Chương 38: Miệng cứng như sắt, thân mềm như bông
Leviathan không thể chịu nổi cảnh cô cọ xát tới lui trên đuôi hắn, khiến lòng hắn rối rắm.
Hặn túm lấy cố áo sau của cô, dùng sức nhắc cả người cô lên.
Bạch Vi ngoi lên mặt nước, nhưng sự kinh hãi trong mắt vẫn chưa tan biến.
Cô đang bò trên người Leviathan, một chân gác qua eo hắn, cả người gần như ở tư thế cưỡi lên bụng hắn, hai tay nắm chặt không buông chiếc đuôi dài ngoàng.
Chiếc đuôi cá khống lồ màu trắng bạc quét qua mặt cô, làm bắn lên một dải bọt nước.
Giọng điệu đều đều không cảm xúc của Leviathan vang lên từ trên đỉnh đầu cô: "Ôm đủ chưa." Bạch Vi cứng đờ cả người.
Cô ngấng đầu lên, chạm phải đôi mắt màu hồ phách của Leviathan.
Ánh trăng lợt qua khe rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt hăn, phác họa rõ ràng đường nét sắc cạnh và lạnh lùng, tựa như một Hải Thần mị hoặc đẩy những thủy thủ lạc lối chìm sâu vào đại dương.
Sự khó chịu và kinh hãi không diễn tả được đã xâm chiếm Bạch Vi. Cô miễn cưỡng buông tay đang ôm chặt lấy hắn. Nhưng khi thấy Leviathan dường như định ném cô ra ngoài, cô lại hoảng sợ, túm lấy mái tóc dài xanh biếc như rong biến của hắn, nằm sấp trên lồng ngực lạnh lẽo ướt át của hắn.
Hơi thở nóng rực phả vào cố Leviathan, cô dán chặt trán vào cổ hắn, run rấy: "Tôi sợ nước, Leviathan."
Đáng lý Leviathan phải phần nộ và chán ghét trước hành động mạo phạm này. Nhưng đây là lần đầu tiên giống cái trong vòng tay hắn bộc lộ sự yếu đuối như vậy, cả người run rấy, như thể coi hắn là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Tay hắn đã giơ lên, trong đầu rõ ràng định vứt cô đi, nhưng động tác thực tế lại là giữ chặt lấy eo cô, áp cô chặt vào bụng hắn.
"Nước có gì" mà sợ? Đúng là kẻ hèn nhát." Hắn hừ một tiếng.
Trong ký ức của Bạch Vi, khi còn nhỏ, cô từng bị Bạch Lâm và lũ bạn đấy xuống nước. Dưới nước toàn cá mút đá bảy mang và cá piranha, cô suýt chút nữa bị cắn chết.
Nỗi sợ hãi này đã lan truyền sang Bạch Vi của hiện tại, khiến cho người vốn đã không biết bơi càng thêm hoảng sợ tột độ.
Bạch Vi ngồi trên đuôi hắn, dòng nước mát lạnh khiến sự nóng bừng trong cơ thế cô từ từ dịu lại. Cô khàn giọng giải thích: "Tôi từng suýt bị cá piranha ăn thịt." Leviathan nhướng mày, tỏ vẻ khó tin: "Thứ sinh vật hạ đẳng như thế cũng có thể làm hại cô? Cô yếu kém đến mức không bằng cả loài vật chưa tiến hóa sao?"
"Này!" Bạch Vi ngấng đầu lên, tay kéo mạnh tóc hắn, tức giận đáp: "Lúc đó tôi mới 8 tuổi, chưa có dị năng. Khi được cứu lên, trên người tôi bị cắn đứt rất nhiều thịt, tôi suýt chết đấy!" Leviathan nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự khó chịu và hoảng sợ của cô, thu lại những lời cay độc. Hắn dịu dàng vuốt ve lưng cô, thực hiện những hành động âu yếm mà chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn nghĩ ngợi, bứt một chiếc vảy từ đuôi mình nhét vào tay cô, với vẻ ban ơn trịnh thượng:
"Cầm lấy."
Bạch Vi cau mày: "Đưa vảy cá cho tôi làm gì?" Leviathan: "Đồ ngốc, đây là vảy cá chứa uy quyền vương giả của ta. Ở đâu có nước, cô sẽ trở thành kẻ bất khả chiến bại."
Nỗi sợ hãi của Bạch Vi lập tức biến mất. Cô nắm lấy chiếc vảy cá, ánh mắt gần như phát sáng: "Thật sao?!"
Leviathan liếc nhìn cô đầy khinh bỉ: "Chỉ là một cái vảy mà vui thế sao?"
Bạch Vi vội vàng ôm cổ hắn, nét mặt vô cùng ân cần nịnh nọt: "Vì đây là món quà từ Hoàng tử điện hạ cơ mà. Anh muốn ăn gì vào ngày mai, cứ nói đi?"
Leviathan nhướng mày, có vẻ rất hài lòng trước lời khen ngợi của cô. Chiếc đuôi lười biếng đong đừa dưới nước: "Thế nào là Mãn
Hán Toàn Tịch?"
"Bất cứ thứ gì anh muốn, tôi đều có thể nấu." Bạch Vi cười đến híp mắt, "Hoặc bất cứ chuyện gì khác, chỉ cần tôi có thể làm được, tôi đều sẵn lòng."
Ngón tay Leviathan, giờ đã biến thành vuốt màng sắc nhọn, khẽ nâng cảm cô. Khuôn mạt góc cạnh sắc sảo ghé sát vào cô, nhìn cô như một thợ săn đang quan sát con mồi: "Bất cứ chuyện gì sao?"
Trái tim Bạch Vi khẽ nhảy lên, cô đẩy mạnh tay vào ngực hắn: "Chỉ giới hạn ở việc nấu nướng và lao động chân tay thôi. Với mối quan hệ cấp trên - cấp dưới giữa chúng ta,
chuyện bán thân là không thế." Leviathan bực mình, ngạo mạn đáp trả: "Ta chẳng thèm thân thể của cô."
Sau đó, hắn tức giận quẫy đuôi, khiến cô lại ngã nhào xuống hồ nước.
Bạch Vi vừa nín thở do phản xạ khi nước ập vào mặt, thì Fenrir xông vào phòng. Anh lôi cô ra, gầm lên giận dữ: "Leviathan!" Người đàn ông cường tráng dùng một tay dễ dàng nhấc bổng cô. Bạch Vi theo phản xạ ôm lấy cổ Fenrir, ho vài tiếng khi ngồi trên cánh tay anh.
Fenrir lườm Leviathan một cái cảnh cáo:
"Đừng đối xử với ngài ấy như vậy." Leviathan vung vấy đuôi, đứng dậy, nhìn xuống từ trên cao: "Ta đối xử với cô ta thế nào? Ta chỉ đang giúp cô ta quen với nước." Có vảy cá của hắn bảo vệ, đừng nói đến việc không bị cá cắn, cô còn có thể thở tự do dưới nước.
Đây là đặc quyền chỉ có vương tộc mới có thể ban tặng.
Rõ ràng là hắn đã tặng Bạch Vi một món bảo bối!
Nhưng hắn lại không nói, chỉ kiêu ngạo ngẩng cao cằm và hừ lạnh một tiếng.
"Không sao, đưa tôi về phòng đi Fenrir. Tôi không thể bị cảm lúc này được, ngày mai còn phải lên lớp." Bạch Vi vỗ vỗ vai Fenrir, cắt ngang sự bất mãn và giận dữ của anh. Anh bế cô đi nhanh ra khỏi phòng. Bạch Vi tắm rửa sơ qua trong phòng ngủ của Fenrir.
"Ngài sao lại sang phòng Leviathan?" Anh vừa lau tóc cho cô, vừa trầm giọng hỏi.
Bạch Vi ngồi khoanh chân trên giường, nhớ lại sự kỳ lạ vừa rồi cũng cảm thấy khó hiểu:
"Trong lúc xoa dịu, tôi lỡ căn vào môi Link, nếm được một chút máu của anh ta. Ra khỏi cửa thì thấy không thế đứng vững."
Fenrir tỏ vẻ đã hiếu, lấy nước cho cô súc miệng: "May là ngài chỉ nếm một ít. Nếu nhiều hơn..."
Anh không nói tiếp, Bạch Vi gặng hỏi: "Nhiêu hơn thì sao?"
Fenrir không chịu nói thêm, Bạch Vi quỳ lên giường ngước nhìn anh: "Sao vậy? Anh không nói rõ, lỡ lần sau tôi lại không cẩn thận nếm phải thì làm sao?"
Bình luận