thấy không thoải mái.
Phó Tranh vừa ra khỏi phòng, cô con dâu của bà lão giường bên cạnh đã xấn xổ lại hóng hớt: "Đấy là chồng cũ của cô, hay là cô mới tìm được người mới?" "Chồng cũ?" "Tôi thấy cậu ta đối xử với cô tốt đấy chứ, sao lại ly hôn?" "Thế này mà gọi là tốt ạ? Lúc tiểu tam bị bệnh, anh ta còn túc trực bên cạnh suốt ngày đêm kia kìa." "Ôi dào, đúng là nhìn không ra, trông cũng người ngợm ra phết mà lại thế."
Ôn Lương không nhịn được cười. Gương mặt của Phó Tranh đúng là rất có tính lừa tình. Cô nghĩ, có lẽ lý do cô thích anh năm đó cũng có một phần vì cái vẻ ngoài ấy.
Rất nhanh sau đó, Phó Tranh quay lại, đỡ Ôn Lương xuống giường để chuyển sang phòng đơn: "Ngoài đầu ra còn chỗ nào bị thương không?" Ôn Lương lắc đầu: "Không ạ." "Mấy ngày tới cứ yên tâm tĩnh dưỡng, chuyện công ty không phải lo." "Dạo này em đúng là gặp vận rủi (thủy nghịch), cứ vào bệnh viện suốt thôi." "Đợi em khỏi hẳn thì đi chùa xin cái bùa, nghe nói linh lắm." "Anh mà cũng tin mấy cái này à?" "Chẳng phải em nói gặp vận rủi sao?" "Thôi được rồi, hôm nào đi xem thử. Á!" "Cẩn thận." Phó Tranh đẩy cửa, đỡ Ôn Lương vào phòng rồi ngồi xuống giường. "Em đói không? Muốn ăn gì?"
Trong đầu Ôn Lương bất chợt hiện lên cuộc điện thoại hồi sáng, cô buột miệng nói: "Em muốn ăn cơm anh nấu."
Trong phòng đơn có sẵn đồ dùng nhà bếp. Không nghe thấy tiếng Phó Tranh trả lời, Ôn Lương khẽ nhếch môi: "Xin lỗi, em quên mất là anh không biết nấu ăn." Cô đúng là lú lẫn rồi mới nói ra câu đó.
Bình luận