Chương 46: Bạch Lâm bị Leviathan ném khỏi phi thuyền

Bạch Lâm kiên định gật đầu: "Tuy em thực sự thích ngài, nhưng em sẽ không làm ra chuyện tổn thương chị ấy. Chị ấy chán ghét em, làm tốn thương em, em cũng sẽ không làm gì chị ấy."

Phi thuyền vốn đang ở trên không trung đột ngột quay đâu lại, khi Bạch Lâm chưa kịp phản ứng, nó đã bay trở lại cống trường.

Leviathan lạnh lùng nhìn cô ta: "Cút xuống."

Những học sinh bên ngoài đều nhìn về phía này.

Sắc mặt Bạch Lâm cứng đờ: "Ngài nói gì cơ?" Leviathan châm biếm liếc nhìn cô ta: "Kỹ năng diễn xuất của cô lừa những giống đực ngu ngốc kia thì được, lừa tôi sao? Cô còn non lắm."

Cái dáng vẻ Bạch Vi đồng ý huy bỏ ghép đôi không thể dứt khoát hơn được nữa, cô ta căn bản không quan tâm đến chuyện ghép đôi này, làm sao có thể vì anh ta mà đi đối đầu với Bạch Lâm?

Nghĩ đến việc mình thực sự không hề được để tâm, Leviathan càng tức giận hơn.

Anh ta bực bội nói: "Cô nghĩ an ủi tôi một lần thì tôi sẽ yêu cô sao? Cô thật hôi hám."

Sắc mặt Bạch Lâm tái mét: "Vương tử điện hạ, em đang bị thương." Leviathan: "Tôi có thể đạp cô xuống."

Bạch Lâm chưa bao giờ cảm thấy mình bị sỉ nhục đến mức này! Cô ta cắn răng: "Sao ngài có thể thiếu phong độ như vậy! Ít nhất cũng đưa em về nhà chứ! Ngài đưa em quay lại cống trường thế này thì người khác nhìn em thế nào?"

"Liên quan quái gì đến tôi?"

Leviathan giơ tay lên chuẩn bị ném người, Bạch Lâm lúc này mới vội vàng cuống cuồng từ trên phi thuyền lăn xuống, nước mắt chảy dài.

Phi thuyền bay vút lên không, động cơ hất nước mưa tạt thẳng vào mặt cô ta, chẳng mấy chốc đã biến mất tăm.

Trước cổng trường không còn bao nhiêu người, nhưng vẫn có giống cái phát hiện cô ta quay lại. Nhìn cô ta ướt như chuột lột, có người tốt bụng đưa ô cho cô ta, hỏi: "Bạch

Lâm? Không phải cô đi cùng vương tử sao?

Sao lại quay về rồi?"

Nội tâm Bạch Lâm đang hứng chịu đá kích mang tính huy diệt, nhưng trên mặt vẫn cố chấp chống đỡ: "Tôi để quên tài liệu rất quan trọng, bắt buộc phải quay lại lấy."

"Vậy vương tử không đợi cô sao? Đến cái ô cũng không đưa cho cô à?" Mọi người cang thấy kỳ lạ.

"Ngài ấy có việc gấp, tôi bảo ngài ấy đi trước."

Bạch Lâm tự cảm thấy câu trả lời của mình quá tái nhợt và gượng gạo, không đợi họ hỏi thêm, trước khi không kìm được bật khóc, cô ta đã bỏ chạy. Món nợ sỉ nhục này, cô ta tính hết lên đầu Bạch Vi.

Bạch Vi được Vincent đưa vào nơi ở của hắn thì đã sốt đến mơ màng. Vincent muốn đặt cô xuống nhưng lại thấy khó xử. Trong nhà hắn không có giường, chỉ có bàn làm việc và một chiếc thảm mềm dùng khi đọc sách.

Suy nghĩ một lúc, hắn đặt cô lên thảm, gọi robot quản gia đến chăm sóc cô.

Kết quả con robot nói: "Xin lỗi giáo sư, tôi là mẫu robot chiến đấu, không được cài đặt dữ liệu làm bảo mẫu, không thể giúp chăm sóc người bệnh."

Vincent mới nhớ ra con robot này là hắn mang về từ chiến trường Tử Vong Tinh. Đối với sự xuất hiện của Bạch Vi, hắn cảm thấy vô cùng phiền toái. Nhưng hắn vẫn biết cách chăm sóc một người bệnh. Hắn cởi bỏ toàn bộ quần áo ướt sũng của cô, nhìn cơ thế trắng ngần nhưng đầy rẫy vết thương của cô, sự lạnh nhạt trong mắt hắn có chút dao động.

Robot lấy tới một chiếc chăn theo yêu cầu, Vincent tiêm thuốc hạ sốt cho cô rồi quấn cô vào chăn, quần áo bắn thì ném vào máy giặt.

Làm xong tất cả, hắn cởi hai cúc áo sơ mi ở cổ, đi tắm.

Khi bước ra, Bạch Vi đang lăn lộn trên sàn, miệng rên rỉ khó chịu. Thấy cô ốm mà vẫn không chịu nằm yên, lông mày Vincent nhíu chặt hơn. Hắn tiến tới định bế người về chỗ

cũ, đứng một lúc, lại quay lại phòng sách khuân ra hai chồng sổ tay dày cộp, xếp ngay ngắn hai bên thảm tạo thành hai bức tường chắn thấp.

Xác nhận Bạch Vi chắc không lăn xuống được nữa, hắn mới quay về bàn làm việc mở sách ra, thỉnh thoảng ngấng lên nhìn Bạch Vi đang không ngừng động đậy trên thảm. Hắn thực sự không hiểu sao cô lại lắm trò thế. Cơ thể quấn chăn như một con tằm vụng về, uốn éo trên chiếc thảm hẹp, mấy chồng sổ tay kia cũng lung lay sắp đổ.

Sự khó chịu trong lòng Vincent lên đến đỉnh điểm. Cuối cùng, lúc Bạch Vi chuẩn bị cả người lẫn chăn lăn xuống đất, hắn liền bước tới đỡ lấy cô. Đầu cô vẹo vào khuỷu tay hắn, mặt cọ vào tay áo hắn, miệng vẫn lẩm bấm.

Vincent cúi đầu nhìn cô, im lặng hồi lâu, sau đó hắn ngồi xuống thảm, ôm cả người lẫn

chăn Bạch Vi đặt lên đùi mình, điều chỉnh lại tư thế một chút để cô tựa vào ngực hắn, cằm gác lên hõm vai hắn.

Hắn cầm lại sách, lật đến trang ban nãy. Bạch Vi rốt cuộc cũng yên tĩnh. Cô vùi mặt vào hõm cổ hắn, áp vào mảng da thịt lạnh ngắt đó, phát ra một tiếng thở dài thỏả mãn. Cuối cùng cũng thoải mái rồi.

Vincent không cúi đầu nhìn cô, ánh mắt luôn tập trung vào quyển sách, nhưng tốc độ đọc lại chậm hơn bình thường gấp mấy lần, tâm trí rõ ràng đã xao lãng.

Không bao lâu sau, Bạch Vi lại cảm thấy rất khó chịu, cô lờ mờ ngấng đầu: "Đau."

"Đau ở đâu?" Vincent lạnh lùng hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập