Chương 45: Bạch Vi cũng hiểu lầm

Bạch Vi lầm bầm: "Đều giải trừ giống như ngài rồi." Người chưa ký kết duy nhất thì hôm nay phải tăng ca đi tuần, nếu cô về nhà chắc tám phần là sẽ sốt chết ở nhà.

Vincent im lặng một lát, một tay giữ vững cô, bung chiếc ô che mưa lên: "Phòng y tế đã tan làm rồi."

Bạch Vi ôm cổ hắn, hàng mi ướt sũng cọ vào hắn: "Vậy ngài đừng bỏ rơi em, em sẽ ốm chết mất, ngài phải chịu trách nhiệm." Vincent nắm chặt tay: "Sợ bị bỏ rơi?"

Bạch Vi rũ mắt, khế gật đầu.

Hai chữ "bỏ rơi" này đã xuyên suốt cuộc đời cô ở kiếp trước.

Mưa rất to, Vincent khoác áo choàng cho cô, ôm cô bước vào màn mưa, nhạt nhão nói: "Đi theo tôi."

Leviathan che ô dừng lại cách đó không xa, vừa vặn nhìn thấy Bạch Vi đang cố gắng nhét

tay vào trong bộ vest của Vincent. Bị hắn khiển trách một câu gì đó, cảnh tượng này thực sự chói mắt.

Hiệu trưởng đi theo cũng cảm thầy vị vương tử trước mặt đang toả ra một luồng khí tức phẫn nộ và khủng khiếp.

Khóe môi Leviathan nhếch lên nụ cười lạnh lẽo chói mắt: "Thì ra là vậy."

Không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, to gan lớn mật lạnh nhạt với anh ta như vậy, đều là để đi quyến rũ một giống đực khác. Một tên ma cà rồng già nua sắp rụng răng, nội tạng mục nát, vậy mà cũng lọt vào mắt cô ta?

Uổng công anh ta còn nghe lời Lucas, ngu ngốc nghĩ rằng cô ta có thể gặp nguy hiểm, đến tận trường đón cô ta tan học!

Leviathan tức điên lên, cảm thấy mình bị trêu đùa! Anh ta không nên nghe lời xúi giục ngu ngốc của tên quân sư quạt mo Lucas!

Anh ta quay người định bỏ đi thì vừa vặn chạm mặt Bạch Lâm. Thực ra không phải tình cờ, hôm nay cô ta lấy được thiệp mời dự tiệc từ Lear, trò chuyện một lúc nghe nói Leviathan đền nên đã vội vàng chạy tới.

Bạch Lâm làm bộ dạng yếu ớt đứng dưới mưa, tỏ vẻ kinh ngạc: "Vương tử Leviathan, sao ngài lại đến đây?"

Cô ta bước tới khập khiếng, yếu ớt nói: "Ngài có thể tiện đường đưa em về được không?

Sáng nay ở phòng tập em không cần thận bị bong gân, tài xế ở nhà hôm nay cũng đi mua sắm với mẹ rồi, em không thể tự đi về được." Leviathan vốn định từ chối, nhưng Vincent ôm

Bạch Vi đi tới. Có vẻ nghe thấy tiếng nói chuyện bên này, đầu Bạch Vi thò ra khỏi áo choàng, mặt đỏ bừng mơ màng nhìn về phía anh ta.

Leviathan đứng yên tại chỗ nhìn cô. Anh ta quyết định rộng lượng cho cô mười giây. Nếu cô biết nhận lỗi, buông tên ma cà rồng rách nát kia ra và đến bên anh ta, anh ta có thế miễn cưỡng tha thứ cho cô.

Kết quả, Bạch Vi chỉ nhìn một cái rồi thụt đầu vào.

Leviathan chuyển giọng, hừ lạnh: "Đi!" Bạch Lâm mừng rỡ, lập tức chui vào ô của anh ta. Nhưng khi ánh mắt lướt qua người trong lòng Vincent và nhận ra đó là Bạch Vi, nét mặt vui vẻ của cô ta suýt nữa nứt toác.

Thuỷ tổ ma cà rồng đó vậy mà lại bế Bạch Vi!

Dựa vào cái gì! Sáng nay hắn ta vừa mới miệt thị dạy dỗ cô ta cơ mà!

Rốt cuộc cô ta không bằng Bạch Vi ở điểm nào!

Sự mất cân bằng to lớn lập tức nảy sinh trong lòng Bạch Lâm, nhưng cô ta lại không thế giằng lấy chiếc ô của Leviathan, chỉ đành kim nén cảm xúc cắn răng đi theo.

Tình huống này trong mắt Bạch Vi lại biến thành một sự thật khác.

Leviathan quả nhiên là thích Bạch Lâm, còn cất công đến tận trường đón cô ta lúc trời mưa to. Mình đúng là kẻ thứ ba xen vào phá hoại tình yêu của bọn họ rồi. Cô rụt đầu vào trong áo choàng, thầm than cô em gái này của mình thật tốt số.

Bạch Lâm đi theo Leviathan, lúc sắp lên xe, cô ta cố tình trẹo chân, vội vàng nắm lây cánh tay

Leviathan. Người đàn ông dùng ánh mắt cao ngạo liếc nhìn, cô ta giật mình, lại làm ra vé bối rối nói:

"Xin lỗi ngài, chân em trẹo rồi."

Giống đực bình thường thấy cô ta thế này nhất định sẽ bế cô ta lên, nhưng lông mày Leviathan có thể kẹp chết một con ruồi: "Đừng chạm vào tôi."

Bạch Lâm bối rối rụt tay lại.

Vài giống cái trên đường nhìn thấy cảnh này đều tỏ ra ghen tị. Lục Huyên Huyên thấy Bạch Lâm ngồi lên chiếc phi thuyền sang trọng đó liền cao giọng tuyên bố: "Bạch Lâm nhà chúng tôi sắp trở thành Vương tử phi của hành tinh B32 rồi, cô ấy và ngài

Levinthan đã sớm bí mật yêu nhau rồi." Lời này vừa thốt ra, cả sân đều ồn ào.

Sau khi lên phi thuyền, Bạch Lâm cố bắt chuyện với Leviathan, nhưng toàn thân người đàn ông toả ra áp suất thấp, cô ta nói gì anh ta cũng không để ý. Cho đến khi Bạch Lâm giả vờ vô ý nói: "Hôm nay đến sân tập, gặp chị gái, em và chị ấy đã đấu tập."

Ánh mắt Leviathan cuối cùng cũng rơi xuống người cô ta: "Rồi sao?"

Bạch Lâm vuốt góc váy bị rách, cười khổ: "Chị ấy rất có ý kiến với cách dạy của em, nhưng em chỉ muốn chị ấy nỗ lực trưởng thành để xứng đôi với ngài, nhưng..."

Bạch Lâm thở dài, thấy Leviathan có vẻ quan tâm đến cô ta, cô ta lại nói: "Chị ấy đấy em một cái, tưởng em muốn giành ngài với chị ấy, kích động nói chị ấy kiên quyết không buông tay, ngài là vị vua duy nhất chị ấy gặp được trong đời này."

"Nhưng em thể, em không có ý nghĩ đó nữa." Cô ta dịu dàng nói: "Vương tử Leviathan, em

thực sự nguyện ý tác thành cho chị gái em, chỉ cần chị ấy hạnh phúc, chuyện liên hôn trước đây giữa em và ngài, chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi."

Đứng trên lập trường của Bạch Lâm, tất cả giống đực đều sẽ thích cách lùi một bước để tiến, tình yêu có vẻ vô tư và dịu dàng như vậy của cô ta. Nhưng trở trêu thay Leviathan lại là một ngoại lệ.

"Cô thể, những lời cô nói đều là sự thật?" Giọng điệu của anh ta không nghe ra được cảm xúc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập