Chương 47: KHÁC BIỆT GIỮA YÊU VÀ KHÔNG YÊU
Ôn Lương nghe đến hai chữ "nấu cơm" thì khựng lại sững sờ. Trong tâm trí cô, không tài nào kết nối được hình ảnh Phó Tranh với việc bếp núc.
"A Lương, cô không biết đâu nhỉ? Thực ra tay nghề của A Tranh giỏi lắm. Thời đại học anh ấy toàn sống một mình ở ngoài nên rèn được khiếu nấu nướng, thường xuyên nấu cho tôi ăn."
Ôn Lương biết Sở Tư Nghi cố tình nói cho mình nghe, cố tình châm chọc mình. Nhưng trái tim cô vẫn bị đâm thấu. Một người đàn ông chịu vào bếp vì người mình thích, chắc chắn là cực kỳ yêu cô ta. Thế nhưng trong ba năm kết hôn, Phó Tranh chưa từng xuống bếp lấy một lần, thậm chí Ôn Lương còn không biết anh biết nấu ăn.
Cô từng nghe nói nấu ăn có thể vun đắp tình cảm vợ chồng. Trong nhà tuy có dì giúp việc nhưng thỉnh thoảng Ôn Lương vẫn đích thân vào bếp, vậy mà Phó Tranh chưa bao giờ phụ giúp cô. Đây chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.
Nén lại cơn đau trong lòng, Ôn Lương nói: "Cô đưa điện thoại cho Phó Tranh đi, tôi có việc muốn hỏi anh ấy."
"Chuyện gì thế? Tôi có thể hỏi hộ cô."
Khiêu khích, đây chính là sự khiêu khích trắng trợn. Cô và Phó Tranh hiện vẫn là vợ chồng, vậy mà muốn hỏi chồng mình lại phải thông qua Sở Tư Nghi, chẳng phải nực cười lắm sao? Dù Ôn Lương đã quyết định ly hôn nhưng cô không đời nào để Sở Tư Nghi cưỡi lên đầu lên cổ mình.
"Đưa máy cho Phó Tranh! Tôi có chuyện muốn hỏi, chính miệng hỏi anh ấy!"
Sở Tư Nghi định nói gì đó, Ôn Lương liền ngắt lời: "Điện thoại này có chế độ tự động ghi âm, nếu cô không muốn tôi bật đoạn ghi âm này cho Phó Tranh nghe thì đưa máy cho anh ấy ngay."
Sở Tư Nghi biết Phó Tranh sẽ không vì chuyện nhỏ này mà chia tay với mình, nhưng cô ta vẫn muốn giữ hình tượng tốt đẹp trước mặt anh, đành phải cầm điện thoại vào bếp. Cuộc gọi không bị ngắt, mười mấy giây sau, đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Sở Tư Nghi.
"A Tranh, A Lương gọi cho anh này." "Em cầm hộ đi, anh đang không tiện tay. Cô ấy có nói chuyện gì không?" Giọng Phó Tranh không rõ lắm. "Em vừa hỏi rồi nhưng cô ấy không nói."
Phó Tranh dường như ghé sát vào điện thoại hơn một chút: "Ôn Lương, chuyện gì?" "Phó Tranh, điện thoại của tôi đâu?" "Ở chỗ anh." "Anh cầm điện thoại của tôi làm gì?" "Điện thoại anh rơi ở hội sở, anh dùng máy em để liên lạc người ta mang tới, lúc đi vội quá nên lỡ tay mang theo luôn."
Sở Tư Nghi cụp mắt, ánh mắt tối sầm. Vậy là Ôn Lương không xem được Hot Search sao? Việc Phó Tranh mang theo điện thoại của Ôn Lương rốt cuộc là "vô ý" như lời anh nói, hay là cố tình không muốn để cô nhìn thấy những lời thóa mạ trên mạng?
Bấy giờ Ôn Lương mới biết hóa ra máy anh rơi ở hội sở: "Vậy bây giờ anh nhờ ai đó gửi trả máy cho tôi được không?" Phó Tranh lắc đầu: "Sợ là không được." "Thế anh đang ở đâu? Tôi nhờ người qua lấy." "Anh đang ở nhà Tư Nghi, lát nữa bọn anh phải đi ra ngoài." "Anh cứ để máy ở cửa đi." "Để cửa sẽ bị lấy trộm mất." "Vậy anh gửi bảo vệ khu chung cư nhà Sở Tư Nghi được không?" "Không được, hôm nay bảo vệ xin nghỉ rồi."
Ôn Lương: "..." "Thật hay giả thế?" Ôn Lương nghi hoặc. "Đương nhiên là thật, anh lừa em làm gì." "Thôi được rồi, khi nào anh về?" "Chưa biết, tùy tình hình." "Anh..."
Thật đúng là xúi quẩy. Ôn Lương hít một hơi sâu, cúp máy rụp một cái. "Thôi, không có điện thoại thì thôi vậy." Dì giúp việc rụt rè bảo: "Bà chủ, hay là cô cầm máy của tôi mà dùng tạm?" Ôn Lương lắc đầu, trả máy lại cho dì: "Dạ thôi, không cần đâu ạ."
Đầu dây bên kia, Sở Tư Nghi thoát ra màn hình chính, tắt màn hình rồi đút vào túi cho Phó Tranh, hỏi: "A Tranh, sao anh lại nói dối?" Cửa nhà cô có hộp thư số, bảo vệ cũng chẳng hề xin nghỉ. Phó Tranh làm vậy rõ ràng là không muốn Ôn Lương lấy được điện thoại.
Phó Tranh thản nhiên đáp: "Anh chỉ lo cô ấy thấy tin tức sẽ kích động đi đính chính, làm ảnh hưởng đến em. Kéo dài được lúc nào hay lúc ấy, đợi nhiệt độ chuyện này giảm xuống thì cũng không ảnh hưởng đến ai nữa."
Sở Tư Nghi nghe xong, đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý nhưng vẫn giả vờ áy náy: "Nhưng như vậy không tốt cho A Lương. Hay là chúng ta đính chính giúp cô ấy đi? Em không muốn thế này mãi, em muốn được đường đường chính chính ở bên anh, dù bị mọi người mắng chửi em cũng không quan tâm."
Phó Tranh khẽ nhíu mày: "Bây giờ chưa phải lúc thích hợp, anh chưa thể kiểm soát hoàn toàn dư luận. Em hiện là người của công chúng, nếu đính chính nhất định sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp."
Lòng Sở Tư Nghi trùng xuống. Rốt cuộc là vì sự nghiệp của cô, hay là vì anh căn bản không muốn công khai? "Em chỉ là..." "Tư Nghi, chuyện này em không cần quản nữa. Là anh không cho em đính chính, Ôn Lương có trách thì cứ trách anh. Em lo làm việc cho tốt, anh sẽ giải quyết ổn thỏa."
Nụ cười trên mặt Sở Tư Nghi hơi khựng lại. Cô gật đầu, ôm lấy eo anh từ phía sau, áp mặt vào lưng anh: "A Tranh, anh đối với em tốt thật đấy." "Được rồi, ra ngoài đợi đi, cơm xong ngay đây." "Vâng."
Sở Tư Nghi rời khỏi bếp. Phó Tranh nhìn theo bóng lưng cô ta, đứng lặng vài giây rồi mới tiếp tục nấu ăn. Anh đã nói dối. Anh không sợ Ôn Lương thấy tin tức sẽ đi đính chính, mà là sợ cô thấy những lời mạt sát trên mạng sẽ đau lòng. Nhưng không hiểu sao khi Sở Tư Nghi hỏi, anh lại vô thức nói dối như vậy.
"Bà chủ định ra ngoài sao?" "Vâng, hôm nay là ngày giỗ của ông nội, tôi đi viếng ông bà một chút." Ôn Lương mỉm cười với dì giúp việc rồi ra khỏi phòng khách.
Ông bà nội Ôn Lương vốn là người nông thôn, mộ phần cũng ở quê. Mười mấy năm trôi qua, làng quê cũ bị quy hoạch nên cô đã dời mộ ông bà về nghĩa trang ngoại ô thành phố để gần với mộ cha mình.
Trên đường đi, cô mua ba bó hoa tươi và ít giấy tiền. Ông nội mất khi cô mới chín tuổi, đã mười bảy năm trôi qua, ký ức về ông đã phai nhạt dần, chỉ còn lại bóng lưng gầy gò và vài mẩu chuyện ấm áp.
Đến nghĩa trang, cô đặt hoa lên mộ ông bà và cha rồi đốt chút giấy tiền. Ngồi trước mộ cha, nhìn tấm bia đá lạnh lẽo, cô nhắm mắt lại. Hình ảnh vụ tai nạn thảm khốc năm đó lại hiện lên. Đã mười năm rồi cô vẫn không thể quên được. Nếu cha không dùng cả tính mạng để đẩy cô ra ngoài, có lẽ cô đã chẳng còn sống đến hôm nay.
Cô có thể dần quên ông bà theo thời gian, nhưng tuyệt đối không bao giờ quên cha. Ông là người cha vĩ đại nhất. Sau khi ly hôn với mẹ, ông không đi bước nữa. Ngày nhỏ ông bà hay khuyên ông cưới vợ mới nhưng ông đều từ chối. Ông bảo: "Lòng người khó đoán, không biết người mới về có tốt với A Lương không. Vả lại công việc bận rộn, không có tâm trí kinh doanh thêm một cuộc hôn nhân nữa."
Cha của Ôn Lương, ông Ôn Vĩnh Khang, là một phóng viên thường xuyên đi công tác xa, nên mới gửi cô cho ông bà nuôi dưỡng. Lúc nhỏ cô không hiểu, lớn lên mới thấu hiểu sự kiên trì của cha. Nhiều năm trước, trên báo chí vẫn còn thấy những bài phóng sự của ông. Cũng chính nhờ một lần phỏng vấn mà ông và Phó lão gia mới quen biết rồi trở thành đôi bạn vong niên.
Bình luận