Chương 40: Ngày đầu đi học của Bạch Vi đã gặp trắc trở

"Tôi đến trường." Bạch Vi đáp: "Đi học thôi, anh cứ thong thả nhé."

Khi cô rời đi, Lucas từ ngoài bước vào, nói:

"Dạo gần đây, quanh khu vực 3 nơi cô Bạch Vi ở thường có nhiều biến động kỳ lạ. Ngài đã nhắc cô ấy cần thận khi ra ngoài chưa?" Leviathan: "Ta có gì để nhắc chứ?" Lucas thở dài bất lực: "Hoàng tử điện hạ, ngài vừa đuổi giống đực duy nhất có khả năng bảo vệ cô ấy đi, trong khi cô ấy lại rất yếu ớt. Nhỡ cô ấy gặp nguy hiểm trên đường thì sao? Dù có ghét bỏ cô ấy đến đâu, ngài cũng không nên làm hại một giống cái và phớt lờ sự an toàn của cô ấy."

Hơn nữa, Lucas hiện tại không cho rằng Leviathan thực sự ghét Bạch Vi. Hắn chỉ quá ngoan cố, rõ ràng muốn lại gần nhưng lại cứ giả vờ chẳng mảy may quan tâm.

Leviathan nheor mắt: "Ngươi muốn ta đón cô ta à?"

Lucas: "Ngài cử ai đó đi đón cũng được." Leviathan: "Nể tình đồ ăn cô ta nấu ngon, ta sẽ đích thân đi đón cô ta vậy."

Bạch Vi được xếp vào lớp dành cho các nữ học viên có năng lực trung bình là cấp C. Cô là học viên cấp E duy nhất, khá là nổi bật. Tuy nhiên, nhờ vào năng lực siêu phảm của mình, cô vẫn được mọi người đối xử tử tế.

Sự tôn trọng ấy biến mất ngay khi Bạch Vi lấy ra một túi quả đỏ chia cho họ.

"Tôi gọi đây là quả cà chua, các bạn thử xem sao? Ngon lắm đấy."

Chỉ có một giống cái duy nhất nhận lấy, những người khác đều tỏ vẻ khinh bỉnh. Có người nói thẳng: "Xin lỗi nhé, chúng tôi chỉ dùng dịch dinh dưỡng cao cấp, không thích máy thứ rác rưởi ngoài rừng dị thú đâu."

Tận trong thâm tâm, họ vẫn ác cảm với Bạch Vi vì danh tiếng không mấy tốt đẹp của cô.

Nhưng giống cái nhận lấy quả cà chua lại kinh ngạc thốt lên: "Ngon lắm! Chua chua ngọt ngọt!"

Cô gái đó giới thiệu: "Mình là Lật Tử, cậu đừng bận tâm đến bọn họ, những giống cái ở trường này hầu hết đều xuất thân danh gia

vọng tộc, tính tình kiêu ngạo cũng là chuyện bình thường."

Bạch Vi mỉm cười: "Mình không bận tâm đâu." Kiêu ngạo đến mấy cũng chẳng kiêu ngạo bằng

Leviathan.

Lật Tử tiếp tục: "Hôm nay Giáo sư Vincent đứng lớp, chúng ta đều phải đến sân huấn luyện, cậu đi cùng nhé."

Sân huấn luyện rất rộng lớn, tựa như một phiên bản thu nhỏ của nhà thi đấu. Nền được lát vật liệu giảm xóc, các bức tường được khảm các loại đá năng lượng đặc biệt, có khá năng hấp thụ dị năng dư thừa.

Đã có mười mấy giống cái tập trung trên sân, tụm ba tụm năm trò chuyện.

Bạch Vi tìm một góc đứng, Lật Tử nhiệt tình giới thiệu với cô về tình hình: "Chúng ta sẽ tập luyện ở đây mỗi tuần, bởi vì chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào, luôn phải trong tâm thể sẵn sàng."

"Trật tự."

Một giọng nói trầm lạnh phát ra từ phía cửa.

Tất cả học viên lập tức đứng nghiêm, hướng mắt về người đàn ông đang chậm rãi bước vào.

Hôm nay anh ta không mặc chiếc áo choàng lỗi thời đó nữa. Làn da trắng toát tỏa ra ánh sáng kỳ diệu, vẻ đẹp tinh tế, lạnh lùng nhưng cũng mang theo sự lạnh lẽo như thể đã mục rữa.

Lật Tử thì thầm: "Cậu từng gặp anh ấy rồi đấy, Giáo sư Vincent, người chịu trách nhiệm giúp chúng ta kiếm soát tinh thần và nâng cao dị năng."

Bạch Vi: "Mọi người có vẻ sợ anh ấy?" Cô không đoán mò, bởi khi nhìn quanh, cô thấy mọi giống cái đều im bặt và run rấy khi gặp anh ta. Ở một thế giới tôn sùng giống cái, việc họ sợ anh ta là điều bất thường.

"Nghe đồn anh ấy từng giết một giống cái, nhưng hình phạt mà Cây Thế Giới giáng xuống không đủ để lấy mạng anh ấy. Mọi người đều truyền tai nhau rằng anh ấy vốn là một kẻ bị thế giới chối bỏ." Lật Tử bí mật kể:

"Hơn nữa, trong mắt anh ấy, giống cái chỉ được chia thành kẻ mạnh và kẻ yếu, chưa bao giờ có sự phân biệt sang hèn. Anh ấy đối xử với tất cả giống cái như nhau và chẳng hề để tâm đến tình yêu."

Cô gái tiếp tục thì thầm: "Trước đây có một giống cái thuộc Vương tộc muốn thiết lập mối quan hệ với anh ấy, nhưng suýt bị anh ta hút cạn máu mà chết. Dù có muốn, người khác cũng không dám tiến tới mời mọc anh ấy. Loại người này đành phải chờ Cây Thế Giới ghép đôi thôi, không biết kẻ xui xẻo nào sẽ được chọn."

Người may mắn?

Là kẻ xui xẻo thì đúng hơn...

Bạch Vi tự nhủ.

"Hôm nay chúng ta sẽ học lớp thực chiến," Vincent đứng giữa sân, giọng nói đều đều không cảm xúc, "Vẫn như mọi khi, dị năng được tôi luyện trong thực chiến, không phải đọc sách mà thành."

Ánh mắt anh lướt qua từng học viên, dừng lại một lát trên người Bạch Vi rồi chuyển đi.

"Nội dung huấn luyện hôm nay rất đơn giản, hai người một nhóm, sử dụng dị năng tấn công lẫn nhau. Không được dùng đòn chí mạng, không được tấn công vào điểm yếu.

Ngoài ra, muốn đánh thế nào cũng được." Đám đông vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc.

"Thưa giáo sư, chúng em mới bắt đầu học, không muốn bị thương..."

"Dị thú sẽ không chờ các người chuẩn bị xong mới tấn công đâu." Vincent ngắt lời một cách lạnh lùng, "Trên chiến trường chỉ có người sống và kẻ chết. Bây giờ, hãy tìm cho mình một người cộng sự."

Các học viên nữ lúng túng nhìn nhau, rồi bắt đầu chia nhóm ba hoặc hai người.

"Giáo sư Vincent."

Một giọng nói dịu dàng vọng vào từ cửa.

Mọi ánh nhìn đều dồn về phía Bạch Lâm đang đứng đó, cô ta khoác lên mình bộ đồng phục trợ giảng, nở nụ cười nhã nhặn.

"Xin lỗi em đến muộn, em vừa giúp phòng giáo vụ thu xếp tài liệu." Vincent gật đầu: "Hãy quan sát các học viên, đừng để họ bị thương."

"Vâng." Bạch Lâm bước vào, lướt mắt qua đám đông, ánh mắt dừng lại ở Bạch Vi và đôi mắt sáng lên, "Ô, chị cũng ở lớp này à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập