Chương 19: PHÓ TRANH CĂN BẢN KHÔNG TIN CÔ
Hóa ra Phó Tranh đã đồng ý rồi.
Ôn Lương đột nhiên cảm thấy thật nực cười. Vì Sở Tư Nghi, Phó Tranh hết lần này đến lần khác can thiệp vào công việc của MQ. Cũng vì Sở Tư Nghi, anh liên tục phá hỏng những sắp xếp, bài trí của cô, rồi lại để cô phải tự mình đi dọn dẹp đống hỗn độn đó.
Kế hoạch marketing trước đó đã chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện, nhưng chỉ vì thay đổi người đại diện mà tất cả biến thành giấy lộn. Anh không hề nhìn thấy cô đã phải nỗ lực bao nhiêu mới duy trì được cục diện hiện tại. Anh chỉ cần lấy lòng Sở Tư Nghi là đủ rồi. Còn việc mọi thứ có trở nên rắc rối hay không, đó là chuyện của riêng Ôn Lương. Anh làm sao mà quan tâm cơ chứ?
Đường Thi Thi nghe xong càng thấy vô lý: "Phó tổng đồng ý rồi? Sao Phó tổng lại đi quản mấy chuyện vặt vãnh này?"
Sở Tư Nghi cười: "Cô Đường cũng biết đây là chuyện nhỏ, cho nên A Tranh mới nói cứ để tôi tự quyết định."
Đường Thi Thi đáp trả: "Sở tiểu thư, ai cũng biết 'chuyện nhỏ' trong miệng tôi là so với tầm vóc của Phó tổng. Còn layout trang điểm và tạo hình là cực kỳ quan trọng trong một buổi quay chụp. Hy vọng cô hiểu cho, tôi chỉ đang thắc mắc tại sao Phó tổng lại nhúng tay vào việc này?"
Vương Nghiên chen vào: "Ý cô là Tư Nghi đang nói dối sao? Giám đốc Ôn, nếu các người không tin thì cứ việc gọi điện cho Phó tổng để xác nhận. Chuyện này là quyền hạn mà Phó tổng đã giao cho chúng tôi, chúng tôi kiên quyết giữ nguyên trạng. Phần còn lại các người tự đi mà giải quyết, nếu không giải quyết được thì cứ việc hủy hợp đồng, Tư Nghi nhà chúng tôi cũng chẳng thiếu gì một cái hợp đồng đại diện này."
Sở Tư Nghi đứng bên cạnh, không nói lời nào. Đường Thi Thi bị Vương Nghiên chọc tức đến mức không còn gì để nói.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng trang điểm, cô ấy tức tối đấm mạnh vào lòng bàn tay: "Làm nghề bao nhiêu năm, hợp tác với bao nhiêu ngôi sao, đây là lần đầu tiên tôi thấy hạng người trơ trẽn đến thế. Đã bảo không thiếu một cái hợp đồng này, thì hà tất phải cướp nó từ tay Lâm Yên Nhiên? Đúng là loại vừa ăn cướp vừa la làng, làm kỹ nữ còn muốn lập bàn thờ trinh tiết, ghê tởm chết đi được!"
Đường Thi Thi là một bậc thầy trang điểm có tiếng trong giới, từng hợp tác với rất nhiều ngôi sao điện ảnh. Năm ngoái có một bộ phim chiếu mạng làm nam chính nổi đình nổi đám, nữ chính tuy được biết đến nhiều hơn nhưng thường bị chê bai là nhan sắc tầm thường, đường nét khuôn mặt quá thô. Sau đó nhờ sự chỉ điểm về trang điểm của Đường Thi Thi mà bộ ảnh chụp của cô ấy lập tức gây bão mạng xã hội.
Chu Phàm đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, cô an ủi Đường Thi Thi: "Đừng giận nữa, mau nghĩ xem chuyện này nên xử lý thế nào đi. Nếu cô ta kiên quyết không đổi layout, vậy thì... có lẽ phải thay đổi phương án quay chụp rồi."
Đường Thi Thi quay sang hỏi Ôn Lương: "A Lương, cậu định xử lý thế nào?"
"Hai người cứ vào phòng nghỉ đợi tớ một lát, tớ đi gọi điện thoại rồi về chúng ta bàn tiếp."
"Được, cậu đi đi."
Ôn Lương đi đến một góc trống không người trong studio, lấy điện thoại ra gọi cho Phó Tranh. Chỉ một lát sau, đầu dây bên kia đã bắt máy. Giọng nam trầm ổn truyền đến: "Alo."
"Là tôi, Ôn Lương."
"Có chuyện gì không?"
"Phó tổng, anh đã đồng ý cho Sở tiểu thư tự mang thợ trang điểm và tự quyết định tạo hình sao?"
Phó Tranh ở đầu dây bên kia khựng lại một chút rồi đáp: "Ừm, sao thế?"
"Kế hoạch quay chụp hôm nay đã được thống nhất với thợ trang điểm, nhiếp ảnh gia và bên đạo cụ. Tạo hình của cô ấy hoàn toàn không khớp với kế hoạch hôm nay, hơn nữa cô ấy kiên quyết không chịu thay đổi, còn lấy việc chấm dứt hợp tác ra đe dọa. Tôi sợ việc này sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả cuối cùng của quảng cáo."
Ôn Lương nói xong, Phó Tranh im lặng. Cô vẫn ôm một tia hy vọng rằng anh có thể thu hồi sự tự do quá trớn mà anh đã trao cho Sở Tư Nghi.
Trước khi Sở Tư Nghi trở về, Ôn Lương luôn nghĩ Phó Tranh là một người đàn ông nghiêm túc, lý trí và tỉ mỉ trong công việc. Giống như khi cô mắc lỗi trong công ty, Phó Tranh chưa bao giờ bao che hay nương tay. Lúc mới vào công ty, cô cũng từng bị anh chỉ đích danh chỉ trích, phê bình ngay trong cuộc họp trước mặt tất cả nhân viên, khiến cô mất hết mặt mũi, không biết giấu mặt vào đâu.
Nhưng sau khi Sở Tư Nghi về nước, dường như mọi thứ đều thay đổi. Hóa ra Phó Tranh cũng là một kẻ biết thiên vị trong việc công, chỉ có điều người được thiên vị không phải cô, mà là Sở Tư Nghi.
Nhưng Ôn Lương đã phải thất vọng, cô chỉ nghe thấy Phó Tranh nói: "Có phải có hiểu lầm gì không?"
Không nghe thấy tiếng Ôn Lương, Phó Tranh lại nói tiếp: "Tư Nghi không phải hạng người như vậy. Chấm dứt hợp tác thì có lợi lộc gì cho cô ấy chứ?"
Ôn Lương thở dài: "Không có hiểu lầm đâu, tôi đã trao đổi với họ nhưng họ kiên quyết không đổi."
Phó Tranh không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh còn chưa hỏi em, tại sao buổi quay chụp đã định ngày hôm qua lại không thực hiện, mà cũng không hề thông báo cho Tư Nghi?"
Ôn Lương nghẹt thở trong giây lát. Phó Tranh căn bản không tin cô.
"Hửm?" Phó Tranh coi sự im lặng của Ôn Lương là chột dạ, "Ôn Lương, anh rất thất vọng về em. Hôm qua Tư Nghi không hề nói xấu em một câu nào, ngược lại còn tìm cách bào chữa cho em, còn em thì sao?"
Lời của Phó Tranh cứ thế rót vào tai. Ôn Lương cảm thấy toàn thân lạnh toát. Ngón tay cầm điện thoại của cô run rẩy không thôi, cô nín thở một cách vô thức, đại não trống rỗng.
Trong miệng Ôn Lương đắng ngắt, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Cô giống như một kẻ đào ngũ, không dám nghe tiếp những lời sau đó của Phó Tranh, cuống cuồng nhấn nút ngắt cuộc gọi.
"Cạch —"
Năm ngón tay run rẩy không cầm chắc, điện thoại cứ thế rơi xuống đất.
Bình luận