Chương 39: Thân thế Bạch Vi là một bí ẩn

"Máu của Mị ma có tính kích dục cực mạnh, nếu vô tình nuốt quá nhiều..." Fenrir đành lấp lửng, dùng khăn tắm trùm kín đôi mắt to tròn, sống động của cô, giọng trầm khàn đi vài phần: "Chỉ, chỉ có thể giải quyết bằng giao hợp, thường phải mất cả tuần mới hết được." Bạch Vi hít một ngụm khí lạnh: "Nguy hiếm đến vậy sao?"

"Vậy nên lần sau muốn xoa dịu hắn ta, ngài chỉ có thể làm việc đó ở nhà." Fenrir thì thầm,

"Lỡ có chuyện gì ngoài ý muốn..."

Anh lại ấp úng, chỉ bịt kín mắt cô, chắc hẳn cảm thấy ngượng ngùng quá thể.

Bạch Vi ôm eo anh, cố ý trêu chọc: "Hửm?

Nếu có chuyện gì, anh sẽ giúp tôi chứ?"

Hơi thở trên mặt cô dường như nặng nề thêm:

"Tôi là của ngài, giúp ngài là bồn phận và nghĩa vụ của tôi, cũng chỉ có tôi... phải không?"

Tôi là của ngài.

"Đúng vậy."

Những lời đó cực kỳ êm tai với Bạch Vi. Khăn tắm tuột khỏi mặt cô, cô kéo áo anh: "Lên giường đi, tôi có thể xoa dịu cho anh rồi." Fenrir vốn nghĩ hai người sẽ hôn nhau, thậm chí anh còn đặc biệt đánh răng cần thận. Nào ngờ, khi ngồi bên mép giường, Bạch Vi lại chỉ áp tay lên thái dương anh, truyền tinh thần lực vào.

"Tôi thấy năng lực của mình mới tăng lên một chút, anh thử xem sao, rồi nói cho tôi biết cảm nhận nhé."

Fenrir không khỏi thất vọng, nhưng khi cảm nhận được nguồn sức mạnh xoa dịu chảy vào cơ thể, anh đành phải nhắm mắt lại để tận hưởng.

Phải thừa nhận, trước đây việc Bạch Vi dùng tay chỉ có thể tạm thời dập tắt sự bạo động bên ngoài của Fenrir. Lần này, anh cảm thấy sự khác biệt rõ rệt.

Dòng sức mạnh đó mượt mà và sâu hơn hắn.

Nó không hề đứt đoạn hay chỉ dừng lại ở bề ngoài, mà trực tiếp thâm nhập vào những khe nứt sâu nhất trong tâm trí anh, dỗ dành những cơn sóng năng lượng đang tro dâng.

Chỉ đến khi chút tinh thần lực cuối cùng cạn

kit, Bạch Vi mi hp thụ toàn bộ năng lượng bạo loạn của anh v ngã gục xuống giường. Fenrir đắp chăn cho cô, nghe cô mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng hỏi: "Anh thấy sao? Có tốt hơn những lần trước không?" Fenrir vốn thích hôn cô hơn, nhưng anh hiểu cô thật sự quan tâm đến cảm giác của anh. Không muốn làm cô thất vọng, anh khế nói sự thật: "Tuy mất thời gian hơn, nhưng hiệu quả rõ rệt hơn."

Bạch Vi gật đầu. Cô cũng cảm nhận được điều đó, xoa dịu bằng cách chạm tay quả thật tốn thời gian và sức lực hơn, và tốc độ hấp thụ năng lượng bạo loạn cũng chậm lại.

Nhưng đó vẫn là một tiến bộ tốt.

"Vậy là ốn rồi, mai lại tiếp tục." Bạch Vi ngáp một cái, cuộn mình trong chăn anh, "Tối nay tôi ngủ ở đây được không? Đi không nối nữa, hay là anh bế tôi về phòng?"

"Ở lại đây đi." Fenrir nằm xuống cạnh cô. Mùi hương nam tính sảng khoái lập tức bao bọc Bạch Vi, "Tôi sẽ ngủ với ngài."

Bạch Vi tựa vào cánh tay anh, nằm nghiêng và chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Fenrir nằm yên, cảm nhận nhịp thở đều đặn của người bên cạnh, trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc yên bình.

Anh ước hai tên giống đực đáng ghét trong nhà nhanh chóng biến đi, không muốn bọn họ nhận ra vẻ đẹp của Bạch Vi. Anh chỉ muốn giữ riêng những gì tốt đẹp nhất của cô cho mình.

Cùng lúc đó, tại nhà họ Bạch.

Tin tức về năng lực cấp SSS của Bạch Vi đã lan tới gia tộc làm cả nhà chấn động. Cha Bạch và ông Bạch đang trong trạng thái lo lắng bởi những đồn đoán bên ngoài và chuyện liên quan đến Leviathan.

Cha Bạch: "Thật không ngờ con bé đó lại có năng lực cao như vậy. Giờ thì cả ngoài kia đều nói chúng ta đã từ bỏ một giống cái hiếm có, và ai cũng cười nhạo chúng ta."

Mẹ Bạch lập tức phản bác: "Tuy nó có năng lực cao, nhưng bản tính xấu xa, độc ác từ trong máu thịt rồi. Chuyện đấy Bạch Lâm xuống nước, lại suýt giết chết cả chị em của mình, đem nó về cũng chỉ rước thêm phiền phức."

Bà chen ngang, khiến ông Bạch phải im bạt.

Ong Bạch lại có những tính toán riêng: "Nếu Hoàng tử Leviathan biết Bạch Vi là giống cái cấp SSS, ngài ấy quyết định nâng đỡ con bé thì sao?"

Ông nhìn sang Bạch Lâm đang im lặng: "Cháu nghĩ Leviathan sẽ thiết lập mối quan hệ với cháu không?"

Bạch Lâm cắn chặt môi, cô ta thừa biết nếu mình tỏ ra thiếu tự tin, Bạch Vi chắc chắn sẽ được đưa trở về. Nhưng cô ta không bằng lòng! Tại sao lời tiên tri đó lại ám chỉ cô ta cơ chứ!

"Cháu chỉ cần một cơ hội." Bạch Lâm cắn răng hứa: "Gân đây Hoàng tử Leviathan sẽ ở lại hành tinh Lam, cháu sẽ tìm cách tiếp cận ngài ấy."

"Mỏ quặng thú tinh dưới quyền kiểm soát của gia tộc họ Bạch hiện đang thâm hụt nghiêm trọng, thời gian còn lại của chúng ta không còn nhiều nữa." Ông cụ Bạch nói: "Nếu cháu không tự giải quyết được, thì hãy chuẩn bị tinh thần để Bạch Vi trở về."

Bạch Lâm lập tức ngấng phắt đầu lên nhìn ông: "Bà nội, làm sao bà có thể để một người ngoài..."

Mẹ Bạch vội vàng giữ chặt tay cô ta, ra hiệu im lặng, rồi kéo cô ta về phòng.

Bạch Lâm đã hoàn toàn hoảng loạn: "Mẹ ơi, nhỡ họ phát hiện ra rằng thực sự con sinh ra trước Bạch Vi thì sao..."

"Im miệng." Mẹ Bạch ngắt lời cô, giọng đanh lại: "Đứa con của tiện nhân đó không thể nào là Vị cứu tinh được. Mẹ sẽ luôn theo dõi lịch trình của Leviathan, con hãy chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào, hiểu chưa?"

Bạch Lâm đỏ hoe mắt, gật đầu.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Vi thức dậy để chuẩn bị bắt chuyến xe sớm đến trường.

Fenrir thức dậy còn sớm hơn cả cô, vì lính tuần tra phải báo cáo trước tia nắng đầu tiên của buổi sáng. Leviathan tựa cửa nhìn cô hồi hả: "Đi đâu thế?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập