Chương 22: MÓN ĐỒ CHƠI TIÊU KHIỂN?
Phó Tranh ngước mắt, lập tức nhìn thấy bóng dáng Ôn Lương đang đứng ở cửa. Cô đứng ngược sáng, biểu cảm trên gương mặt mờ ảo không rõ ràng, nhưng anh có một trực giác rằng cô đang nhìn mình chằm chằm.
"Đi ngoài hành lang tình cờ gặp Trường Không nên tôi ghé qua chào mọi người một tiếng." Ôn Lương mỉm cười, ánh mắt lướt qua đám đông.
"Đi ăn cùng bạn à?" Phó Tranh hỏi.
"Ừm."
Giang Mộ cười hỏi: "Ôn Lương, dạo này em bận gì thế?"
"Đại diện cho MQ."
Giang Mộ khựng lại, chợt nhận ra mình vừa chạm vào ngòi nổ. Nhưng rõ ràng những người khác không biết đó là một "quả bom", họ chỉ tay về phía Sở Tư Nghi, cười nói: "Người đại diện chẳng phải đang ngồi đây sao?"
Ôn Lương cười nhạt, bước thẳng tới bàn, cầm một chiếc ly không và rót cho mình một chén trà: "Hôm nay tình cờ gặp mặt, tôi xin lấy trà thay rượu kính mọi người một ly, làm phiền rồi, hôm khác sẽ mời mọi người dùng bữa sau. Nhị ca, em cũng kính anh."
Hai chữ "Nhị ca", cô đặc biệt nhấn giọng vô cùng rõ ràng. Kể từ khi kết hôn, cô gần như không bao giờ gọi anh là "Nhị ca" nữa, mà luôn gọi bằng cái tên thân mật là "A Tranh".
Ôn Lương uống cạn chén trà trong tay.
"Khách sáo rồi."
"Tôi còn có việc, không làm phiền mọi người nữa." Ôn Lương đặt ly xuống.
Đúng lúc này, Lộ Trường Không lên tiếng trêu chọc: "A Lương, thế này không được rồi! Nhị tẩu của em đang ngồi đây, sao em không kính Nhị tẩu một ly?"
Giang Mộ thầm mắng Lộ Trường Không đúng là đồ tìm chết, đang định nói đỡ để xoa dịu tình hình thì mấy kẻ ham vui bên cạnh đã bắt đầu hùa theo: "Ôn Lương, đây là Nhị tẩu do chính Nhị ca em đóng dấu xác nhận đấy, em không kính cô ấy một ly sao?"
"Chẳng phải hai người còn đang hợp tác đó sao? Uống một ly đi."
Ôn Lương cụp mắt, mím chặt môi. Làm sao cô có thể kính rượu Sở Tư Nghi được cơ chứ?!
"Hay là thôi đi." Giang Mộ nói.
Lộ Trường Không lại cười như không cười: "Sao thế? A Lương không hài lòng với Nhị tẩu này à? Đây chính là Phó phu nhân mà Nhị ca em đã định sẵn rồi đấy."
Lời nói đầy ẩn ý. Cô chỉ là một tiểu thư được nhà họ Phó nhận nuôi, sao dám bất kính với Phó phu nhân tương lai? Ngược lại, nếu đến cả Ôn Lương cũng không công nhận người Nhị tẩu này, thì vị Phó phu nhân kia còn cái uy tín gì trong giới nữa? Phó lão gia tử vốn luôn yêu thương Ôn Lương, thái độ của cô liệu có đại diện cho thái độ của ông cụ?
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Ôn Lương. Sở Tư Nghi dịu dàng mỉm cười, giải vây: "A Lương chắc chắn không có ý đó đâu, Trường Không, cậu đừng làm khó em ấy nữa."
"Tư Nghi, em vẫn hiểu chuyện như xưa." Lộ Trường Không quay sang nhìn Phó Tranh: "A Tranh, Tư Nghi là bạn gái cậu, cậu không định nói gì sao?"
Sự chú ý lập tức chuyển sang Phó Tranh. Ôn Lương nhìn anh, bàn tay buông thõng vô thức siết chặt.
Phó Tranh ngước mắt. Bốn mắt nhìn nhau, ánh nhìn giao thoa. Anh nghiêng người cầm lấy ly rượu trên bàn, đích thân rót một chút dưới đáy ly rồi đặt trước mặt Ôn Lương: "Ôn Lương, nể mặt anh, kính Nhị tẩu em một ly đi."
Hai chữ "Nhị tẩu" thốt ra từ miệng anh sao mà tàn nhẫn đến thế. Anh bắt cô - người vợ danh chính ngôn thuận - phải kính rượu Sở Tư Nghi trước mặt bao nhiêu bạn bè của anh? Anh có từng coi cô là vợ không? Hay cô chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển của anh?
Toàn thân Ôn Lương cứng đờ như rơi vào hầm băng, lạnh đến mức răng môi run rẩy. Phó Tranh giơ tay chỉnh lại cà vạt, nheo mắt: "Sao thế, không muốn à? Hay là em không công nhận Nhị tẩu của mình?"
Nghe giọng điệu hờ hững của anh, cổ họng Ôn Lương trào dâng vị chua chát. Phó Tranh, anh thật biết cách bắt nạt người khác! Anh chỉ giỏi tự tay đâm dao vào tim tôi thôi.
"Ôn Lương, chẳng phải chỉ là kính Nhị tẩu một ly thôi sao?" "Có gì to tát đâu?"
Ôn Lương đanh mặt lại, mím môi, tiến lên cầm lấy ly rượu trên bàn, giơ lên trước mặt Sở Tư Nghi rồi uống cạn. Cô đặt ly xuống, không nói một lời, xoay người rời đi.
"Đến một tiếng Nhị tẩu cũng không thèm gọi." Lộ Trường Không cười lắc đầu.
"Cứ làm như mình là đại tiểu thư nhà họ Phó thật không bằng, dám thái độ cả với A Tranh." "Phó Thị giờ có chỗ cho cô ta ngồi đã là tốt lắm rồi, Sở tiểu thư mới là nữ chủ nhân tương lai của Phó Thị đấy. A Tranh, cậu cứ để mặc Tư Nghi chịu uất ức vậy sao?"
"Khụ khụ." Giang Mộ hắng giọng, thấy sắc mặt Phó Tranh ngày càng tối sầm: "Mọi người đừng nói nữa."
Thấy Phó Tranh không vui, mọi người chỉ tưởng anh đang bất mãn với Ôn Lương nên không ai nhắc lại chuyện đó. Thế nhưng có một kẻ, chắc là muốn nịnh bợ Phó Tranh và Sở Tư Nghi nên lớn tiếng nói: "Phó tổng, Ôn Lương mười mấy tuổi mới đến Phó gia, đến cả con nuôi cũng chẳng phải, ngài không nên nuông chiều cô ta quá. Ngài xem, giờ cô ta còn chẳng coi ngài và Sở tiểu thư ra gì, chẳng qua là cậy có Phó chủ tịch chống lưng. Nếu ngài không dạy cho cô ta một bài học, biết đâu sau này cô ta còn đòi cả cổ phần trong tay Phó chủ tịch ấy chứ."
"Ồ? Vậy anh thấy nên dạy bảo cô ấy thế nào?" Phó Tranh hỏi bâng quơ, ánh mắt thâm trầm đảo nhẹ ly rượu.
"Đơn giản thôi ạ, cô ta chẳng phải chưa kết hôn sao? Ngài cứ tùy tiện tìm đại một người đàn ông cho cô ta cưới, chồng cô ta chẳng lẽ lại không nịnh bợ ngài sao?"
"Ý kiến của anh không tồi." Nghe lời khen, gã kia cười hớn hở.
Phó Tranh chậm rãi đứng dậy, bất thình lình tung một cú đá mạnh vào khoeo chân gã đó. Gã kia không kịp đề phòng, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, đau đến điếng người. Mọi người kinh hãi.
Phó Tranh lạnh lùng nhìn gã: "Ôn Lương dù có thế nào cũng là người của Phó gia tôi, đừng để tôi nghe thấy những lời tương tự một lần nữa."
"Vâng, vâng..."
"Đi thôi," Phó Tranh quay sang nói với Sở Tư Nghi, "Anh bảo tài xế đưa em về."
...
Ôn Lương quay lại phòng bao, vẻ ngoài nhìn thì bình tĩnh nhưng trong lòng đã đau đớn khôn nguôi, không còn chút tinh thần nào cả. Vì ngày mai cả ba còn có việc nên không trò chuyện quá muộn. Chu Vũ thanh toán hóa đơn, cả ba cùng ra bãi đỗ xe.
Chu Phàm vẫy tay chào: "Xe tớ đỗ bên kia, tớ đi trước nhé."
"Ừm." Ôn Lương gật đầu, nói với Chu Vũ: "Tớ cũng phải đi đây."
Chu Vũ nhắc nhở: "Nhớ hai hôm nữa qua nhà tớ ăn cơm nhé."
"Nhớ rồi."
Chu Phàm chưa đi xa suýt chút nữa thì phun cả nước miếng, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc nhìn Ôn Lương. Còn bảo không có chuyện gì, đến mức gặp phụ huynh rồi kia kìa! Chu Phàm cảm thấy mình đã tìm ra sự thật: Chu Vũ đang ở thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp nên Ôn Lương phải giữ kín chuyện tình cảm để không ảnh hưởng đến anh.
Ôn Lương không hề biết trong thời gian ngắn ngủi đó Chu Phàm đã tự vẽ ra bao nhiêu kịch bản.
...
Ôn Lương lái xe vào biệt thự, xách túi vào phòng khách thì bàng hoàng phát hiện Phó Tranh đang ngồi trên sofa. Anh vẫn mặc bộ vest đó, tựa lưng vào ghế, cánh tay gác lên mắt như đang ngủ. Nghe thấy tiếng động ở huyền quan, anh chậm rãi hạ tay xuống, mở mắt nhìn thẳng vào cô.
Bình luận