Chương 1: ĐỨA CON CỦA HỌ

"Cô Ôn, kết quả kiểm tra cho thấy tử cung của cô bẩm sinh đã mỏng, thai tượng không ổn định. Bình thường trong việc ăn uống hay vận động, cô đều phải hết sức cẩn thận."

Vị bác sĩ vừa dặn dò vừa kê đơn thuốc, sau đó đưa thẻ lại: "Đây, cô đi lấy thuốc đi."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ." Ôn Lương nhận lấy thẻ, chậm rãi đứng dậy.

Bác sĩ lại dặn thêm một câu: "Nhất định phải chú ý đấy nhé, đừng xem thường chuyện này!"

Tử cung mỏng rất dễ sảy thai, nhiều sản phụ sau khi sảy một lần là không thể mang thai được nữa.

"Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ chú ý ạ." Ôn Lương mỉm cười gật đầu.

Kết hôn ba năm, không ai mong chờ sự hiện diện của đứa trẻ này hơn cô, cô nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt.

Sau khi lấy thuốc xong, Ôn Lương rời khỏi tòa nhà phòng khám để quay lại xe.

Tài xế khởi động xe, nhìn cô qua gương chiếu hậu: "Thưa bà, 3 giờ chiều máy bay của ông chủ hạ cánh, còn khoảng 20 phút nữa, mình có đi thẳng đến sân bay không ạ?"

"Đi thôi."

Nghĩ đến việc 20 phút nữa sẽ được gặp anh, gương mặt Ôn Lương hiện lên nụ cười ngọt ngào, thâm tâm đã có chút không chờ nổi.

Phó Tranh đã đi công tác gần một tháng rồi, cô rất nhớ anh.

Trên đường đi, cô không kìm được mà lấy tờ giấy khám thai trong túi ra xem đi xem lại vài lần, tay khẽ đặt lên bụng dưới.

Nơi này đang có bảo bối của cô và Phó Tranh, chỉ cần chờ thêm tám tháng nữa thôi, đứa bé sẽ chào đời.

Cô muốn lập tức chia sẻ tin vui này với anh.

Đến sân bay, tài xế đậu xe ở một vị trí dễ thấy: "Thưa bà, hay là bà gọi điện cho ông chủ xem sao?"

Ôn Lương nhìn đồng hồ, đoán chừng Phó Tranh đã xuống máy bay nên gọi điện qua, nhưng tổng đài báo tạm thời không liên lạc được.

"Chắc là máy bay bị trễ chuyến rồi, đợi thêm chút nữa vậy." Ôn Lương nói.

Một lúc sau vẫn không thấy Phó Tranh bước ra.

Ôn Lương lại gọi thêm cuộc nữa, vẫn là thông báo không liên lạc được.

"Đợi tiếp đi."

Máy bay trễ chuyến là chuyện thường tình, có khi trễ một hai tiếng cũng là chuyện bình thường.

Hai giờ sau.

Ôn Lương gọi lại cho Phó Tranh, lần này cuối cùng cũng không còn là tiếng thông báo lạnh lẽo kia nữa, điện thoại nhanh chóng có người bắt máy: "A Tranh, anh xuống máy bay rồi sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi một giọng nữ vang lên: "Xin lỗi, A Tranh đi vệ sinh rồi, lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô."

Ôn Lương còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút.

Cô nhìn màn hình điện thoại, có chút ngẩn ngơ.

Cô nhớ rõ, chuyến công tác lần này của Phó Tranh không hề mang theo thư ký nữ.

Ôn Lương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt ngóm, đợi Phó Tranh gọi lại.

Mười phút trôi qua rất nhanh.

Phó Tranh không gọi lại.

Ôn Lương đợi thêm năm phút nữa, cuối cùng không nhịn được mà chủ động gọi lại cho anh.

Tiếng chuông reo rất lâu, mãi đến khi sắp tự động ngắt máy thì cuộc gọi mới được kết nối. Từ ống nghe truyền đến giọng nói nam tính quen thuộc, trầm thấp và đầy từ tính: "Alo, Ôn Lương à?"

"A Tranh, anh đang ở đâu? Em và tài xế đang ở bãi đỗ xe khu D nhà ga, anh cứ trực tiếp đi qua đây là được."

Giọng nói bên kia điện thoại khựng lại: "Xin lỗi, xuống máy bay xong anh quên mở máy, giờ anh đã rời khỏi sân bay rồi."

Nụ cười của Ôn Lương vụt tắt ngay lập tức.

"Vậy... em về nhà đợi anh nhé?" Ôn Lương cắn môi, "Em có chuyện muốn nói với anh."

"Được, anh cũng có chuyện muốn nói với em."

"Bữa tối em bảo dì chuẩn bị mấy món anh thích ăn..."

"Em tự ăn đi, anh còn có việc, lát nữa mới về."

Ôn Lương có chút hụt hẫng, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: "Vâng, vậy được ạ."

Ngay khi định cúp máy, bên phía Phó Tranh lại vang lên giọng nói của người phụ nữ lúc nãy: "A Tranh, ngại quá, vừa nãy Ôn Lương có gọi cho anh, em nhất thời quên mất không báo lại..."

Tim Ôn Lương thắt lại, cô cau mày định hỏi người phụ nữ đó là ai thì điện thoại đã bị cúp.

Cô nhìn màn hình điện thoại, mím môi nói với tài xế: "Về nhà thôi."

Tài xế đoán được phần nào qua vài lời ngắn ngủi, liền lái xe rời khỏi sân bay.

Bữa tối, Ôn Lương chẳng có tâm trạng ăn uống gì, nhưng vì đứa con trong bụng, cô vẫn cố ăn một ít.

Trong phòng khách, tivi vẫn đang bật.

Cô ôm gối ngồi trên sofa, liên tục nhìn đồng hồ, hoàn toàn không để tâm xem tivi đang chiếu gì.

Đã 10 giờ đêm rồi.

Ôn Lương ngáp một cái, rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô bỗng thấy thân thể nhẹ bẫng, như thể có ai đó đang bế mình lên.

Đầu óc Ôn Lương mơ màng, dường như ngửi thấy mùi hương quen thuộc xen lẫn chút mùi rượu thoang thoảng, cô lẩm bẩm: "A Tranh?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập