Chương 2: LY HÔN ĐI

"Là anh."

"Anh uống rượu sao..."

"Ừ, có uống một chút với bạn bè."

Trong phòng tắm vang lên tiếng vòi hoa sen, Ôn Lương cau mày xoay người, ngủ không yên giấc.

Phía giường bên cạnh hơi lún xuống.

Một bàn tay lớn đặt lên eo cô, thuận theo đường cong ưu mỹ mà trượt xuống, có chút rục rịch.

"Ưm... tối nay không được..." Ôn Lương nhắm mắt, ngăn anh lại trong cơn nửa tỉnh nửa mê.

Theo bản năng, cô sợ sẽ làm tổn thương đứa trẻ.

Bàn tay lớn khựng lại, rồi đặt lên lưng cô: "Ngủ đi."

Ôn Lương thực sự quá mệt mỏi nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau, khi Ôn Lương tỉnh dậy, hơi ấm bên cạnh đã tan biến, chỉ có ga trải giường hơi nhăn nhúm là minh chứng cho việc người bên cạnh đêm qua có trở về.

Cô có chút buồn bực, sao tối qua mình lại ngủ thiếp đi cơ chứ?

Không sao, hôm nay nói cũng vậy thôi.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Ôn Lương đi vào phòng thay đồ, chọn cho Phó Tranh một bộ vest trắng. Nghĩ rằng chuyện mình mang thai là một hỷ sự, cô còn chọn thêm một chiếc cà vạt kẻ sọc màu đỏ đặt ở cuối giường.

Phó Tranh đã chạy bộ buổi sáng về, anh mặc một bộ đồ mặc nhà ngồi trên sofa. Thấy Ôn Lương từ trên lầu đi xuống, anh ngước mắt nhìn rồi đặt tập tài liệu trên tay xuống: "Ăn cơm thôi."

Bữa sáng kết thúc, Ôn Lương hít một hơi thật sâu, gương mặt hiện lên nét vui mừng và kỳ vọng nhàn nhạt: "A Tranh, em có chuyện muốn nói với anh."

Nếu anh biết họ sắp có con, chắc anh cũng sẽ vui lắm đúng không?

"Anh cũng có chuyện muốn nói với em." Giọng Phó Tranh vô cùng trầm ổn.

"Vậy anh nói trước đi." Nụ cười ngọt ngào của Ôn Lương mang theo chút thẹn thùng.

"Ôn Lương, chúng ta... ly hôn đi." Phó Tranh đứng dậy, cầm lấy tập tài liệu trên sofa đưa qua, "Đây là thỏa thuận ly hôn, em xem trước đi, có vấn đề gì cứ nêu ra, anh sẽ cố gắng đáp ứng hết mức có thể."

Tim Ôn Lương như ngừng đập trong thoáng chốc, cô ngỡ ngàng nhìn Phó Tranh.

Đầu óc trống rỗng một hồi lâu, cô cứ ngỡ mình đã nghe nhầm.

Mất một lúc sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, đôi môi mấp máy, thốt ra hai chữ một cách máy móc: "Ly hôn?"

Anh muốn ly hôn với cô?

Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại đòi ly hôn?

Mọi chuyện diễn ra không một chút dấu hiệu báo trước, khiến cô không kịp trở tay.

"Đêm đó cả hai chúng ta đều bị tính kế, bất đắc dĩ mới kết hôn, cũng không công khai. Đã vậy thì chi bằng kết thúc sớm thì hơn." Phó Tranh thản nhiên nói, cứ như thể đang kể một chuyện vụn vặt thường ngày.

Sắc mặt Ôn Lương trắng bệch, cô cảm thấy không khí xung quanh lạnh lẽo thấu xương.

Lồng ngực như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, không sao thở nổi.

Không phải như vậy, không phải thế đâu.

Cô đã yêu anh suốt chín năm ròng rã.

Từ năm mười sáu tuổi mới đến Phó gia, cho đến năm hai mươi lăm tuổi sự nghiệp thành đạt.

Từ lúc tình đầu chớm nở đến khi kết hôn được ba năm, anh chính là người đi xuyên suốt những năm tháng thanh xuân của cô.

Cô không hề "bất đắc dĩ", cô hoàn toàn tự nguyện và hạnh phúc.

Nhưng đối với anh, đó lại là sự cưỡng ép.

Cô nuốt nước bọt một cái thật mạnh, hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào anh, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể: "Ba năm qua, chúng ta chẳng phải chung sống rất tốt sao? Anh thực sự đã quyết định rồi? Muốn cùng em... ly hôn?" Hai chữ ly hôn thốt ra mang theo nỗi đau đớn nặng nề.

"Quyết định rồi."

"Còn ông nội và bà nội thì sao..."

"Anh sẽ nói rõ với họ."

"Nếu như em..." Có thai thì sao?

Anh có vẻ hơi mất kiên nhẫn, cắt ngang lời cô: "Tư Nghi về nước rồi."

Hơi thở của Ôn Lương nghẹn lại, câu nói này giống như một con dao đâm thẳng vào tim cô, máu chảy đầm đìa.

Cô ngơ ngác nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn, nghe thấy tiếng mình đáp lại một cách vô hồn: "Được, để em xem."

Mấy chuyện bị tính kế hay bất đắc dĩ phải kết hôn đều không phải là trọng điểm.

Trọng điểm chính là câu cuối cùng kia.

Sở Tư Nghi đã về nước rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập