Chương 7: Không vào hang hổ, sao biết hổ cha?
“Cô ơi xinh đẹp ơi, bọn cháu đến đây để phỏng vấn làm người mẫu ạ~” Khương Noãn Noãn ngẩng chiếc đầu nhỏ lên, đôi mắt long lanh nước như giấu cả một trời đầy sao.
Địch Lâm Na hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn nhịp. Một đứa trẻ đáng yêu, mềm mại thế này, sao có thể là con của Gia gia được cơ chứ? Dựa theo những gì cô hiểu về Gia gia, ngài ấy tuyệt đối không thể sinh ra được một đứa trẻ đáng yêu nhường này.
Cô ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu hai đứa nhỏ: “Hai bé tên là gì vậy?” — “Cháu tên là Khương Noãn Noãn.” — “Cháu tên là Khương Ngôn Ngôn.” Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp.
Địch Lâm Na suýt bị sự đáng yêu của bọn chúng làm cho mê muội. Đã đáng yêu rồi mà ngoại hình lại còn đẹp đến mức này nữa chứ. Nếu mà đứng trước ống kính thì......
Cô hoàn hồn, đứng phật dậy quay sang hô lớn với đám nhân viên xung quanh: “Mấy người các cô cậu kia, mau lên, nhanh chóng dẫn hai bé người mẫu nhí này đi thay trang phục đi!” Cô đã sốt ruột lắm rồi, muốn được nhìn thấy thành phẩm ngay lập tức cơ!
Bên dưới tòa nhà TG, chiếc Maybach vừa đỗ lại đã khiến đội ngũ vệ sĩ mặc đồ đen đang túc trực chờ sẵn ở cửa nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ đám đông xung quanh, đứng xếp thành hai hàng ngay ngắn.
Tư Dạ Tước bước xuống xe, sải đôi chân dài thẳng tắp, bước đi dứt khoát hiên ngang tiến vào đại sảnh.
Cùng lúc đó, Địch Lâm Na đã chụp xong mấy ưng ý, vừa chụp xong liền chưa cần qua chỉnh sửa Photoshop đã vội vàng gửi hai bức ảnh vừa ra lò cho La Tước.
La Tước giảm tốc độ bước chân, lấy điện thoại từ trong túi ra xem, có chút không dám tin mà phóng to bức ảnh lên, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.
La Tước vội vàng rảo bước đuổi theo nhịp chân của Tư Dạ Tước. — “Gia gia.” — “Có chuyện gì.”
Tư Dạ Tước bước đến trước cửa thang máy dành riêng cho tổng tài, nhân viên an ninh đã nhanh tay bấm thang máy giúp anh. Vừa bước chân vào trong cabin, La Tước liền đưa điện thoại ra: “Ngài xem cái này đi.”
Tư Dạ Tước cầm lấy điện thoại liếc nhìn, ánh mắt bỗng chốc trầm xuống. Người bình thường nếu không phải là việc quan trọng thì tầm mắt hiếm khi dừng lại trên màn hình điện thoại quá một phút, thế nhưng anh lại đứng ngắm nghía nó tận ba phút liền.
— “Bộ ảnh này do Địch Lâm Na gửi tới. Thương hiệu thời trang “Đồng Nhan” vừa tuyển chọn được hai người mẫu nhí này, ngài nhìn xem... Trông có nét rất giống ngài.”
Nhìn kỹ lại, đôi mắt của cậu bé kia y hệt như của Gia gia, ngũ quan của hai đứa trẻ cũng có nét tương đồng đến kỳ lạ, đặc biệt là cậu nhóc lớn.
Tư Dạ Tước nhíu mày, giao trả điện thoại lại cho trợ lý: “Hai đứa trẻ đó hiện đang ở đâu?” — “Chắc là vẫn còn ở phim trường ạ.”
Tư Dạ Tước trực tiếp bấm nút đi đến tầng quay chụp. Không hiểu vì sao, anh rất muốn được tận mắt nhìn thấy hai đứa trẻ ấy.
Ngồi trước màn hình máy tính, Khương Thần Thần đã xâm nhập thành công vào trung tâm giám sát của TG, đang theo dõi toàn bộ camera an ninh trong tòa nhà TG. Cậu nhóc nhấp chuột phóng to màn hình, nhìn thấy Tư Dạ Tước đang đi về phía phòng quay phim liền vội vàng gọi điện cho Khương Ngôn Ngôn.
Chiếc đồng hồ thông minh đeo trên tay Khương Ngôn Ngôn rung lên. Cậu nhóc lủi nhanh sang một góc nghe máy: “Em út, thế nào rồi?” — “Tư Dạ Tước đang qua chỗ anh chị tìm kìa, anh bảo Noãn Noãn tìm cách tiếp cận chú ta đi, nhớ là phải lấy cho bằng được một nhọn tóc đấy nhé!” — “OK!”
Khương Ngôn Ngôn cúp máy, bước đến bên cạnh Khương Noãn Noãn thì thầm to nhỏ vào tai con bé. Khương Noãn Noãn gật gật cái đầu nhỏ: “Hiểu rồi ạ.”
Khương Thần Thần ngồi trước máy tính cười hắc hắc. Không vào hang cọp sao bắt được cọp bố, rốt cuộc có phải bố ruột hay không, đợi lấy được tóc đem đi làm xét nghiệm DNA là mọi chuyện rõ như ban ngày!
Tư Dạ Tước xuất hiện bên ngoài phòng quay. Địch Lâm Na cười tươi roi rói tiến lên đón chào: “Gia gia, sao ngài lại xuống đây thế ạ?”
Chưa để anh kịp mở lời, La Tước đã cất tiếng hỏi trước: “Hai bé người mẫu nhí đâu rồi?” — “À bọn chúng á, đang ở đằng kia kìa.” Địch Lâm Na chỉ tay về phía hai đứa nhỏ.
Chỉ thấy hai nhóc tì đang đứng kiễng chân trên ghế tò mò nhìn chằm chằm vào ống kính máy quay, trông bộ dạng vô cùng hiếu kỳ.
Tư Dạ Tước cất bước tiến về phía hai đứa nhỏ.
— “Noãn Noãn, Ngôn Ngôn~” Địch Lâm Na gọi một tiếng. Hai đứa quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Tư Dạ Tước đang đứng ngay sau lưng mình.
Cả hai ngẩng cái đầu nhỏ lên, trừng mắt đại nhãn trừng tiểu nhãn với Tư Dạ Tước. Khương Ngôn Ngôn còn theo bản năng bước lên chắn ngang trước mặt Noãn Noãn, biểu cảm đầy vẻ cảnh giác.
Mà cái bộ dạng nhíu mày đó, trông cứ như được sao chép y nguyên từ một khuôn đúc ra với Tư Dạ Tước vậy.
— “Ông chú là ai thế?” Khương Ngôn Ngôn nhìn thẳng vào anh không chớp mắt. Cậu nhóc rõ ràng là biết thừa còn cố tình hỏi.
Tư Dạ Tước nheo mắt: “Thế cháu là ai?” — “Mắc mớ gì chú phải quản bọn cháu?”
La Tước và Địch Lâm Na đứng bên cạnh toát mồ hôi hột. Đứa trẻ này gan to thật đấy chứ lị?
Khương Noãn Noãn kéo nhẹ vạt áo Khương Ngôn Ngôn, ra vẻ sợ sệt lên tiếng: “Anh ơi, em muốn về nhà.” Khương Ngôn Noãn xoa đầu em gái an ủi: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Đáy mắt Tư Dạ Tước xẹt qua một tia bất lực. Chẳng lẽ trông anh dữ tợn lắm sao? Mấy đứa nhóc này tưởng anh có ác ý với chúng nó chắc?
— “Chú là ông chủ của công ty này, bố mẹ các cháu đâu?” Anh cố dịu dọng cất giọng hỏi.
Đây là lần đầu tiên La Tước và Địch Lâm Na nhìn thấy vẻ mặt xuống nước nhún nhường này của Gia gia, cả hai được một phen chấn động.
Khương Noãn Noãn dùng giọng nói ngọt sữa thỏ thẻ đáp: “Mẹ cháu đang bận, còn bố thì cháu không biết đang ở đâu ạ.”
Tư Dạ Tước không biết đang suy ngẫm điều gì.
Khương Noãn Noãn bỗng bước đến trước mặt anh, vươn hai tay ra: “Chú đẹp trai ơi, bế ôm~”
Những người có mặt ở đó đều trơ mắt ngạc nhiên. Con bé này... Gan cùng mình thật, lại dám mở miệng đòi Gia gia bế cơ á?
Khương Ngôn Ngôn cố tình kéo tay em gái lại: “Em út, mẹ dặn chúng ta không được để người lạ bế cơ mà, sẽ bị bắt cóc đấy.” — “Nhưng mà, chú ấy trông đâu có giống người xấu đâu nè~”
Khương Noãn Noãn vừa dứt lời, cơ thể nhỏ xíu mềm mại đã được bồng bổng nhấc bổng lên không trung.
Mọi người lại một lần nữa há hốc mồm kinh ngạc.
Khương Noãn Noãn vòng đôi tay nhỏ ôm lấy cổ anh, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn anh: “Chú đẹp trai ơi, mắt của chú đẹp hệt như mắt của anh trai cháu vậy đó!”
Tư Dạ Tước trước nay chưa từng bế trẻ con bao giờ, cái ôm này bỗng mang lại cho anh một trải nghiệm chưa từng có trong đời. Con nhóc tì này...... Cứ có cảm giác trông nó rất quen, giống hệt một ai đó.
— “Mẹ các cháu tên là gì?”
Bình luận