Chương 48: BA NĂM TỚ CŨNG KHÔNG THỂ SƯỞI ẤM ĐƯỢC TRÁI TIM ANH
"Ba, lần này con đến ngoài viếng ông nội, còn muốn nói với ba một chuyện: Con sắp ly hôn với anh ấy rồi."
"Ba nghe tin này chắc chắn sẽ kinh ngạc lắm. Hồi Thanh minh con còn nói với ba là anh ấy đối xử với con rất tốt, là chàng rể hiền của ba, thế mà mới qua vài tháng, con và anh ấy đã đường ai nấy đi. Ba có thấy nực cười không? Thú thật con cũng thấy nực cực lắm, từ lúc anh ấy đề nghị ly hôn đến tận bây giờ, đầu óc con vẫn cứ mơ hồ, con với anh ấy... sao lại đi đến bước đường này cơ chứ..."
"Nếu Thanh minh có ai nói với con rằng mấy tháng sau con sẽ ly hôn với Phó Tranh, chắc chắn con sẽ không tin..."
"Con yêu anh ấy như vậy, sao có thể ly hôn được? Nhưng chuyện đó thực sự đã xảy ra rồi..."
"Chuyện kể ra thì dài, con cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Con đã mang thai rồi, ba sắp có cháu ngoại rồi đấy. Nếu ba ở trên trời có linh thiêng, xin hãy phù hộ cho đứa bé trong bụng con bình an chào đời... Thực ra con vẫn còn thích anh ấy, thích suốt mười năm, làm vợ chồng ba năm, sao có thể dễ dàng quên đi. Lòng con đau lắm ba ạ, thực sự rất đau. Có lẽ giữa chúng con chỉ thiếu một chút duyên phận mà thôi..."
"Người anh ấy luôn yêu là cô bạn gái cũ, ba năm tớ cũng không thể sưởi ấm được trái tim anh, chúng tớ không thể tiếp tục được nữa, tớ chỉ còn cách chọn buông tay. Con có thất bại quá không ba... Nếu ba còn ở đây, chắc chắn ba sẽ khuyên con buông bỏ, chỉ là con không nỡ."
Ôn Lương nói với giọng run rẩy: "Con thích anh ấy mười năm, cuối cùng cũng trở thành vợ anh ấy, ba năm qua chúng con vẫn luôn tốt đẹp, sao bỗng dưng lại ly hôn cơ chứ..."
Sao bỗng dưng lại ly hôn? Sao lại đi đến bước đường này?
Ôn Lương đứng trước mộ cha lầm rầm tự sự một mình, có nói ra được những lời trong lòng, cô mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Bây giờ mọi chuyện đã định, việc ly hôn là điều chắc chắn. Đã đi đến bước này thì cứ thản nhiên mà chấp nhận thôi.
Cô còn có con. Cô sẽ sinh đứa bé ra, để con mang họ Ôn, đây là đứa con của riêng cô, cô sẽ nuôi dạy nó nên người. Ôn Lương hiểu rõ, sau khi trải qua một Phó Tranh, đời này cô không thể mở lòng yêu thêm một ai khác nữa. Anh anh tuấn hào hoa, gia thế hiển hách, tài năng xuất chúng, nhưng anh cũng thật lạnh lùng vô tình. Anh đã dùng chính hành động của mình để dạy cho cô một bài học nhớ đời.
Ôn Lương ở lại nghĩa trang đến tận buổi chiều. Sau khi trút hết chuyện ly hôn, cô lại kể cho cha nghe những dự định tiếp theo. Đợi sau khi ông bà nội nhà họ Phó biết chuyện, cô sẽ xin nghỉ việc ở công ty, dù Phó Tranh có đồng ý hay không cô cũng sẽ rời đi, tìm một nơi thích hợp để định cư và sinh con. Sau này có cơ hội, thỉnh thoảng cô sẽ đưa con về thăm hai cụ.
Ôn Lương quỳ trước mộ, dập đầu ba cái: "Ba, lần này con đi trước, đợi Tết con lại đến thăm ba."
Cô đứng dậy rời nghĩa trang và lái xe đi. Khi đang xếp hàng lên đường cao tốc, bỗng có một chiếc xe hơi màu đen lao tới rất nhanh, lách vào giữa xe cô và xe phía trước, Ôn Lương vội vàng đạp phanh.
Trên đường cao tốc, chiếc xe đen đó cứ chạy ngay trước mặt Ôn Lương, giữ khoảng cách không xa không gần. Đèn phanh xe trước sáng lên, Ôn Lương lập tức đạp phanh giảm tốc, sau đó nhìn gương chiếu hậu, chuyển làn để vượt lên. Nhưng rất nhanh, chiếc xe đen lại đuổi kịp và một lần nữa chặn trước mặt cô.
Vài phút sau, tình huống tương tự lặp lại. Chiếc xe đen giảm tốc rồi lại chạy lên trước Ôn Lương, cố tình đi chậm lại. Cô muốn chuyển làn, nó cũng chuyển làn theo, chặn cứng vị trí của cô. Ôn Lương thầm đoán, cô đã gặp phải kẻ cố ý lạng lách đánh võng chọc phá (biệt xe).
Tại sao chứ? Biển số xe phía trước cô hoàn toàn không quen, lúc chiếc xe đen đi ngang qua, cô thấy tài xế còn cười với mình qua cửa kính, nhưng đó cũng là người lạ mặt.
Lúc xuống cao tốc, chiếc xe đen rơi lại phía sau cô, rồi lại vượt lên đi chậm lại khiến Ôn Lương cũng phải giảm tốc độ. Khu vực này không cho phép dừng xe ven đường. Cô cố gắng chuyển làn để thoát ra, nhưng nó vẫn bám riết chặn đầu.
Sau mấy lần bị ép xe, cơn giận trong lòng Ôn Lương đã dâng đầy. Cô hiểu rằng dù có vượt qua được thì trừ phi đua tốc độ với nó, bằng không không thể thoát khỏi. Huống hồ kỹ năng lái xe của cô không tốt đến thế, mà dù có tốt, cô cũng không dám đem an nguy của mình và đứa bé trong bụng ra đánh cược.
Ôn Lương cầu mong sự yên ổn, cô nhìn gương chiếu hậu chuyển sang làn ngoài cùng, bật đèn tín hiệu định dừng lại ven đường để gọi cảnh sát.
Bỗng nhiên, một tiếng "Rầm" đanh tai vang lên. Túi khí an toàn bung ra. Đầu Ôn Lương đau điếng, tầm nhìn quay cuồng. Trước khi chìm vào hôn mê, cô chợt nhận ra, hình như chiếc xe màu trắng phía sau cũng đã bám theo cô từ lúc lên cao tốc...
Tiếng phanh xe chói tai vang bên tai, một tiếng nổ lớn, cả chiếc xe bốc cháy ngùn ngụt chỉ còn lại bộ khung sắt. Những cảnh tượng quen thuộc cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, Ôn Lương bừng tỉnh, đầu đau như búa bổ.
Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, cô hiểu mình đang ở bệnh viện. Trước mắt mờ mịt, cô cứ ngỡ do mình ngủ quá lâu nên đưa tay dụi mắt, nhưng đợi một lúc lâu tầm nhìn vẫn không rõ nét. Tim Ôn Lương thắt lại, một nỗi sợ hãi vô hình trào dâng.
"Cô tỉnh rồi." Bên tai vang lên giọng nữ.
Ôn Lương ngơ ngác nhìn theo hướng tiếng nói, chỉ thấy được bóng dáng mờ mờ của một người phụ nữ và màu sắc quần áo, hoàn toàn không nhìn rõ mặt hay kiểu dáng trang phục. Cạnh cô ta còn một người đàn ông cao lớn mặc đồ tương tự. Hai bên giường bệnh là các bệnh nhân khác đang trò chuyện với người nhà.
"Cô gái, tôi là cảnh sát." Người phụ nữ tiến lên nắm tay Ôn Lương, đặt lên vai mình để cô chạm vào phù hiệu: "Bác sĩ nói cô bị chấn động não nhẹ do tai nạn, trong não có dịch tích tụ, nên hiện giờ mắt cô nhìn không rõ. Đó là do dịch ép vào dây thần kinh thị giác. Đợi dịch tan dần, thị lực của cô sẽ khôi phục."
Mắt không nhìn rõ khiến Ôn Lương vô cùng bất an, cô nắm chặt tay nữ cảnh sát, kích động hỏi: "Con tôi sao rồi? Con tôi có sao không?"
"Cô yên tâm, đứa bé không sao." "Nhưng tôi bị thương, dùng thuốc có ảnh hưởng đến con không?" "Tôi không phải bác sĩ nên không rõ, nhưng bác sĩ nói chấn thương không quá nghiêm trọng, trong báo cáo không nhắc gì đến việc này, dùng thuốc chắc chắn sẽ được cân nhắc kỹ, tôi nghĩ đứa bé sẽ ổn thôi."
"Vậy thì tốt quá, tốt quá rồi." Ôn Lương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cô gái, hiện giờ cô thấy thế nào? Tôi cần tìm hiểu chi tiết về vụ tai nạn, cô cố gắng được không?" "Được, chị hỏi đi."
"Họ tên." "Ôn Lương. Ôn trong ấm áp, Lương trong mát mẻ." "Tuổi." "26 tuổi." "Số chứng minh nhân dân." "12345678910111213141." "Số điện thoại." "14747474747." "Địa chỉ nhà." "Số 7 Tinh Hà Loan, khu Trung tâm, thành phố Giang Thành." "Lúc xảy ra sự việc cô đang đi đâu?" "Về nhà. Hôm nay là ngày giỗ ông nội, tôi đến nghĩa trang thăm ông rồi lái xe về." "Xe của cô đang dừng ven đường thì bị tông đuôi, nghi phạm đã bỏ trốn, người qua đường đã báo cảnh sát giúp cô. Bây giờ cô còn nhớ những chuyện xảy ra trước tai nạn không?"
Ôn Lương vuốt tóc, gật đầu: "Tôi nhớ." "Phiền cô thuật lại chi tiết giúp tôi."
Bình luận