Chương 20: NGƯỜI TRONG MỘNG CỦA CÔ
Ôn Lương đờ đẫn nhìn chiếc điện thoại nằm trên mặt đất, đứng sững sờ hồi lâu mới chậm rãi cúi người nhặt nó lên.
Ôn Lương, đừng tự chuốc lấy nhục nhã thêm nữa.
Ngay từ đầu, trái tim Phó Tranh đã lệch nhịp rồi, anh ta lúc nào cũng chỉ hướng về phía Sở Tư Nghi mà thôi. Chuyện ngày hôm qua, chỉ cần Phó Tranh muốn biết chân tướng, sai người điều tra một chút là rõ ngay. Chẳng qua, anh ta chọn tin tưởng những gì Sở Tư Nghi nói hơn mà thôi.
Đây chính là mối tình đầu khó quên nhất của đàn ông sao?
...
"Giám đốc Ôn, cô Đường và cô Chu vẫn đang đợi cô ở phòng nghỉ ạ." Trợ lý thấy Ôn Lương đứng ngẩn ngơ tại chỗ, bèn thận trọng tiến lại gần nhắc nhở.
"Được, tôi biết rồi." Ôn Lương lập tức thu hồi cảm xúc, sải bước đi về phía phòng nghỉ.
"Sao rồi? Phó tổng nói gì?" Thấy Ôn Lương bước vào, Đường Thi Thi vội vàng hỏi. Chu Phàm cũng mong chờ nhìn cô.
Ôn Lương lắc đầu. Chu Phàm thở dài một tiếng.
Đường Thi Thi cảm thán: "Thật không ngờ, cứ ngỡ Phó tổng là Đường Thái Tông (minh quân), ai dè lại là Chu U Vương (hôn quân vì mỹ nhân mà mất nước)."
"Vậy tiếp theo..."
"Tớ sẽ đi thương lượng với họ, xem có thể điều chỉnh nhẹ một chút không, rồi mượn thêm vài món đạo cụ. Chu Chu, khâu hậu kỳ cậu để mắt kỹ giúp tớ nhé. Giờ tớ đã có chút ý tưởng rồi, tối về tớ sẽ gửi bản vẽ mẫu cho cậu." Ôn Lương nói.
"Được."
Ôn Lương quay lại phòng trang điểm, một lần nữa trao đổi với ê-kíp của Sở Tư Nghi để điều chỉnh nhẹ dựa trên layout sẵn có. Trong lòng Ôn Lương sớm đã không còn kiên nhẫn, nhưng vì cô là người phụ trách MQ, vinh nhục cùng hưởng, cô buộc phải có trách nhiệm với công việc của mình.
Nếu hiệu quả đại diện không tốt, Ôn Lương chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Đối với Sở Tư Nghi, ảnh hưởng sẽ còn lớn hơn. Lần trước khi Sở Tư Nghi và Phó Tranh bị chụp ảnh cùng lúc xác nhận cô ta là người đại diện MQ, trên mạng nhìn thì yên bình nhưng thực chất là một trận phong ba bão táp.
Lâm Yên Nhiên vốn là tiểu hoa đang nổi, lượng fan rất đông. Sau khi bị cướp hợp đồng, phía Lâm Yên Nhiên tuy đã nhận bồi thường của Ôn Lương nhưng vẫn ngầm dẫn dắt fan, khiến họ kêu oan cho thần tượng, thậm chí còn tràn vào mắng nhiếc dưới Weibo của Sở Tư Nghi. Nếu dự án này không lý tưởng, Sở Tư Nghi chắc chắn sẽ phải hứng chịu vô số lời mỉa mai. Hơn nữa, đây lại là hợp đồng đầu tiên của cô ta sau khi về nước, vô cùng quan trọng.
Sở Tư Nghi chỉ còn cách chấp nhận đề nghị của Ôn Lương. Vất vả lắm mới giải quyết xong vấn đề trang điểm, buổi ghi hình chính thức cuối cùng cũng bắt đầu.
Bận rộn cả ngày, công việc cũng hoàn tất. Ôn Lương ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sập tối. Cô vươn vai một cái, cầm chìa khóa xe đi ra bãi đỗ xe.
"Ôn Lương."
Đến bãi đỗ xe ngoài trời, cô đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình. Ôn Lương quay lại nhìn, không nhịn được mà mỉm cười kinh ngạc: "Đại minh tinh Chu Vũ, là cậu sao! Đã lâu không gặp, sao cậu lại ở đây? Có lịch trình gì à?"
Chu Vũ mỉm cười bước tới: "Tớ còn tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là cậu thật. Hai ngày nay tớ có buổi chụp ảnh bìa tạp chí, sao cậu lại tan làm muộn thế này?"
"Dạo này công việc hơi bận."
"Đang quay quảng cáo đại diện cho MQ đúng không? Tớ thấy trên tin tức rồi."
"Đúng vậy, còn cậu thì sao? Chụp xong bìa tạp chí thì sau đó có công việc gì nữa không?"
"Hết rồi, thời gian qua cường độ làm việc hơi cao nên mấy ngày tới tớ định nghỉ ngơi. Đi thôi, hôm nay tớ cũng rảnh, mời cậu đi ăn một bữa, chúng ta cũng lâu rồi không gặp."
Ôn Lương suy nghĩ một chút rồi nói: "Tối nay chắc tớ không có thời gian đâu, còn phải bàn chút việc với Chu Phàm nữa."
"Có gấp không? Nếu không gấp thì gọi cả Chu Phàm đi cùng luôn." Chu Vũ từng hợp tác với Chu Phàm nên cũng rất thân thiết.
"Vậy thì được, cung kính không bằng tuân mệnh. Đúng rồi, sức khỏe bác trai bác gái dạo này thế nào?"
Chu Vũ hơi rướn người về phía trước, nhặt mảnh lá khô trên tóc Ôn Lương xuống, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Bố mẹ tớ sức khỏe vẫn rất tốt. Họ cũng lâu rồi không gặp cậu nên nhớ lắm đấy, hôm nào qua nhà tớ chơi nhé."
"Được chứ, đợi tớ qua đợt bận rộn này chắc chắn sẽ đến thăm hai bác." Ôn Lương cười nói.
Trong lúc chờ Chu Phàm, Ôn Lương tán gẫu thêm vài câu với Chu Vũ về những bộ phim sắp chiếu của cậu ấy. Duyên phận của cô và Chu Vũ có thể truy về tận thời tiểu học. Lúc đó cha mẹ cô vừa ly hôn, cô sống cùng ông bà ở quê. Còn Chu Vũ chính là hàng xóm cạnh nhà, hai đứa ngày xưa còn từng cùng nhau trèo cây lội suối.
Nghĩ lại thời niên thiếu ngông cuồng cùng Chu Vũ, Ôn Lương cảm thấy như vừa mới hôm qua. Sau này bố mẹ Chu Vũ làm ăn phát đạt nên cả nhà chuyển đi nơi khác. Nhiều năm sau đó cô không gặp lại cậu ấy, mãi cho đến khi Chu Vũ gia nhập làng giải trí và có chút tiếng tăm, Ôn Lương mới nhận ra bạn cũ. Năm ngoái hai người hợp tác trong một thương hiệu khác, coi như chính thức tái hợp.
Biết chuyện ông bà và cha Ôn Lương đều đã qua đời, Chu Vũ vô cùng tiếc nuối, còn từng đến mộ thắp hương. Ôn Lương cũng từng đến nhà thăm bố mẹ Chu Vũ. Những người hàng xóm cũ gặp lại sau bao năm vẫn rất hòa thuận, Tết năm ngoái Ôn Lương còn sang nhà Chu Vũ ăn ké cơm. Chỉ là công việc của Chu Vũ rất bận, lần cuối họ gặp nhau cũng đã nửa năm trước rồi.
Phía đối diện đường, trong một chiếc xe Cayenne màu đen. Người đàn ông vô tình liếc thấy hai người ở bãi đỗ xe ngoài trời, anh nheo mắt nhìn chằm chằm về phía đó.
Đó chắc hẳn là người mà Ôn Lương thích rồi. Khoảng cách xa như vậy mà anh vẫn có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ lan tỏa trên khuôn mặt cô.
Không khí trong xe bỗng chốc trở nên trầm mặc đến lạ kỳ.
Bình luận