Chương 50: TÔI THÀNH TOÀN CHO EM

Phó Tranh lại hỏi: "Em muốn ăn gì?"

"Anh biết làm món gì?"

"Món gì cũng biết."

"Vậy anh làm cho em món cơm chiên trứng đi, cho thêm ít ngô, ít xúc xích và một chút xà lách."

"Được, anh đi mua nguyên liệu." Phó Tranh lấy điện thoại của mình đặt lên bàn: "Anh để điện thoại ở đây, lát nữa dì giúp việc đến sẽ gọi, em bảo dì số phòng bệnh nhé."

"Ừm." Ôn Lương gật đầu nhìn anh, nhưng đôi mắt lại trống rỗng không có tiêu cự.

Cô không ngờ Phó Tranh lại đồng ý. Có phải trong lòng anh, cô cũng có một vị trí nhỏ nhoi nào đó không? Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Ôn Lương gạt phăng đi. Ôn Lương ơi Ôn Lương, đừng có tự luyến nữa, anh ta căn bản không yêu mày. Ngày mai vẫn phải ly hôn thôi. Cô sợ nếu bỏ lỡ lần này, cô sẽ không còn dũng khí để nhắc lại nữa.

Chiếc điện thoại trên bàn vang lên. Ôn Lương cầm máy nhưng không nhìn rõ màn hình, chỉ thấy một vùng màu xanh mờ ảo. Cô ấn nút nghe, đầu dây bên kia là giọng nữ: "A Tranh, anh ăn cơm chưa?"

"Là tôi." Ôn Lương lên tiếng.

"Ôn Lương?" Sở Tư Nghi kinh ngạc hỏi: "A Tranh đâu?"

"Anh ấy đi mua thức ăn rồi."

"Đi mua thức ăn? Nhà các người không có giúp việc sao?"

Khóe môi Ôn Lương khẽ cong lên, đáy lòng bỗng dâng lên một sự ác ý, cô cố tình nói: "Dì giúp việc không có ở đây, anh ấy đi mua thức ăn về nấu cơm cho tôi."

"Ôn Lương, cô..." Sở Tư Nghi tức giận vô cùng, cười lạnh mỉa mai: "Cô đừng tưởng A Tranh nấu cho cô bữa cơm là cô thắng, hai người sớm muộn cũng phải ly hôn thôi!"

"Sao? Sở tiểu thư ghen à? Tôi khuyên cô đừng kích động quá, điện thoại đang ghi âm đấy." Ôn Lương bình thản nói. Cô không hề nói dối, Phó Tranh công việc bận rộn nên luôn để chế độ tự động ghi âm để tránh sai sót hoặc mất dấu chứng cứ.

"Cô... cô đừng có đắc ý!" Sở Tư Nghi tức đến mức cúp máy rụp một cái.

Ôn Lương mỉm cười đặt điện thoại xuống. Chọc tức người khác đúng là sảng khoái thật. Một lát sau dì giúp việc gọi đến, Ôn Lương báo số phòng mới. Chỉ vài phút sau dì đã có mặt, lo lắng sắp xếp đồ đạc cho cô.

"Bà chủ ăn cơm chưa? Hay để tôi đi mua gì đó cho cô nhé?" "Không cần đâu, A Tranh đi mua rồi." "Đã gần 8 giờ rồi, ông chủ có nói tối nay ở lại bệnh viện hay về không ạ?" "Không thấy nói gì."

Phó Tranh trở về. Dì giúp việc định đỡ lấy túi đồ nhưng ngạc nhiên thấy bên trong là một hộp cơm trắng lớn, xúc xích, ngô và xà lách, kèm theo cả dao, bát đũa và gia vị.

"Cái này... ông chủ mua mấy thứ này làm gì ạ?" "Bà chủ muốn ăn cơm chiên tôi nấu."

Phó Tranh cầm dao bắt đầu mở các túi gia vị. Dì giúp việc hốt hoảng: "Ông chủ đừng đùa nữa, để tôi làm cho, cậu ra nghỉ ngơi trò chuyện với bà chủ đi." "Tôi làm được, tôi biết nấu." "Nhưng mà... thôi được rồi." Dì đành nhường chỗ.

Phó Tranh xử lý nguyên liệu rất thành thục, chẳng mấy chốc bát cơm chiên trứng đã hoàn thành. Anh múc một bát đưa cho Ôn Lương: "Anh làm xong rồi, em nếm thử xem thế nào?" Dì giúp việc định cầm bát: "Bà chủ, để tôi đút cho cô." Dì không ngờ lần đầu nấu ăn mà ông chủ lại làm ra dáng như vậy, đúng là có thiên phú.

"Em tự làm được, cứ để trên bàn đi, đưa thìa cho em." Ôn Lương xúc một thìa cơm, thổi nhẹ rồi đưa vào miệng.

"Thế nào?" Phó Tranh nhìn cô, ánh mắt ẩn hiện một tia mong chờ mà chính anh cũng không nhận ra. "Ừm, ngon lắm." Ôn Lương mỉm cười với anh, nhưng vì mắt mờ nên cô không thấy được chút vui mừng thoáng qua trong mắt anh. "Em thích là tốt rồi."

"Thật không ngờ ông chủ lại có khiếu nấu nướng như vậy, lần đầu làm mà đã ra ngô ra khoai, nếu luyện tập thêm chắc chắn sẽ là một đầu bếp giỏi." Dì giúp việc khen ngợi. Ôn Lương chỉ mỉm cười, không nói gì. Phó Tranh cũng rơi vào im lặng.

Sau khi ăn xong, dì giúp việc đi rửa bát. Lúc này đã hơn 9 giờ tối, có lẽ do bị thương nên tinh thần Ôn Lương hơi kém, cô muốn đi ngủ. "Ông chủ, cậu về nhà đi, ở đây có tôi rồi, mai cậu lại đến thăm bà chủ."

Phó Tranh gật đầu: "Được, vậy mai anh lại đến." Anh cầm lấy áo khoác trên sofa định rời đi. Ôn Lương bỗng ngồi dậy: "Đợi đã." Phó Tranh dừng bước nhìn cô: "Còn chuyện gì sao?" "Ngày mai lúc anh đến, đừng quên mang theo giấy tờ ly hôn, tiện thể mang luôn cả bộ của em theo nhé."

Phó Tranh sững sờ, nhíu mày: "Ôn Lương, chuyện ly hôn không vội, cứ dưỡng thương cho tốt đã. Mắt em nhìn không rõ chữ thì làm sao điền đơn được?" Ôn Lương mấp máy môi: "Em không nhìn rõ thì anh đọc cho em nghe là được rồi." Mờ thôi chứ không phải mù hẳn.

"Thỏa thuận ly hôn đã ký rồi, muộn vài ngày đợi mắt em hồi phục rồi đi lĩnh chứng thì đã sao, em vội vã ly hôn đến thế à?" Ôn Lương nghẹn thở: "Anh cứ coi là vậy đi."

Sắc mặt Phó Tranh cứng đờ. Dì giúp việc cũng đứng hình tại chỗ. Dì cứ ngỡ Phó Tranh cũng giống như những người đàn ông khác "trong nhà cờ đỏ không đổ, ngoài đường cờ xanh phấp phới", hóa ra anh và Ôn Lương đã bàn bạc xong chuyện ly hôn từ lâu. Nhìn đôi vợ chồng trẻ này, dì không hiểu sao họ lại đi đến bước này. Tối qua bà chủ còn đi đón ông chủ về, ông chủ biết tin bà chủ tai nạn là lao đến ngay, còn tự tay xuống bếp...

Dì giúp việc khuyên nhủ: "Bà chủ, Cục Dân chính vẫn ở đó có chạy đi đâu đâu, cô cứ đợi vài ngày sức khỏe ổn định đã, việc gì phải vội vàng thế?" Ôn Lương lắc đầu: "Đã hẹn là ngày mai thì cứ ngày mai mà đi. Hơn nữa, em chỉ là mắt nhìn không rõ chút thôi, không cản trở việc đến Cục Dân chính."

"Bà chủ..." "Dì không cần khuyên cô ấy nữa. Ngay cả bản thân mình cô ấy còn không biết trân trọng thì dì khuyên có ích gì?" Phó Tranh lạnh lùng nói: "Được, nếu em đã quyết định như vậy thì tôi thành toàn cho em. Ngày mai tôi sẽ mang giấy tờ đến đón em đi làm thủ tục ly hôn." "Được."

Phó Tranh nhìn dáng vẻ thản nhiên của Ôn Lương, cơn giận bỗng từ đâu bốc lên, anh phất tay áo bỏ đi. Cánh cửa phòng bị sập mạnh một tiếng "Rầm". Dì giúp việc nhìn bóng lưng anh, thở dài: "Bà chủ, hình như ông chủ giận rồi."

"Kệ anh ấy đi, chẳng biết anh ấy giận cái gì nữa. Tôi ly hôn với anh ấy chẳng phải đúng ý nguyện của anh ấy sao?" "Bà chủ, chiều nay cô không về, ông chủ đã rất lo lắng. Biết cô tai nạn anh ấy lập tức chạy tới, còn đích thân xuống bếp, rõ ràng là rất quan tâm cô mà."

Ôn Lương cười tự giễu: "Dì à, dì nghĩ một người lần đầu nấu ăn có thể làm được như vậy không?" Phải nói rằng Phó Tranh là một diễn viên quá xuất sắc, cô suýt chút nữa lại bị anh lừa. May mà cô đã sớm nhìn thấu anh, biết anh không thể nào thích mình, tất cả chỉ là diễn kịch mà thôi.

"Ý bà chủ là..." "Anh ấy vốn dĩ đã biết nấu ăn từ lâu, và thường xuyên nấu cho bạn gái cũ ăn. Tuần trước bạn gái cũ của anh ấy ốm, anh ấy túc trực ở bệnh viện cả ngày lẫn đêm. Giờ dì còn thấy anh ấy đối xử tốt với tôi không?"

Dì giúp việc thở dài. Hóa ra là vậy. Suốt ba năm dì ở đây, chưa bao giờ thấy ông chủ bước chân vào bếp lấy một lần.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập