Chương 21: HAI NGƯỜI CÓ PHẢI ĐANG CÓ CHUYỆN GÌ KHÔNG?

Tài xế liếc nhìn Phó Tranh qua gương chiếu hậu vài lần, rồi nhìn theo hướng mắt của anh ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt bác tài bỗng trợn trừng, kia chẳng phải là phu nhân sao?

Người đàn ông bên cạnh phu nhân là ai thế? Anh ta đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang che chắn rất kỹ, lại xuất hiện ở studio, chắc là ngôi sao nào đó rồi? Nhìn anh ta có vẻ quan hệ rất tốt với phu nhân.

Tài xế nhỏ giọng nhắc nhở: "Thưa ngài, Sở tiểu thư ra rồi ạ."

Phó Tranh đáp lại một tiếng "Ừm" không rõ buồn vui. Tài xế nhất thời không đoán được ý anh là gì.

"Lái xe đến cổng studio đi." Phó Tranh ra lệnh.

Lái đến cổng studio chẳng phải sẽ bị phu nhân nhìn thấy sao? Tài xế thầm nghĩ, nhưng vẫn tuân lệnh lái xe đến trước cửa studio.

Trong lúc trò chuyện, Chu Vũ hất cằm: "Kia có phải Phó tổng của các cậu không?"

Ôn Lương nhìn theo hướng đó, chỉ thấy một chiếc Cayenne màu đen đã đỗ ở cổng studio từ bao giờ, biển số xe chính là chiếc Phó Tranh thường ngồi. Sở Tư Nghi đang đứng trước xe.

Phó Tranh đích thân xuống xe, không biết nói gì với Sở Tư Nghi mà khiến cô ta cười rạng rỡ. Sau đó, anh vòng sang bên kia mở cửa xe cho Sở Tư Nghi, lịch thiệp dùng tay chắn trên nóc xe, đợi cô ta ngồi vào trong rồi mới vòng lại ngồi vào ghế sau. Tài xế lái xe rời đi.

Anh đến là để đón riêng Sở Tư Nghi.

Trong lòng Ôn Lương trào dâng một nỗi xót xa. Chu Vũ không chú ý đến điều đó, tiếp lời: "Quản lý của tớ gần đây đang tiếp xúc với một kịch bản. Nghe nói nữ chính đã định rồi, chính là Sở Tư Nghi, do công ty con Tinh Thần Entertainment của Phó Thị đầu tư sản xuất. Dự án lớn đấy, còn mời cả đạo diễn Trần về quay. Phó tổng của các cậu đúng là hào phóng với bạn gái thật, nghe nói ban đầu người đại diện MQ là Lâm Yên Nhiên à?"

Ôn Lương khẽ nhếch môi, nắm đấm giấu trong tay áo đã siết chặt từ bao giờ, móng tay đâm sâu vào da thịt để lại những dấu hình bán nguyệt rõ rệt. Lồng ngực cô cảm thấy ngột ngạt vô cùng, hóa ra ở những nơi cô không biết, Phó Tranh đã làm cho Sở Tư Nghi nhiều việc đến thế.

"A Lương, Chu Vũ, cậu cũng ở đây à."

Chu Phàm thu dọn đồ đạc xong xuôi bước ra từ studio, thấy Chu Vũ thì vô cùng ngạc nhiên: "Cậu cũng đến đây chạy lịch trình à?"

"Đúng vậy. Lâu lắm không gặp, tớ mời hai cậu đi ăn một bữa nhé? Đại mỹ nữ Chu Phàm có nể mặt không?"

Chu Phàm cười đáp: "Chắc chắn rồi, tội gì không ăn chứ, phải không?"

"Vậy thì lên xe thôi."

Đến nhà hàng do Chu Phàm chọn, ba người đặt một phòng bao. Chu Phàm lật menu, nhướng mày nhìn Chu Vũ: "Chu đại công tử à, tớ gọi món tùy ý nhé?"

Chu Vũ mỉm cười: "Cứ gọi thoải mái đi, tớ không để cậu thiếu miếng ăn đâu." Cậu đẩy một quyển menu khác đến trước mặt Ôn Lương: "A Lương, cậu cũng chọn đi, đừng khách sáo với tớ."

Ôn Lương cầm menu, chọn vài món mình thích. Chu Vũ liếc nhìn những món cô chọn rồi ngước lên hỏi: "Chỉ gọi bấy nhiêu thôi sao? Tớ nhớ cậu thích ăn bánh sầu riêng nướng ở đây mà? Sao không gọi?"

Nói đoạn, Chu Vũ tự tay thêm món bánh sầu riêng vào menu. Ánh mắt Chu Phàm đảo qua đảo lại giữa hai người, vẻ mặt đầy ám muội: "Ồ, nhớ kỹ thế cơ à. Thế cậu có nhớ tớ thích ăn gì không?"

Chu Vũ cười bất lực: "Lần sau nhất định tớ sẽ nhớ."

Thức ăn lần lượt được dọn lên. Đang ăn nửa chừng, Chu Vũ đi vệ sinh. Chu Phàm lập tức ghé sát vào tai Ôn Lương, thì thầm: "Hai người có phải đang có chuyện gì không?"

Ôn Lương lắc đầu: "Cậu đang nghĩ gì thế? Cậu dùng con mắt nào mà nhìn ra chúng tớ có chuyện?"

"Con mắt nào á? Đương nhiên là cả hai mắt đều nhìn ra rồi."

"Thế thì cậu nhìn nhầm rồi."

Thấy Ôn Lương phủ nhận, Chu Phàm không hỏi thêm nữa mà chỉ cảm thán: "A Lương, cậu vẫn chưa tìm đối tượng à? Trong công ty chắc chắn có người theo đuổi cậu chứ? Chẳng lẽ không ưng ai sao? Hay để tớ giới thiệu cho một người nhé?"

"Tớ có bạn trai rồi."

Trong công ty quả thực có nhân viên theo đuổi Ôn Lương, thậm chí trước đó có một người còn đeo bám dai dẳng. Để tránh rắc rối, cô tuyên bố với bên ngoài là mình đã có bạn trai.

Chu Phàm hừ một tiếng: "Cậu lừa người khác thì được, chứ sao lừa nổi tớ? Nếu thực sự có bạn trai, sao không dẫn ra đây cho chúng tớ xem mặt?"

Ôn Lương cụp mắt: "Tớ không lừa cậu đâu, sau này có cơ hội tớ sẽ dẫn anh ấy đến gặp cậu."

Đã từng cô thực sự nghĩ rằng, khi tình cảm của cô và Phó Tranh ổn định, cô sẽ từ từ nói tin hai người kết hôn cho bạn bè biết. Chỉ là ý định đó mãi mãi không thể thực hiện được nữa. Nhìn biểu cảm của Ôn Lương, Chu Phàm nghi hoặc, chẳng lẽ cô thực sự có bạn trai sao? Vậy tại sao chưa bao giờ thấy anh ta xuất hiện? Dù là yêu xa cũng không nên im hơi lặng tiếng thế này, chẳng lẽ... lại là một ngôi sao nào đó?

Chu Vũ đi vệ sinh về, một lúc sau Ôn Lương cũng đi vệ sinh.

"Ôn Lương?"

Trên hành lang quay lại, đột nhiên có người gọi cô. Ôn Lương quay đầu nhìn, mỉm cười nhạt: "Lộ công tử."

"Ôn Lương, đúng là cô rồi, cô cũng ăn cơm ở đây à? Nhị ca của cô cũng ở phòng bao bên kia kìa, có muốn qua chào hỏi một tiếng không?" Lộ Trường Không chỉ về phía phòng bao cách đó không xa.

Ôn Lương nhìn qua, không khỏi nhớ lại cảnh tượng trước cổng studio. Phó Tranh ở đó, liệu Sở Tư Nghi có ở đó không?

Trong lúc cô còn đang lưỡng lự, Lộ Trường Không đã đi về phía cửa phòng bao. Ôn Lương đành phải bước theo sau. Cô kín đáo hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Là Lộ Trường Không mời mình đến, không phải mình tự ý đến, sợ cái gì chứ? Mình cũng đâu có theo dõi họ, sợ gì?

Lộ Trường Không đẩy cửa phòng bao, bên trong đang rất nhộn nhịp. Ôn Lương đứng ở cửa, ánh mắt đảo qua một lượt liền thấy Phó Tranh đang ngồi giữa sofa, và cả Sở Tư Nghi bên cạnh anh. Hai người họ dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.

Phó Tranh hơi nghiêng đầu về phía Sở Tư Nghi, lắng nghe cô ta nói thầm gì đó vào tai, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng nhàn nhạt. Sở Tư Nghi ôm lấy cánh tay anh, tư thế vô cùng thân mật, đột nhiên cô ta còn rướn người hôn lên mặt anh một cái.

Phó Tranh sững người. Đúng lúc đó, giọng nói của Lộ Trường Không vang lên ở cửa: "A Tranh, xem ai đến này?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập