Chương 4: MỐI TÌNH ĐẦU CỦA ANH
Ôn Lương ôm chặt lấy chiếc điện thoại, trái tim đau thắt đến nghẹt thở.
Hóa ra, Phó Tranh vừa xuống máy bay đã đưa Sở Tư Nghi đi gặp hội anh em chí cốt của mình ngay lập tức.
Tất cả bọn họ đều biết, tất cả đều chúc phúc.
Chỉ có mình cô là bị gạt ra rìa, chẳng hay biết gì.
Suốt ba năm qua, cuộc hôn nhân của họ chỉ có người nhà họ Phó biết rõ. Anh chưa bao giờ đưa cô đi gặp gỡ bạn bè hay anh em của mình, mà cho dù có tình cờ gặp mặt, ai nấy cũng đều mặc định cô là con nuôi của Phó gia.
"Bà chủ?"
Tài xế đi vào gara để lấy xe, thấy xe của Ôn Lương vẫn còn đó nên thắc mắc gọi một tiếng.
Ôn Lương vội vàng gạt đi nước mắt, giả vờ như không nghe thấy, lập tức khởi động xe rời đi.
Ôn Lương sẽ không bao giờ để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Lúc này, cô chỉ có thể mượn công việc để đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân.
Cô tìm đến hòm thư của Phó Tranh, đính kèm bản kế hoạch rồi nhấn gửi.
Rất nhanh sau đó, Phó Tranh đã phản hồi, vẫn ngắn gọn súc tích như mọi khi: Thông qua, sau này em hãy theo sát tiến độ.
Ôn Lương khựng lại một chút, gõ một chữ "Vâng" rồi nhanh chóng phân bổ nhiệm vụ xuống cấp dưới.
Buổi tối lúc tan làm, Ôn Lương nhận được tin nhắn của Phó Tranh: Tối nay anh có việc, em cứ về trước đi.
Ôn Lương mím môi, trong lòng lại dâng lên một cơn đau li ti như kim châm, ngón tay run rẩy gõ lại một chữ "Vâng".
Trước đây, có lẽ vì cô cũng được xem là cấp cao trong tập đoàn Phó Thị, nên có tiệc tùng gì hay gặp gỡ đối tác nào, anh đều sẽ báo cáo rõ ràng. Nhưng hai ngày nay, anh chỉ dùng một câu "có việc" ngắn ngủi để gạt cô sang một bên.
Cái "có việc" này, chắc hẳn là đi bên cạnh Sở Tư Nghi rồi.
Phó Tranh: Lúc đi công tác anh có mua quà cho em, quên chưa đưa, đang ở trong vali của anh, em tự vào lấy nhé.
Ôn Lương: Vâng.
Phó Tranh nhìn dòng tin nhắn trả lời ngắn ngủi trên màn hình, bỗng nhiên nảy sinh vài phần phiền muộn, anh tựa lưng vào ghế, đưa tay day nhẹ giữa chân mày.
Trợ lý Lâm gõ cửa bước vào: "Phó tổng, Sở tiểu thư đến rồi ạ."
Ôn Lương rời khỏi văn phòng, nghe thấy mấy nhân viên chưa về đang xì xào bàn tán điều gì đó.
"Lúc nãy người đến tìm Phó tổng là bạn gái của anh ấy hả? Nhìn dáng chuẩn thật đấy!"
"Tiếc là đeo khẩu trang."
"Các cậu có thấy mắt của bạn gái Phó tổng hơi giống Sở Tư Nghi không?"
"Là đại minh tinh Hollywood đó hả? Không thể nào, chẳng phải cô ấy vẫn luôn phát triển sự nghiệp ở nước ngoài sao?"
"Tớ thấy cô ấy với Phó tổng đẹp đôi cực kỳ luôn!"
"Khụ khụ, Giám đốc Ôn." Có người phát hiện ra cô nên vội lên tiếng chào.
Tiếng bàn tán dừng lại, mọi người đồng thanh: "Chào Giám đốc Ôn."
Ôn Lương rũ mắt, biểu cảm thản nhiên: "Đã tan làm rồi, mọi người cứ tiếp tục đi."
Nói xong, cô sải bước rời đi, bước chân vững vàng nhưng có phần vội vã, hốc mắt đỏ hoe, lòng đầy chua xót. Cô khao khát được chạy trốn thật nhanh, vì sợ sẽ phải chứng kiến một cảnh tượng khiến trái tim tan nát.
Sở Tư Nghi đã đến tận công ty tìm anh rồi sao?
Họ vẫn chưa ly hôn, anh có còn nhớ rằng người vợ danh chính ngôn thuận này vẫn đang ở công ty không?
Phía sau, đám nhân viên lại bắt đầu lên tiếng, chỉ là đã chuyển chủ đề khác:
"Giám đốc Ôn xinh đẹp thật đấy, có điều mỗi lần gặp cô ấy tớ đều thấy sợ, đúng là không hổ danh em gái Phó tổng."
Một nhân viên mới vào làm kinh ngạc hỏi: "Giám đốc Ôn là em gái Phó tổng sao?"
"Xì, em gái bắn đại bác mới tới ấy mà. Ông bố đoản mệnh của cô ta lấy cái ơn nghĩa ra ép buộc Chủ tịch Phó thu nhận cô ta, nếu không thì cô ta vào được Phó Thị chắc?"
"Cậu nghe ai nói thế?"
"Bên phòng Quan hệ công chúng đấy."
"Thực ra Giám đốc Ôn là người rất tốt."
Tại bãi đỗ xe dưới hầm, Ôn Lương thắt xong dây an toàn, vừa ngước mắt lên liền bắt gặp hai bóng người.
Phó Tranh đang mặc bộ vest trắng mà sáng nay chính tay cô đã chọn, tôn lên vóc dáng cao lớn, thẳng tắp.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, đang thân mật khoác tay anh, ngẩng đầu trò chuyện. Phó Tranh hơi nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Người phụ nữ đó không biết đang nói gì mà còn nũng nịu lắc lắc cánh tay Phó Tranh.
Phó Tranh mỉm cười ôn nhu, gật đầu đáp lại, nhìn khẩu hình miệng thì chắc hẳn anh đã nói một chữ "Được".
Sở Tư Nghi, mối tình đầu của anh, thực sự đã trở lại rồi.
Chiếc cà vạt màu đỏ rực rỡ đâm sầm vào mắt Ôn Lương.
Đó vốn là thứ cô chọn cho anh để ăn mừng việc mình mang thai. Vậy mà giờ đây, anh lại thắt nó để đi hẹn hò với người tình cũ.
Bình luận