Chương 34: Anh đỡ chậu cây cũng không

Cô nói rành rọt từng chữ: "Fenrir, nói một cách nghiêm túc, anh là người đầu tiên tôi chân chính thừa nhận. Tôi không quan tâm thân phận địa vị, giống như lời tôi đã nói với anh từ lúc bắt đầu, chỉ cần ở bên cạnh tôi là đủ.".

Fenrir nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra, trong đôi mắt sói sâu thẳm kia chỉ còn lại một thứ gọi là quyết tâm.

Anh không nói thêm một lời dư thừa nào.

Chỉ là giơ tay lên, phủ lên bàn tay đang nâng khuôn mặt mình của cô, nhẹ nhàng nắm lấy.

"Được.

Một chữ.

Trầm thấp, bình ổn, nhưng lại nặng như ngàn cân.

Bạch Vi mim cười: "Vậy thì vì cả hai chúng ta hôm nay đều có chuyện tốt, tối nay tôi sẽ làm một bữa thịnh soạn cho các anh ăn.

Nói đến đây, cô đã mua giao tốc hành một đồng nguyên liệu, thông qua quang não dặn dò Leviathan nhận đồ ăn giúp, tối nay cô sẽ làm bữa ăn lớn.

Một đống lớn nguyên liệu quả thực do

Leviathan nhận, đương nhiên hắn nhận xong với vẻ không kiên nhẫn cũng không có ý định mang vào nhà. Sau khi ký nhận liền bỏ mặc túi đồ ngay ngoài cửa, "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại...

Hắn hôm nay cả ngày không ra khỏi nhà, tiến hành một cuộc đàm phán mặt đối mặt với Link.

Link cũng cảm thấy bất ngờ vì hắn cũng là giống đực của Bạch Vi: "Cô ấy cũng là thư chủ của anh sao?"

Leviathan cười lạnh: "Tạm thời thôi, còn anh?"

"Tôi cũng ốc không mang nổi mình ốc, quan hệ giữa tôi và cô ấy cũng là tạm thời." Link nói: "Cho nên giữa chúng ta không có vấn đề tranh giành thư chủ. Thời gian này, chúng ta hòa bình chung sống, thế nào?"

Leviathan cười ác ý: "Không muốn, ta muốn báo cho Alice biết anh đang ở đây, chuyện nhất định sẽ trở nên rất thú vị."

"Bạch Vi sẽ buồn đó." Link tiếc nuối nói: "Cô ấy nghèo như vậy, chỗ dựa duy nhất còn bị hủy hoại, chắc chắn sẽ hận anh lắm."

Nụ cười của Leviathan trở nên lạnh lẽo: "Anh nghĩ ta để tâm đến cô ta?"

"Tôi là mị ma, Leviathan." Link mỉm cười, nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ rực cực kỳ sắc bén: "Tôi giỏi nhất là nhìn thấu lòng người, anh thực ra không hề ghét việc sống cùng cô ấy phải không? Đối với kiếu người kiêu ngạo như anh, tôi cho rằng "không ghét đã là một đánh giá rất tốt rồi."

Bạch Vi nói cô ấy sẽ có rất nhiều nấm ánh trăng. Ngoài tên nhà giàu mới nổi này ra, Link không thế nghĩ ra ai khác có đủ sự hào phóng như vậy.

Kiểu người tự phụ và cuồng vọng như Leviathan, căn bản không thể vô duyên vô cớ giao một món tài sản lớn như vậy cho một giống cái không quen biết, mà giống cái này rõ ràng là định lấy số tiền đó để buôn bán kiếm lời.

Nghĩ đến đây, Link đột nhiên cảm thấy rất thú vị, khóe môi hiện lên nụ cười lớn hơn. Nhưng

Leviathan lại thẹn quá hóa giận, trực tiếp xông tới trước mặt anh ta, bàn tay thon dài hóa thành vuốt sắc, bóp chặt cổ anh ta.

"Anh có vẻ đã quên mất mình là một kẻ thù đang bị truy sát."

Bạch Vi vừa vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng giương cung bạt kiếm này, chậu cây ớt nhỏ cô đặt trên bệ cửa sổ đã bị xô nghiêng, lảo đảo sắp rơi.

"Các anh đang làm gì vậy!" Cô hét lên một tiếng.

Link lập tức hóa thành một bộ dạng yếu ớt.

Anh ta thoát khỏi móng vuốt của Leviathan, mang theo đôi mắt ngấn lệ đáng thương như một thói quen dùng sự quyến rũ của mị ma, ôm ngực lảo đảo đi về phía Bạch Vi: "Thứ chủ, ngài ấy muốn giết tôi..."

Bạch Vi quả thực đi nhanh về phía anh ta.

Ngay khi hai người sắp chạm vào nhau, cô lại nghiêng người sượt qua Link, trực tiếp đỡ lấy chậu hoa!

Khoảnh khắc đỡ được, khuôn mặt căng thẳng của cô lộ rõ sự nhẹ nhõm: "May quá may

quá..."

Link vẫn duy trì tư thế dang rộng hai tay, vẻ dịu dàng đáng thương trên mặt cứng đờ, trông có chút buồn cười.

"Cô.." Giọng anh ta mang theo một tia không thể tin nổi: "Cô đỡ chậu cây cũng không thèm đỡ tôi?"

Bạch Vi đặt chậu cây lại bệ cửa số, phủi bụi trên tay, hiến nhiên nói: "Nó sắp rơi mà, chắng phải anh đang đứng vững đó sao?" Link: ".

hoàn toàn miễn nhiễm với đòn tấn công quyến rũ của anh ta!

Leviathan đứng một bên, móng vuốt bóp cổ Link lúc nãy đã thu lại, giờ khắc này khoanh tay tựa vào tường, không chút che giấu mà phát ra một tiếng cười nhạo lanh lảnh.

Khóe miệng Link giật giật vì bị chế nhạo. Anh ta thu tay về, chỉnh lại cổ áo bị vò nhàu, cố gắng vớt vát thể diện: "Tôi chỉ không "ngờ, trong lòng thư chủ, tôi lại không bằng một chậu cây."

"Đây là ớt nhỏ tôi đặc biệt đào từ trong rừng dị thú về đấy." Bạch Vi sửa lại: "Rất đắt."

Link: "..." Đắt ở đâu? Loại này nhiều nhất là mấy chục tinh tệ một bao lớn.

Anh ta lại không bằng chút tiền đó sao? Cô ấy đúng là mắt sáng lên vì tiền rồi!

Leviathan tiếp tục phát ra tiếng cười nhạo, nghe cực kỳ ngứa đòn.

"Còn anh nữa!" Bạch Vi lại quay sang không khách khí chỉ trích hắn.

"Liên quan gì đến ta?" Leviathan nhíu mày.

Fenrir từ cửa bước vào, tay xách một đống túi đồ ăn lớn

Bạch Vi nghiêng người chỉ vào túi đồ ăn bất mãn nói: "Trong này có rất nhiều thứ cần được bảo quản lạnh! Anh vậy mà lại cứ để chúng ngoài cửa như thế? Không biết bỏ vào tủ lạnh sao? Trời nóng sẽ hỏng mất!"

Lông mày Leviathan nhíu chặt hơn: "Chuyện của người hầu làm, tại sao ta phải biết?" Bạch Vi: ".." Rất có lý, cô vậy mà nhất thời không phản bác được.

"Không cần là người hầu, ai có kiến thức thông thường về cuộc sống đều biết phải làm thế nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập