Chương 33: Fenrir, làm thú phu của tôi được không?
"Bạch Lâm, em nói vậy, cứ như thể lúc trước ở nhà chị có cơ hội để thể hiện ấy."
Cô nghiêng đầu, giọng điệu nhẹ nhõm như đang tán gẫu về thời tiết: "Chị bị nhà họ Bạch
'đuổi' ra khỏi nhà lúc bao nhiêu tuối? Đừng nói là kiểm tra thiên phú, ngay cả ăn chị còn không đủ no. Sau đó phải ra ngoài kiếm sống, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi, ai còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện thiên phú với không thiên phú?"
Nụ cười của Bạch Lâm hơi cứng đờ, nhận ra nếu tiếp tục nói chuyện này sẽ xảy ra chuyện
Bạch Lâm hít sâu một hơi: "Chị bây giờ hiến lộ thiên phú, thật sự là quá tốt rồi. Sau này ở học viện có gì cần giúp đỡ, chị cứ việc đến tìm em.
Dù sao chúng ta cũng là chị em ruột, nhứng chuyện xấu chị làm trước đây gia đình chắc chắn cũng sẽ không tính toán. Chỉ cần chị nguyện ý sửa đổi phẩm hạnh, em nhất định sẽ nói giúp chị, tranh thủ để chị được trở về gia tộc."
Lời này nói thật bùi tai, vừa tỏ ra mình rộng lượng, lại ám chỉ Bạch Vi ở học viện cần phải nương nhờ cô ta.
Kết quả Bạch Vi vẫn không thèm để ý đến:
"Tôi không muốn về nhà họ Bạch, cũng đừng có gọi chị chị em em nữa, hiểu không?"
Bạch Lâm lập tức làm ra vẻ tủi thân: "Chị vẫn còn trách em sao?"
Bạch Vi cười khẩy một tiếng, trước mặt tất cả mọi người, liền dành tặng cho cô ta hai chữ đánh giá.
"Làm bộ."
Mặt Bạch Lâm xanh lè.
Sau đó Bạch Vi tách khỏi đám đông, đi đến bên cạnh Vincent, ngửa đầu hỏi anh: "Kết quả anh hài lòng chứ?"
Vincent mặt không cảm xúc nhìn cô: "Tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô, cuối tuần này đến tìm tôi."
"Là để nghiên cứu cơ thể tôi sao?" Bạch Vi cười híp mắt hỏi: "Cần tôi tắm rửa trước không?"
Vincent không hề lay chuyển trước lời nói của cô, lạnh lùng như một khúc gỗ: "Nếu cô muốn tôi hưởng thụ cô thì tự cứa một nhát vào cổ mình đi."
Bạch Vi không bị lời của anh chọc giận, lùi lại một bước: "Vậy thì thôi."
Khi cô quay người lại, nụ cười trên mặt vụt tắt, trong lòng đã nắm được đại khái tính cách của Vincent.
Nếu Vincent có thể trở thành đạo sư của cô, thì cô sẽ nhận được nhiều thành quả hơn cả việc học tập tại học viện Thánh Đô.
Nhưng bởi vì sống quá lâu quá lâu, anh ta hiện tại giống như một khúc gỗ mục âm u từ chối mọi người cách xa vạn dặm. Thay vì làm một ngọn lửa chỉ sinh ra khói và bị ghét bỏ, chi bằng...
Trở thành một mảng rêu ẩm ướt trên khúc gỗ, tìm một khe nứt trên lớp vỏ âm u mục nát của anh ta, rồi bén rễ vào đó, âm thầm sinh trưởng.
Sau khi đã định liệu, Bạch Vi với tâm trạng không tồi ngâm nga một bài hát. Vừa bước đến cổng trường, cô đã nhìn thấy Fenrir đang ôm một bó hoa nhỏ.
Cô sững sờ, ngay sau đó chạy chậm về phía anh.
"Fenrir!"
Fenrir đã nhìn thấy cô từ lâu, ngay khoảnh khắc cô lao tới liền dang tay vững vàng đỡ lấy cô.
"Ngài cần thận một chút."
"Là tặng cho tôi sao?" Bạch Vi liếc mắt đã nhìn thấy bông hoa nhỏ màu vàng trong ngực anh.
Fenrir gật đầu, có chút ngượng ngùng: "Tôi hái ở trong rừng, vì thấy nó giống hệt ở tiệm hoa." Dường như lo lắng cô chê bai, anh thậm chí còn tự tìm một tờ giấy đẹp đẽ gói lại. Mặc dù trông có vẻ vụng về, nhưng đó là trọn vẹn tâm ý của anh.
"Cái này là để chúc mừng tôi sao?" Bạch Vi vui mừng nhận lấy bó hoa, lại tỏ vẻ cô đơn:
"Nhưng mà tôi làm hỏng bét rồi..."
Biểu cảm của Fenrir có một khoảnh khắc hoảng hốt.
"Làm hỏng bét cũng không sao." Anh gần như cướp lời, giọng nói vừa vội vàng vừa nghiêm túc: "Tôi nuôi ngài." Bạch Vi ngẩn người.
Fenrir tưởng cô không tin, càng vội hơn: "Tôi nói thật! Tôi sắp được đi làm rồi, tiền lương tháng đầu tiên tuy không nhiều nhưng đủ để chúng ta sinh hoạt. Sau này còn được tăng lương, tôi thăng chức nhanh lắm, thật đấy, tôi đánh nhau rất giỏi, chắc chắn sẽ nhận được tiền thưởng.."
Anh nói càng lúc càng nhanh, chỉ sợ Bạch Vi buồn. "Tôi có thể mỗi ngày vào rừng dị thú đi săn, tinh hạch cũng có thể bán lấy tiền. Ngài không cần thi vào học viện gì nữa, không cần phải chịu đựng thái độ của đám người đó, tôi sẽ làm ngài vui vẻ. Ngài muốn làm gì thì làm, không muốn làm thì cứ ở nhà..."
"Fenrir."
Bạch Vi ngắt lời anh.
Fenrir ngừng nói, căng thắng nhìn cô.
Bạch Vi nhìn anh, đôi mắt sói đó tràn đầy sự nghiêm túc, còn có một chút lo lắng không giấu được.
Anh sợ cô buồn, sợ cô phải chịu ủy khuất, sợ cô cảm thấy làm hỏng chuyện thì trời sẽ sập xuống.
Bạch Vi chợt mim cười.
"Tôi lừa anh đấy." Cô nói.
Fenrir sững người một chút: "Cái gì?"
Bạch Vi lắc lắc bông hoa nhỏ màu vàng trong tay, cười đến híp mắt: "Tôi bảo tôi làm hỏng bét rồi, là lừa anh thôi. Tôi được đặc cách trúng tuyến rồi."
Fenrir đứng chôn chân tại chỗ, biểu cảm từ căng thắng chuyển sang mờ mịt, rồi lại từ mờ mịt chuyển sang đờ đẫn.
"...Giả vờ sao?"
"Ừm." Bạch Vi gật đầu, kiễng chân kề sát anh:
"Tôi chỉ muốn xem anh sẽ nói gì." Fenrir im lặng.
Có vẻ như anh có chút tức giận.
Bạch Vi nghiêng đầu nhìn anh, híp mắt hỏi:
"Vừa nãy anh nói nuôi tôi, là thật sao?" T Fenrir há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ ậm ừ một tiếng rầu rĩ: "Ừm."
Bạch Vi cười càng tươi hơn. Cô ôm bó hoa trong ngực, ngẩng đầu nhìn anh: "Fenrir, vậy anh làm thú phu của tôi được không? Chúng ta thiết lập khế ước."
Khoảnh khắc này, một cơn gió thổi qua, Bạch Vi đang đứng giữa làn gió hoàng hôn, bông hoa vàng đong đưa trong ngực cô. Mái tóc cô bị gió thổi hơi rối, nhưng đôi mắt híp lại kia lại sáng như dải ngân hà, tràn ngập sự mong đợi, tràn ngập hình bóng anh.
Anh đứng sững tại chỗ, giống như một bức tượng đột ngột bị điểm huyệt.
Gió thối bay những sợi tóc lòa xòa của anh, để lộ đôi mắt sói sâu thẳm, trong đó có sự kinh ngạc, cũng có sự khao khát.
"Ngài..." Giọng anh có chút khàn: "Ngài nói gì?"
Bạch Vi chớp mắt, lặp lại một lần nữa: "Tôi nói, để anh làm thú phu của tôi, chúng ta thiết lập khế ước." Yết hầu Fenrir lên xuống.
Anh không nói gì, chỉ nhìn vào sự nghiêm túc đong đầy trong mắt cô.
Cô thực sự đang mời gọi anh.
Nhận thức này giống như một cái búa tạ, hung hăng đập vào trái tim anh.
"Tôi..." Anh há miệng, giọng nói càng khàn hơn. Rõ ràng là chuyện anh cũng mong muốn, nhưng khi nó thực sự xảy ra như một giấc mơ, anh lại đột nhiên không biết phải làm sao.
'Tôi chỉ là một nô lệ đến từ hành tinh lưu lạc."
Bạch Vi nhướng mày: "Bây giờ không phải nữa rồi, anh là công dân."
"Tôi không có tiền." Anh lại nói, rồi tự bổ sung:
"Đó là tạm thời."
"Tôi biết mà, anh nhất định sẽ kiếm được tiền." "Tôi.." Fenrir khựng lại, rủ mắt xuống: "Những người được ghép đôi của ngài đều là vương giả, ngài cảm thấy tôi... xứng với ngài sao?" Bạch Vi nhìn anh.
Anh đứng dưới bóng chiều tà, thân hình cao lớn đổ bóng dài, cúi gằm mặt, không dám nhìn cô.
Anh không phải đang thoái thác.
Anh thực sự cảm thấy mình không xứng với cô, bởi vì quá khứ tồi tệ của anh.
Bạch Vi chợt thấy đau lòng, cô thực sự không biết anh từng phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ trên hành tinh lưu lạc.
Cô bước tới một bước, đưa tay nâng khuôn mặt anh lên, ép anh phải củi xuống nhìn cô.
Fenrir bị ép buộc phải bắt lấy ánh mắt cô.
Bình luận