Chương 6: Hai đứa trẻ này giống Tước gia!

Xin lỗi?

Bắt cô quay lại xin lỗi Khương Vy?

Khương Sênh cười lạnh, ngẩng phắt đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Không đời nào.”

Tư Dạ Tước không ngờ người phụ nữ này không chỉ kiêu ngạo, cuồng vọng mà còn vô cùng bướng bỉnh, đường nét trên khuôn mặt trở nên lạnh lùng cứng rắn: “Nếu cô không chịu xin lỗi, cái tên Zora từ ngày mai sẽ biến mất khỏi giới trang sức thời trang.”

Anh vốn dĩ không muốn làm khó cô, chỉ là Khương Vy xem như “ân nhân cứu mạng” của anh, nếu không có cô ta vào đêm của sáu năm trước, anh sớm đã sập bẫy người ta rồi.

Mặc dù anh không hề có tình cảm gì với Khương Vy, nhưng mấy năm nay giữ cô ta bên cạnh, anh vẫn luôn vô điều kiện đáp ứng mọi nhu cầu vật chất của cô ta.

Trang sức Vinas mấy năm nay quả thực làm ăn không khấm nổi, thế nên anh mới bỏ ra một tỷ giúp cô ta “đào” Zora về nước.

Anh biết Khương Vy tát người ta trước là sai, anh có thể bảo Khương Vy cất lời xin lỗi cô. Chuyện riêng giữa bọn họ giải quyết thế nào anh không quản, nhưng anh không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào dám động tay động chân trước mặt mình.

Cổ tay bị khóa chặt đau đến mức tưởng chừng như sắp trật khớp, Khương Sênh hạ nhẹ mi mắt, dẫu trong lòng tủi thân nhưng cô tuyệt đối sẽ không rơi dù chỉ một giọt nước mắt trước mặt kẻ thù!

“Tôi không sai, tôi không xin lỗi!”

Thấy thái độ của cô vẫn cứng rắn như vậy, Tư Dạ Tước bật cười lạnh: “Với thực lực của nhà họ Tư, chỉ cần một câu nói của tôi, không những ở đất nước Z không có chỗ cho cô dung thân, mà ngay cả nước S cũng sẽ chẳng còn ai nhắc đến cái tên Zora nữa, cô chắc chứ?”

Nhà họ Tư......

Khương Sênh nghiến chặt hàm răng. Thảo nào người đàn ông này lại có bản lĩnh đến đây để uy hiếp cô.

Hóa ra anh ta là người của nhà họ Tư!

Khương Sênh không sợ bị phong sát, nhưng mấy đứa con của cô vẫn cần phải đi học ở Đế Đô, và cô còn phải đòi lại “trang sức Vinas” là tâm huyết của người mẹ quá cố.

Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, cô không đáng để chấp nhặt với người đàn ông này.

“Anh buông tay trước đã.”

Tư Dạ Tước buông lỏng tay ra, nhìn cô: “Tốt nhất là cô nên nghĩ cho kỹ.”

“Chẳng qua chỉ là xin lỗi thôi chứ gì?” Khương Sênh nhướng mày, xoay người bước đi.

Trở lại phòng làm việc, cô đi thẳng đến trước mặt Khương Vy, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Xin lỗi.”

Khương Vy không ngờ cô lại chịu cúi đầu xin lỗi, nhưng ả thừa biết chắc chắn là Tư Dạ Tước đã ra tay giúp mình.

Trong lòng thầm đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ mỉm cười: “Không sao đâu, thế còn bản hợp đồng......”

Cô ta liếc nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa, cầm bút đặt bút ký tên, không một ai nhận ra độ cong nhếch lên ở khóe môi ả.

Cô ta có thể ‘thuận suôn sẻ’ giữ chân Khương Sênh ở lại trang sức Vinas hoàn toàn là do bọn họ “ép” đấy chứ, đằng nào cô ta cũng đã thể hiện thái độ không muốn rồi cơ mà.

Sau này cô ta phải dạy cho bọn họ một bài học thật nhớ đời, thế nào gọi là “rước sói vào nhà”.

Ký xong hợp đồng, đặt bút xuống, cô ta nhanh chóng rời đi không chút lưu luyến.

Tư Dạ Tước bước đến bàn làm việc cầm hợp đồng lên xem qua. Khương Vy bước lại gần bên cạnh anh: “Dạ Tước, cảm ơn anh.”

“Hạn chế tiếp xúc riêng với cô ta.”

Giọng Tư Dạ Tước nhạt nhẽo, đặt hợp đồng xuống rồi cùng trợ lý rời đi.

Sau khi anh đi khỏi, Khương Vy cầm bản hợp đồng lên, ánh mắt đắc ý: “Khương Sênh, kết cục của cô vẫn sẽ phải bỏ mạng trong tay tôi mà thôi.”

Bên ngoài tòa nhà, cạnh chiếc Maybach đang đỗ.

Trợ lý La Tước mở cửa xe cho anh, đợi anh lên xe xong mới vòng qua ghế lái phụ ngồi vào.

“Tài liệu tôi bảo cậu đi điều tra, đã có hết chưa?”

La Tước gật đầu, xoay người đưa chiếc máy tính bảng ra phía sau: “Gia gia, toàn bộ đều ở trong này rồi.”

Tư Dạ Tước chạm vào màn hình để xem thông tin, ánh mắt lại vô tình dừng lại ở dòng họ tên được điền bằng chữ cái tiếng Anh: SHENG JIANG.

Và địa chỉ trên chứng minh thư của cô, chính là địa chỉ nhà họ Khương hiện tại.

Đáy mắt anh tối sầm lại vài phần.

Tập đoàn TG.

Khương Noãn Noãn và Khương Ngôn Ngôn đứng trước tòa nhà lớn ngẩng đầu nhìn lên kiến trúc mang tính biểu tượng này. Quả không hổ danh là công ty lớn số một ở Đế Đô.

Hai đứa nhỏ bước vào đại sảnh. Những nam thanh nữ tú mặc trang phục âu phục chỉnh tề bước đi tất bật, người thì cầm tài liệu, người thì dùng các ngôn ngữ khác nhau để tiếp đón khách quý nước ngoài.

Giữa khung cảnh bận rộn ấy, hai bóng dáng nhỏ xíu thu hút không ít ánh nhìn tò mò xung quanh.

Nữ nhân viên lễ tân chú ý đến hai đứa trẻ đáng yêu, rất lịch sự bước đến ân cần hỏi han, giọng điệu dịu dàng: “Hai bé con ơi, các con đến tìm ai thế?”

Khương Noãn Noãn từ chiếc balo chú vịt vàng lấy ra bản lý lịch cá nhân, cất giọng non nớt nói: “Chị ơi, bọn em được chọn làm người mẫu đại diện cho thời trang “Đồng Nhan” rồi ạ, chú đại gia bảo bọn em đến đây để phỏng vấn~”

Nghe giọng nói ngọt ngào muốn tan chảy ấy, nhân viên lễ tân suýt ngất lịm: “Thế bố mẹ các con không dẫn các con đến đây à?”

Khương Ngôn Ngôn: “Bọn em không làm phiền mẹ đâu, bọn em tự đi được ạ.”

“Oa, ngoan quá đi mất. Nào, thế để chị dẫn hai bé đi nhé.”

“Cảm ơn chị xinh đẹp ạ!”

Hai đứa nhỏ đồng loạt cúi gập người cảm ơn.

Nữ nhân viên lễ tân nắm lấy đôi bàn tay nhỏ xíu của chúng đi về phía phim trường. “Đồng Nhan” là thương hiệu thời trang trẻ em cao cấp thuộc TG, quả thực đang có nhu cầu tuyển dụng hai người mẫu nhí có khả năng biểu cảm tốt trước ống kính và không rụt rè để làm đại diện thương hiệu.

Khi nữ nhân viên đưa chúng đến bên ngoài phim trường, bên trong ngoài những giá treo quần áo ra thì còn có vài máy quay và phông nền.

Xung quanh có không ít đứa trẻ khác cũng đến tham gia phỏng vấn.

Một người phụ nữ trung niên ăn vận rất gọn gàng nhưng ra vẻ vô cùng nghiêm khắc dường như không hài lòng với kết quả chụp ảnh cho lắm, có chút cáu kỉnh: “Chụp cái kiểu gì thế này, phải có thần thái, thần thái vào chứ! Do you understand?”

“Chị Na, hai bé nhỏ này......”

“Ây da, đừng có làm phiền tôi......” Địch Lâm Na đang định nói gì đó thì bỗng nhìn thấy hai đứa bé đứng cạnh cô nhân viên lễ tân.

Bà ta khựng lại, ánh mắt dán chặt vào người chúng.

Biểu cảm vô cùng kinh ngạc. Sao hai đứa nhỏ này nhìn qua lại trông giống hệt như Gia gia thế này!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập