Chương 5: Bắt cô ta xin lỗi

Khương Sênh cầm điện thoại bước ra ban công, ấn nghe: “Sao thế, tổng giám đốc Khương cao quý đây bây giờ lại thấy hối hận rồi à?”

Khương Vy nghe vậy liền nghiến răng nghiến lợi: “Khương Sênh, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu, chúng tôi chịu bỏ ra một tỷ để mời cô đã là nể mặt cô lắm rồi đấy!”

“Thế à, nghe cứ như thể tôi đang thèm khát một tỷ của các người không bằng ấy.” Khương Sênh tựa người vào thành ban công, cười nhạt: “Đã không phải là hợp tác thành tâm, thế thì từ nay đừng có gọi điện tới làm phiền nữa.”

“Đợi đã!”

Khương Vy vội vàng gọi với lại. Cô ta ngồi sau bàn làm việc, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Khương Sênh, cô đừng quên là tôi vẫn đang nắm giữ đoạn video đó trong tay đấy nhé.”

Nhắc đến chuyện “video”, sắc mặt Khương Sênh dần trầm xuống.

Không nghe thấy đối phương đáp lời, Khương Vy đắc ý cười: “Nếu cô không muốn tôi tung chuyện của sáu năm trước lên mạng, thì tốt nhất là ngoan ngoãn đến đây bàn bạc với tôi vào sáng mai đi.”

Khương Sênh hít sâu một hơi, gật đầu: “Được, ngày mai tôi sẽ qua đó.”

Nói xong, cô dứt khoát cúp máy.

Khương Noãn Noãn nấp ở phía sau trộm nghe lén, lật đật chạy ù về phòng, mách nhỏ với các anh trai: “Người phụ nữ xấu xa đó vừa gọi điện cho mẹ, lại còn dám đe dọa mẹ kìa!”

Khương Ngôn Ngôn: “Vậy đợi ngày mai lúc mẹ đến tìm ả ta, chúng ta sẽ bắt đầu hành động.”

Khương Thần Thần làm một động tác OK, rồi nhanh tay nộp hồ sơ lý lịch cá nhân của Khương Noãn Noãn và đại ca Ngôn Ngôn lên trang web chính thức của “Đồng Nhan” – một thương hiệu thời trang trẻ em trực thuộc Tập đoàn TG.

Đúng lúc công ty đó đang tuyển hai người mẫu nhí, mà với ngoại hình của hai anh em thì chắc chắn sẽ được chọn!

Chỉ cần là công ty thuộc Tập đoàn TG, thì bọn chúng sẽ có cơ hội tiếp cận người đàn ông đó. Rốt cuộc anh ta có phải là bố ruột của bọn chúng hay không, tụi nó nhất định phải làm cho raẽ!

Sáng hôm sau.

Khương Sênh đến công ty trang sức Vinas, được thư ký dẫn vào phòng làm việc. Khương Vy quả nhiên đang ngồi trên ghế sofa chờ sẵn.

Đợi thư ký lui ra ngoài, Khương Vy mỉm cười đứng dậy bước về phía cô: “Tôi còn tưởng cô không thèm đến chứ.”

“Video ở trong tay cô, tôi dám không đến sao?” Khương Sênh mỉm cười: “Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn cô đấy, mấy năm nay vẫn chưa đem đoạn video đó ra công khai.”

Sắc mặt Khương Vy hơi sượng lại. Không phải cô ta không muốn tung video lên mạng, mà là một khi tung ra, Tư Dạ Tước sẽ phát hiện người phụ nữ đêm hôm đó không phải là cô ta.

Nhưng nhìn thái độ này của Khương Sênh, có vẻ như cô vẫn chưa biết người đàn ông đêm đó chính là Tư Dạ Tước, thế nên đoạn video này vừa khéo có thể dùng để uy hiếp cô.

“Được rồi, chúng ta đừng vòng vo nữa. Hợp đồng tôi đã chuẩn bị sẵn cho cô rồi, chỉ cần cô ký tên, một tỷ sẽ là của cô.”

Khương Vy bước đến bàn làm việc cầm hợp đồng đưa tới.

Khương Sênh không nhận lấy: “Xem ra cô rất cần tôi nhỉ.”

“Hừ, cô tưởng tôi muốn giữ cô lại Vinas lắm chắc?”

“Cũng đúng, suy cho cùng thì người muốn giữ tôi lại Vinas chính là cái kẻ đã vung ra một tỷ hộ cô cơ mà. Sáu năm không gặp, thế mà cô lại bám được một cái đùi to phết đấy chứ.” Khương Sênh châm chọc.

“Chỉ tiếc là, cái tát ngày hôm qua cô nợ tôi vẫn chưa tính, bây giờ tôi mà ký luôn thì chẳng phải thiệt thòi quá sao?”

Nghe vậy, mặt Khương Vy tái mét: “Cô đừng có quá đáng.”

Khương Sênh bước đến trước mặt cô ta, áp sát lại gần, nhướng mày cười: “Sáu năm trước tôi đã chịu thiệt thòi vì cô rồi, sáu năm sau tôi tuyệt đối không để cô dắt mũi nữa đâu. Muốn tôi ký tên cũng được, quỳ xuống xin lỗi tôi đi?”

Thấy Khương Vy giơ tay định tát, Khương Sênh nhanh như cắt tóm lấy cổ tay ả: “Còn định đánh tôi nữa à?”

“Khương Sênh, tôi khuyên cô tốt nhất là nên ký vào, bằng không tôi sẽ tung đoạn video đó ra, cho tất cả người ở Đế Đô biết cái cô Zora danh tiếng lẫy lừng trong giới trang sức thời trang thực chất chỉ là một con hàng rách nát loại nào cũng chơi!”

Khương Sênh trở tay giáng cho ả một bạt tai đau điếng.

“Bốp!”

Khương Vy trơ mắt đứng chết trân tại chỗ, mãi lúc sau mới hoàn hồn lại, nghiến răng nghiến lợi: “Cô đúng là cái đồ con khốn...”

“Tiểu thư Zora ở Xa Thế cũng cư xử với người khác như thế này sao?”

Một giọng nói trầm trầm vang lên từ phía sau.

Tư Dạ Tước dẫn theo trợ lý bước vào, vừa vặn đụng độ cảnh tượng này.

Sự kiêu ngạo của người phụ nữ này anh đã từng được chứng kiến, nhưng không ngờ cô ta lại còn cuồng ngạo đến mức này.

Khương Sênh bĩu môi. Đến đúng lúc thật đấy nhỉ.

Trong lòng Khương Vy thầm mừng rỡ. Tư Dạ Tước đến đúng lúc quá rồi, cô ta cắn môi ra vẻ yếu đuối: “Dạ Tước, anh đừng trách tiểu thư Zora, đều tại em không tốt, có lẽ là em đã làm sai chuyện gì rồi chăng.”

Tư Dạ Tước bước đến trước mặt Khương Sênh, giọng điệu nhạt nhẽo: “Nếu cô vẫn tiếp tục duy trì thái độ này, tôi có trăm ngàn cách khiến cô ngay cả cơ hội quay về Xa Thế cũng không còn.”

“Anh đang đe dọa tôi đấy à?” Khương Sênh ngẩng đầu lên. Thứ cô ghét nhất trên đời này chính là bị người khác đe dọa!

Nhìn thấy sự căm ghét trong đáy mắt cô, đôi mày Tư Dạ Tước hơi nhíu lại: “Nếu là đe dọa thì sao nào?”

Khương Sênh phì cười: “Mấy người mời tôi về đây, hết lần này đến lượt khác lạnh nhạt coi thường tôi, lại còn động tay động chân trước. Sao nào, trông tôi dễ bắt nạt lắm à?”

“Cô ta sai, cô ta sẽ xin lỗi cô.” Tư Dạ Tước bước sát lại gần cô: “Còn cô sai, chẳng lẽ cô không nên xin lỗi à?”

“Tôi sai ở chỗ nào?”

Khương Sênh dang rộng hai tay: “Có qua có lại mới toại lòng nhau chứ. Tôi tát lại một cái coi như huề cả làng, sao lại thành ra tôi sai được?”

“Thế khác nào mấy vụ ngoài đường thấy cụ già ngã ra đấy vào đỡ rồi bị người ta ăn vạ đòi tiền, lúc tôi gọi công an thì lại bảo tôi không biết kính già yêu trẻ chắc?”

Ánh mắt sắc bén của Tư Dạ Tước lạnh lùng quét qua: “Đừng có mà ngụy biện.”

Khương Sênh cười lạnh một tiếng, xoay người phất tay: “Vẫn câu nói đó thôi, chúng ta chẳng có gì để nói chuyện nữa cả.”

Khương Sênh bước đến cửa thang máy, cổ tay bỗng bị ai đó mạnh mẽ kéo giật lại, cả người bị kéo xềnh xệch về phía lối cầu thang bộ.

Khương Sênh giãy giụa: “Anh làm gì thế, buông tôi ra!”

Ánh mắt Tư Dạ Tước tối sầm lại, giọng điệu sắc bén: “Tốt nhất là cô quay lại đó xin lỗi tử tế cho tôi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập