Chương 35: Công khai thừa nhận anh là giống đực của Bạch Vi
Thân hình cao lớn của Fenrir chắn trước Bạch Vi, áp lực lan tỏa khiến không khí trong phòng khách chùng xuống vài phần.
"Không sai, mọi người đều chỉ ở tạm chung một mái nhà." Giọng nói của anh trầm tĩnh, vững vàng, mang theo một sức ép bẩm sinh:
"Một số quy tắc vẫn nên nói rõ thì tốt hơn." Leviathan nhướng mày, có chút bất ngờ khi
Fenrir đột nhiên lại dùng giọng điệu này để nói chuyện.
Link cũng nheo mắt lại, đánh giá người sói có vẻ không tầm thường này.
Fenrir không bị vương uy tỏa ra từ bọn họ làm ảnh hưởng. Lưng anh thẳng tắp, tiếp tục nói:
"Thứ nhất, đừng ra tay trước mặt cô ấy, cũng đừng phá hoại đồ đạc. Muốn đánh thì ra ngoài mà đánh, đánh xong thì tự về."
"Thứ hai," ánh mắt Fenrir hướng về phía Link: "Đừng dùng mấy trò bịp bợm mị ma của anh lên người cô ấy, cô ấy không để tâm vào đâu, anh cũng đã thấy rồi đầy."
Sắc mặt của Link lập tức có chút biến đổi vi diệu.
"Ngươi lấy tư cách gì mà nói với ta câu đó?" Leviathan lạnh lùng hỏi, thái độ của Fenrir như chủ nhân nam của ngôi nhà khiến hắn cực kỳ khó chịu.
Fenrir im lặng một lát, sau đó vươn tay nắm lấy tay Bạch Vi.
Bàn tay anh rất lớn, những khớp xương rõ ràng, ôm trọn lấy tay cô trong lòng bàn tay
"Cô ấy là thư chủ của tôi, đây chính là nhà của tôi." Giọng anh bình tĩnh như đang trình bày một sự thật: "Còn hai người đều là những giống đực mà cô ấy đã yêu cầu hủy bỏ ghép đôi. Ở đây, tôi có tiếng nói." Từ khi thăng cấp làm thú phu của cô, dũng khí của Fenrir cũng theo đó tăng vọt. Anh có thể đứng lên bảo vệ Bạch Vi trước những vương giả cường đại này mà không hề lo sợ.
"Ngươi đã nhận cô ta? Lúc nào?" Ánh mắt Leviathan lập tức sầm xuống.
Bạch Vi: "Định ngày mai sẽ đi đăng ký, có vẫn đề gì sao? Các anh đều không thích tôi, tôi tìm được một người không chê tôi vô dụng lại nguyện bảo vệ tôi, chẳng tốt sao?"
"Không có vấn đề gì." Leviathan lên tiếng, giọng thấp hơn lúc trước nửa tông, phảng phất một chút lười biếng hời hợt: "Cô thích nhận ai thì nhận, liên quan gì đến ta." Hắn lùi lại một bước, tựa vào tường, hai tay nhét vào túi quần, đội vai buông thõng một cách cố ý.
"Ta chỉ thấy nực cười." Ánh mắt hắn lướt qua mặt Bạch Vi, không hề dừng lại: "Cô còn chưa nuôi nổi mình, lại còn muốn dựa dẫm vào một con sói nô lệ mới ngoi lên mặt đất, đúng là áo tưởng hão huyền."
Ánh mắt Fenrir chìm xuống, nắm tay Bạch Vi càng chặt thêm, thân hình cao lớn có dấu hiệu căng cứng.
Bạch Vi ngược lại không hề tức giận, trái lại còn mỉm cười: "Không cần Hoàng tử Leviathan bận tâm, Fenrir đã tìm được việc làm rồi, hai người chúng tôi cùng nhau cố gắng là được."
Biểu cảm của Leviathan thoáng cứng lại, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Link đứng một bên, hứng thú theo dõi diễn biến. Ánh mắt anh ta đảo quanh Leviathan một vòng, rồi dừng lại trên khuôn mặt Bạch Vi.
Thú vị thật.
"Mọi chuyện đã nói rõ rồi, tôi phải đi chuẩn bị bữa tối thôi." Bạch Vi vỗ tay: "Fenrir bây giờ là thú phu của tôi, còn các người chỉ đang ở nhờ mà thôi. À đúng rồi, Link, anh vẫn chưa trá tiền trọ đâu đấy, anh đã sống ở đây mấy ngày rồi, đừng có quên đấy." Nụ cười của Link cũng cứng đờ.
Khi Bạch Vi bước vào bếp, cô phát hiện bánh bao hấp buổi sáng dành lại cho Leviathan đã bị ăn hết nhẵn.
Cô đang định bắt tay vào làm thì Fenrir bước vào, xăn tay áo lên: "Tôi giúp ngài."
Bạch Vi hạ giọng nói với anh: "Anh đừng thấy mệt vì tôi phải làm việc."
Cô làm động tác đếm tiền: "Cứ coi bọn họ như ông chủ là được."
Fenrir xoa đầu cô, ánh mắt dịu dàng gần như tràn ra ngoài: "Tôi biết mà." Trong phòng khách.
Leviathan tựa lưng vào ghế sô pha, tay thờ ơ lướt qua một bản tin trên màn hình quang não, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía nhà bếp.
Qua một cánh cửa đang hé mở, hắn có thế thấy mọi thứ bên trong.
Bạch Vi đang bận rộn trước bếp, Fenrir đứng cạnh cô. Bóng dáng cao lớn của anh che gần hết nửa tủ bếp. Anh đang cúi đầu nghe cô nói gì đó, rồi gật đầu, nhận lấy xẻng từ tay cô, giúp cô đảo thức ăn vài lần.
Bạch Vi mỉm cười nói gì đó. Khóe môi Fenrir động đậy, dường như cũng muốn cười nhưng lại kìm nén. Anh chỉ đưa tay vén một lọn tóc lòa xòa của cô ra sau tai.
Ánh mắt Leviathan dừng lại trên bàn tay đó trong một khoảnh khắc.
Rồi hắn cụp mắt xuống, tiếp tục lướt màn hình quang não.
Từng bản tin trên màn hình lướt qua, nhưng hắn chẳng chữ nào lọt vào đầu. Cơn giận và sự bức bối không thể gọi tên không ngừng dâng trào trong lòng.
Cuối cùng, hắn gửi cho Lucas một tin nhắn mà chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy.
[Đi điều tra xem Fenrir làm công việc gì, đảm bảo một tháng tới hắn bận đến mức không có cơ hội bước vào trung tâm ghép đôi.]
Tuy không hiểu lý do, Lucas vẫn làm theo lệnh.
Rất nhanh, anh ta đã điều tra ra công việc của Fenrir. Khi biết anh ta đang là lính tuần tra cấp thấp nhất, Lucas đã trực tiếp đút tiền cho cấp trên của Fenrir, yêu cầu giao phó mệnh lệnh khiến Fenrir trở nên cực kỳ bận rộn.
Tối nay Bạch Vi làm bít tết, canh chua cà chua, đậu cô ve xào và cơm chiên trứng.
Năm người ngồi quanh bàn ăn, thưởng thức mọi thứ đến không còn một mấu nhỏ.
Link và Leviathan hoàn toàn đồng tình về tài nấu nướng của Bạch Vi.
Đồ ăn của giống cái này thật sự quá ngon.
Sau khi ăn những món cô nấu, bọn họ hoàn toàn mất hứng với loại dịch dinh dưỡng nhạt nhẽo kia.
Tranh thủ lúc Fenrir rửa bát, Link chủ động giúp Bạch Vi mang rác đi vứt, tiện thế hỏi: "Tối nay cô có thế tiếp tục xoa dịu cho tôi được không?"
Bạch Vi liếc nhìn anh ta: "Anh thực sự có tiền không? Tôi thấy anh nên đưa trước cho tôi một khoản đặt cọc thì hơn."
Để thể hiện thành ý, Link tháo sợi dây chuyền tàng hình được giấu kỹ trong áo, đưa cho cô.
"Sợi dây chuyền này được chế tác từ những viên đá quý hiếm nhất. Nó có thể chống lại hai đòn tấn công chí mạng. Nó đã chặn cho tôi một đòn, vẫn còn lại một lần, có thể bảo vệ mạng sống cho cô trong những lúc nguy cấp." Bạch Vi nhận lấy sợi dây chuyền, ánh mắt sáng bừng lên: "Nghe có vẻ rất giá trị, có thể bù đắp lại chi phí trong thời gian này. Tối nay đợi tôi trong phòng nhé."
Bạch Vi vừa đưa ra quyết định xong thì bên phía Fenrir lại đột ngột xảy ra sự cố.
Khu rừng giáp ranh với Vùng Biên Sương Mù ở Khu Vực 3 xuất hiện dấu vết dị thú vượt ranh giới. Để bảo đảm an toàn cho người dân, đội tuần tra của Fenrir đột nhiên bị xếp kín lịch trình.
Sáng sớm ngày mai anh phải xuất phát, đến tối mịt mới trở về. Đơn xin ghép đôi lại yêu cầu phải đích thân đến làm, nên chuyện của hai người đành tạm gác lại.
Bạch Vi có phần lo lắng: "Tình trạng tinh thần của anh vẫn ổn chứ?"
Tham gia đội tuần tra có một cái lợi là sẽ được phát thuốc ức chế cấp thấp cho những giống đực độc thân. Tuy hiệu quả không cao, nhưng cơ bản là đủ dùng.
Lời đến khóe miệng, Fenrir lại cụp mắt nhìn đôi môi căng mọng như quả đào của cô gái, nuốt nước bọt, buông lời nói dối: "Không chắc nữa, đã mấy ngày rồi không được xoa dịu.
Nếu gặp phải nguy hiểm, có thể sẽ bị tốn thương một chút, nhưng không sao, tôi vẫn có thế chịu đựng được."
"Không được." Bạch Vi nắm lấy tay anh: "Tối nay anh cũng phải đợi tôi trong phòng."
Fenrir: "Cũng? Còn có ai đợi ngài trong phòng nữa sao?"
Bạch Vi nhận ra mình đã lỡ lời. Cô chạm vào sợi dây chuyền trên cố, thứ chỉ hiện hình khi ngón tay cô chạm vào.
Cô không giấu giếm anh, nói thật: "Link đã tặng tôi một sợi dây chuyền bảo mệnh. Nó có thể chặn một đòn chí mạng trong lúc nguy hiểm. Để đổi lại, tôi sẽ xoa dịu anh ta."
Bình luận