Chương 3: VỢ BIẾN THÀNH EM GÁI?

Trong ba năm qua, tuy họ không công khai nhưng cuộc sống chẳng khác gì những cặp vợ chồng bình thường.

Mỗi sáng, cô chọn vest, thắt cà vạt cho anh, rồi cả hai cùng nhau đến công ty.

Buổi tối đi tiếp khách, anh đều báo cáo lịch trình rõ ràng.

Những cuộc "vận động" trước khi ngủ thường xuyên, thỉnh thoảng lại cùng nhau tắm uyên ương, và chưa bao giờ thiếu đi nụ hôn chúc ngủ ngon mỗi ngày.

Kỷ niệm ngày cưới, lễ tình nhân hay quà sinh nhật, anh chưa từng bỏ sót lần nào.

Cô muốn gì, anh đều đáp ứng. Sự lãng mạn hay cảm giác cần có của một buổi lễ, anh đều thực hiện trọn vẹn.

Anh đã làm tốt tất cả mọi thứ mà một người chồng hoàn hảo nên làm.

Đến mức chính cô cũng từng lầm tưởng rằng, những ngày tháng này sẽ mãi mãi hạnh phúc như vậy.

Thế nhưng, Sở Tư Nghi đã trở lại.

Vậy nên, tất cả đều phải kết thúc.

Hóa ra giọng nữ trong điện thoại hôm qua chính là Sở Tư Nghi.

Họ đã liên lạc với nhau từ lâu rồi sao?

Một tháng anh đi công tác, họ đều ở bên nhau à?

Hôm qua họ đã cùng nhau về nước?

Đêm qua, anh ở bên cạnh Sở Tư Nghi sao?

Nghĩ đến những điều này, lòng Ôn Lương lạnh ngắt. Phó Tranh dùng từng nhát dao lăng trì trái tim cô, khiến nó trở nên nát bấy, máu thịt lẫn lộn.

"Ôn Lương, em yên tâm, dù chúng ta ly hôn thì em vẫn là người nhà họ Phó, là đứa em gái mà anh quan tâm nhất."

Em gái?

Kết hôn ba năm, chung chăn chung gối ba năm, cuối cùng lại phải lùi về vị trí em gái này sao?

Làm sao cô có thể cam tâm cho được?

"Chuyện đó để sau hãy nói." Ôn Lương cười tự giễu trong lòng, cụp mắt xuống trả lời một cách mập mờ.

Phó Tranh đưa tay nới lỏng cổ áo, đôi mắt thâm trầm nhìn cô: "Đúng rồi, lúc nãy em định nói gì với anh?"

Ôn Lương tùy ý lật giở xấp tài liệu trong tay, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt: "Không có gì, kế hoạch tung ra thị trường cho bộ sưu tập thời trang quý mới đã có rồi. Vốn dĩ có một điểm chưa chốt được nên em muốn bàn bạc với anh, nhưng giờ em đã nghĩ ra cách hay rồi."

Có những lời, đã không còn cần thiết phải nói ra nữa.

"Được, vất vả cho em rồi."

Với tư cách là Giám đốc thương hiệu của tập đoàn Phó Thị, Phó Tranh chưa bao giờ nghi ngờ năng lực làm việc của Ôn Lương.

Cô sinh ra là để làm nghề này. Tất cả những sản phẩm qua tay cô, dù là trang sức, trang phục, hay trò chơi, đồ điện tử, không ngoại lệ, tất cả đều trở nên nổi tiếng đình đám.

"Đó là việc em nên làm. Thôi, em đi làm đây."

Ôn Lương hít một hơi thật sâu, không nhanh không chậm quay người bước đi. Mỗi bước chân đều vững vàng, nỗ lực duy trì sự bình tĩnh trên gương mặt.

"Đi cùng đi." Phó Tranh nói xong liền định lên lầu thay quần áo.

Bước chân Ôn Lương khựng lại, một cảm giác chua xót dâng lên tận cổ họng, hốc mắt cô đỏ hoe trong nháy mắt.

Sao anh có thể làm được điều đó? Sau khi đề nghị ly hôn với cô mà vẫn có thể bình thản như vậy, còn mời cô đi làm cùng?

Hóa ra, đây chính là không yêu.

"Không cần đâu, dù sao cũng sắp ly hôn rồi, tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng để người ta nhìn thấy."

Bỏ lại câu nói đó, Ôn Lương rảo bước rời đi.

Cô sợ, cô sợ chỉ giây tiếp theo thôi, cô sẽ mất khống chế trước mặt Phó Tranh.

Không được.

Sau cái đêm đó, chính vì anh thấy cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện nên mới kết hôn với cô.

Chỉ là, bảo bối ơi, mẹ xin lỗi, sau này con chỉ có một mình mẹ thôi.

Phía sau, Phó Tranh nhìn bóng dáng cô với những bước chân có phần loạn nhịp, đôi lông mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.

...

Đến gara, cô mở cửa ghế lái nhưng không vội nổ máy mà mở vòng bạn bè trên mạng xã hội ra.

Lướt xuống dưới, cuối cùng cô cũng tìm thấy manh mối.

Bản thân Phó Tranh và nhiều bạn bè của anh không thích đăng bài lên vòng bạn bè, nhưng vẫn có một vài ngoại lệ.

Lộ tam thiếu - Lộ Trường Không chính là một trong số đó.

Ôn Lương nhìn thấy bài đăng tối qua của anh ta, đính kèm tấm ảnh chụp một bàn toàn rượu quý, dòng trạng thái là: “Tổ chức tiệc tẩy trần cho đại mỹ nhân Tư Nghi, chào mừng cậu trở về, sắp được ăn kẹo cưới của A Tranh rồi!”

Phía sau còn kèm theo một biểu tượng chúc mừng.

Địa điểm định vị bên dưới chính là câu lạc bộ mà họ thường hay tụ tập.

"Tách."

Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, phản chiếu thành một vệt cầu vồng kỳ ảo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập