Chương 2: Đổi mệnh

Vừa đến Triều Hoa Các, xuyên qua màn gió tuyết mịt mờ, Tiết Ninh liếc mắt liền trông thấy người đàn ông ngồi hạc lập bầy gà giữa đám đông.

Rõ ràng là tiết trời đại hàn, thế mà cô lại cảm thấy lớp tuyết rơi trên da nóng rát đến lợi hại.

"Sắp sang năm mới rồi, Thế tử đi công sứ trở về, lần này sẽ không rời kinh nữa chứ?"

Giọng điệu người đàn ông lạnh lùng, "Ừ, nghỉ ngơi mấy ngày, rồi lại về Hình bộ nhậm chức."

Từ xa nghe thấy tiếng trò chuyện của mấy người đàn ông, Tiết Ninh chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, lồng ngực thắt lại một trận.

Nói ra thì chỉ mới mấy ngày không gặp, nhưng tính kỹ lại thì cô và hắn... đã bốn năm năm không gặp rồi.

Tô Tự thuở trẻ tuấn mỹ vô song, đôi mày kiếm xếch ngược lên thái dương.

Toàn bộ con người ngồi ở đó, tựa như một bức họa do quỷ thần chạm trổ.

Hôm nay Tuyên Nghĩa Hầu phủ đại yến khách khứ, tiền sảnh hậu viện đều là khách qua lại tấp nập.

Các phu nhân quý nữ ở hậu trạch giờ phút này đều tụ tập ở Triều Hoa Các xem kịch.

Đương nhiên, người trên đài kịch sao có thể đẹp bằng người ngồi dưới.

Ánh mắt của tất cả các thiếu nữ cập kê đều vô thức dán vào người Thế tử Tô Tự.

Tô Tự tuổi vừa nhược quan, lại liên trúng tam nguyên, là nhân phẩm lang quân hot nhất trong thành Đông Kinh.

Hôm nay Giang phu nhân mừng thọ, mời rộng rãi các danh môn quý nữ trong kinh tới đây, cũng là để chọn thê tử cho hắn.

Người hắn hết mực trân quý, Tú Ninh Quận Chúa Tạ Ngưng Đường hôm nay cũng có mặt ở đây, đang ngồi bên cạnh Giang Thị.

Kiếp trước vào lúc này, Tiết Ninh biết Giang Thị muốn mai mối cho hắn, liền cố tình cáo bệnh, không ở chung một chỗ với mọi người, mà sai Bảo Thiền hạ xuân dược đó vào trong chén rượu của Tô Tự.

Đợi đến khi dược hiệu của Tô Tự phát tác, được dìu vào Triều Huy Các gần đó.

Cô mới lén lút lẻn vào trong phòng.

Cũng chính ngày hôm đó, cô và Tô Tự đã có lần đầu tiên.

Mặc dù người đàn ông quá thô lỗ khiến cô đau đớn, cô vẫn cắn chặt răng không bật khóc thành tiếng.

Mà ngoan ngoãn chờ Giang phu nhân phát hiện ra cô và Thế tử mất tích, đến nơi bắt quả tang cô và Tô Tự hú hí một chỗ.

Giang Thị nhìn cô lớn lên, từ nhỏ đã thương yêu cô như con gái ruột.

Ngày hôm đó, là lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ mặt thất vọng trong đáy mắt Giang phu nhân.

Danh tiếng không tự ái của cô cũng lan truyền từ dạo ấy.

Mặc dù cô thừa hưởng dung mạo đẹp đẽ nhất của cha mẹ, sinh ra đã sắc nước hương trời.

Nhưng ở thành Đông Kinh, hễ là những gia đình thanh quý có học thức, đều không muốn cưới một cô gái tự tiện hạ tiện như cô về nhà.

Sau đó, hôn sự giữa cô và Tô Tự liền được định đoạt.

Tô Tự là Thế tử Hầu phủ, trên vai gánh vác vinh quang và tương lai của cả dòng họ nhà họ Tô.

Còn cô, cha mẹ huynh đệ đã chết trận từ lâu, chỉ là một cô nhi chẳng có chút giúp ích gì cho hắn.

Giang phu nhân thất vọng đến cực điểm đối với cô, tất cả người nhà họ Tô đều khinh thường cô.

Tô Tự vốn dĩ còn coi là thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô, tình cảm đối với cô cũng biến chất.

Rõ ràng làm huynh muội là kết cục tốt nhất, thế nhưng cô cứ khăng khăng cưỡng cầu.

Kết quả của sự cưỡng cầu, chính là nhận lại sự chán ghét vô tình của hắn.

Những năm gả vào nhà họ Tô, cuộc sống của cô mỗi ngày một kém đi, Giang Thị vừa chết, lại càng chẳng có ai đối xử ôn hòa với cô nữa.

Cô và Tô Tự nhìn qua thì tương kính như tân, như khách tôn kính nhau, thực chất bên trong chua xót đến thế nào chỉ có tự cô mới rõ.

"Sao Nín Ninh lại qua đây thế?"

Giang Thị là người phát hiện ra cô đầu tiên, mỉm cười vẫy tay gọi cô lại.

Tiết Ninh tỉnh lại từ trong hồi ức, thu lại sự chua xót đang lan tràn trong ngực, sải bước qua hành lang dài, viền mắt đỏ hoe đi đến bên cạnh Giang Thị.

"Phu nhân..."

Giang Thị và mẹ cô là đôi bạn thân từ nhỏ chơi với nhau, tình cảm vô cùng sâu đậm.

Cha mẹ tử trận nơi biên ải, tộc nhân họ Tiết nhòm ngó công lao quân sự nhà họ Tiết, tranh nhau muốn nuôi dưỡng cô.

Chính Giang phu nhân đã bất chấp mọi ý kiến ​​phản đối, đón cô từ chi nhánh họ Tiết về, nuôi nấng trong Hầu phủ, sau đó cũng là bà ép Tô Tự phải cưới cô làm thê tử.

Chỉ tiếc rằng, chẳng bao lâu sau, Giang Thị đã lâm trọng bệnh rồi qua đời.

Tô Tự đổ lỗi cái chết của Giang Thị lên đầu cô, nhưng cô lớn lên bên gối Giang Thị, sao lại có thể hại bà chứ?

Nhìn người từng yêu thương cô nhất mực này, hốc mắt Tiết Ninh hơi ấm lên, dâng trào vị chua chát, chỉ muốn oà khóc thật to một trận.

Nhưng bây giờ, không phải lúc để cô và Giang Thị ôn lại chuyện cũ.

Giang Thị nắm lấy tay cô, thấy vành mắt cô đỏ hoe, lo lắng hỏi: "Không phải là người không khỏe sao, bây giờ Nín Ninh đã khá hơn chút nào chưa?"

"Bẩm phu nhân, ngủ một giấc dậy, đỡ hơn nhiều rồi, em nghe nói huynh trưởng vè—"

Ánh mắt Tiết Ninh nhanh chóng nhìn về phía Tô Tự đang ngồi ở phía trước, chỉ thấy hắn giơ tay nâng chén trà trong tay lên.

Đúng vậy, chính là chén rượu đó!

Đồng tử Tiết Ninh co rút lại, lập tức căng cứng người, chẳng bận tâm trò chuyện với Giang Thị nữa, mấy bước lao tới bên cạnh Tô Tự, ngay trước mặt mọi người, vươn tay giật lấy chén rượu trong tay hắn.

Đừng nói Giang Thị ngẩn người, dưới đài kịch, mọi người nhìn hành động bất ngờ của cô, cũng lần lượt lộ ra ánh mắt kỳ lạ.

Tiết Ninh rốt cuộc là quý nữ được nuôi dưỡng trong Hầu phủ, sao lại có thể làm ra chuyện... không lên nổi mặt bàn này ở chốn này chứ?

Người đàn ông vốn đang ngồi trên ghế cũng lập tức ngước mắt nhìn về phía cô.

Giữa những hạt tuyết lất phất bay, chạm phải đôi phượng mâu đen thẳm sắc bén ấy.

Sắc mặt Tiết Ninh tái đi, nhưng tay lại siết chặt lấy chén rượu.

Tô Tự nhìn thẳng vào Tiết Ninh, chỉ thấy thiếu nữ mặc một thân áo bông màu vàng nhạt, má đào mắt hạnh, nhan sắc kiều diễm, đôi mắt to ngấn nước thường ngày lúc này lại tựa như đang cháy lên một ngọn lửa, mang theo chút ý vị mơ hồ không rõ.

Trong lòng hắn khẽ động, không hiểu duyên cớ gì, vươn bàn tay thon dài rõ đốt xương ra, ánh mắt lạnh lùng đạm mạc tựa như đang trách cứ sự không hiểu chuyện của cô.

"A Ninh đây là muốn làm gì?"

Hắn tiện tay muốn cầm lại ly rượu.

Tiết Ninh sao có thể để hắn toại nguyện.

Mười năm phu thê, nhưng hình như người dưng ngược lối.

Ngọn lửa trước lúc chết, thiêu đến gan ruột cô đau đớn, cũng thiêu cho cô cực kỳ tỉnh táo.

Sự hối hận tựa như thủy triều bao trùm lấy toàn thân cô.

Cô sớm đã thề trong biển lửa, nếu làm lại từ đầu, nếu có cơ hội, cô nhất định sẽ rời xa Tô Tự thật xa, tuyệt đối không bao giờ tìm mọi cách để tiếp cận hắn, yêu hắn nữa, tuyệt đối không làm thê tử của hắn nữa.

Cô kìm nén giọt nước mắt chực trào trong đáy mắt, hít sâu một hơi, mỉm cười rạng rỡ, nở một nụ cười ra vẻ vì tốt cho hắn.

"Nhiều ngày không gặp huynh trưởng, huynh trưởng không được uống rượu."

Nói xong, làm nũng một tiếng, không động thanh sắc đổ chén rượu đó lên tuyết.

Lại cướp lấy bình rượu bên tay hắn, giống như một đứa trẻ ôm trọn vào ngực: "Phu nhân cũng đã nói, bảo huynh trưởng uống ít rượu lại để làm ấm người. A Ninh đây là nghĩ cho thân thể của huynh trưởng."

Lời này vừa dứt, Giang Thị liền hiền từ mười phần mông cười.

"Trời tuyết gió thế này, kêu huynh trưởng con uống hai chén rượu nóng làm ấm người cũng chẳng sao mà."

"Phu nhân lúc trước đâu có nói thế, vả lại bình rượu này để đây cũng không biết lạnh từ bao giờ rồi, huynh trưởng uống rượu lạnh, quay về viết chữ tay sẽ run đấy."

Môi mỏng Tô Tự khẽ nhếch, không tính là cười, trong sự lạnh lùng lại mang theo một vẻ ung dung, đẹp đến cực điểm.

Tuổi cô bây giờ còn nhỏ, lại sinh ra minh mị kiều mỹ, tùy tiện nói vài câu nghịch ngợm, đã dỗ dành cho các vị phu nhân quý nữ trong các tòa gác này cười rộ lên.

Vốn dĩ chẳng qua chỉ là muội muội quan tâm huynh trưởng.

Chỉ là đứa trẻ hơi ngốc nghếch một chút, làm mất mặt huynh trưởng trước mặt bao nhiêu người.

Các phu nhân lớn tuổi cười xòa, trêu chọc vài câu rồi cũng cho qua.

Các quý nữ vươn dài cổ muốn xem náo nhiệt của Tiết Ninh, thế nhưng phần lớn đều muốn kết giao với cô.

Dù sao thì cô cũng được nuôi ở nhà họ Tô, được Giang Thị xem như con gái, Tô Tự chính là huynh trưởng trên danh nghĩa của cô.

Lấy lòng cô, sau này đến nhà họ Tô làm khách, cơ hội gặp Tô Thế tử tự nhiên cũng sẽ nhiều hơn.

Lúc này Tú Ninh Quận Chúa cũng quay người lại, mỉm cười nhẹ nhàng với Tiết Ninh.

Thế nhưng chốn này, vô số người nói nói cười cười, tiếng cười nói vui vẻ.

Lại chẳng có ai chú ý tới, đôi bàn tay nhỏ bé ôm bình rượu của Tiết Ninh đang run rẩy không ngừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập