Chương 32: Bạch Vi lại có thiên phú cấp SSS!!!

Bên trong, vài tia sáng đan xen vào nhau, từ năm góc của trận ngũ giác đồng thời phun trào, xông thẳng lên mái vòm hội trường, chiếu sáng toàn bộ đại sảnh như ban ngày!

Tất cả mọi người đều sững sờ.

"Đây.. Đây là tình huống gì?!" Có người kinh hô.

"Ngũ tinh xung thiên?! Không thể nào! Điều này tuyệt đối không thế nào!"

"Trong lịch sử, những người có thể làm được đều là những giống cái huyền thoại, tổng cộng chỉ có năm vị thôi! Bọn họ sau này đều trở thành thành viên cốt cán của Hội đồng Tinh tế!"

Giáo viên kiểm tra cũng sững sờ. Ông cúi đầu nhìn dữ liệu hiển thị trên máy móc, giọng nói run rẩy.

"Bạch Vi, sở hữu dị năng hệ băng cấp E, cấp bậc tinh thần lực... cấp E cận trên."

"Nhưng đánh giá thiên phú..."

Ông ngừng lại, hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ tuyên bố: "Cấp SSS, thiên phú vượt qua cấp S, Bạch Vi sở hữu tiềm lực đột phá cấp độ huyền thoại!" Toàn trường tĩnh mịch như tờ.

Sau đó, giống như một cái nồi nổ tung.

"Cấp SSS?! Cái đứa phế vật cấp F kia á?!"

"Không thể nào! Máy móc hỏng rồi!"

"Nhưng ngũ tinh xung thiên là thật! Ánh sáng đó không thể lừa người!"

Tần Yến đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch như gặp quý.

Chân Thiệu Hằng run rấy. Hắn theo bản năng nhìn về phía Tần Yến, giọng nói run rấy phiêu lãng: "Tần Yến... cậu, cậu nhìn thấy chưa?

Sao, sao có thế! Cô ta rõ ràng là phế thư mà chúng ta không thèm!"

Tần Yến không lên tiếng.

Hắn chỉ chằm chằm nhìn Bạch Vi đang đứng giữa đài kiếm tra, nhìn khuôn mặt bình tĩnh như thể chuyện không liên quan đến mình kia, trong đầu ong ong.

Đây là giống cái mà hắn vứt bỏ.

Là phế vật mà hắn tự tay ném đi.

Là thứ rác rưởi từng đáng thương khóc lóc cầu xin hắn đừng đi, nhưng lại bị hắn tàn nhãn đạp ra.

Nhưng bây giờ...

Thiên phú cấp SSS.

Ngũ tinh xung thiên.

Có tiềm lực đột phá cấp độ huyền thoại.

Tần Yến chợt cảm thấy ngực tắc nghẽn, như bị ai hung hăng đấm một cú.

Những tiếng bàn tán xung quanh như dao cứa vào hắn.

"Không phải Tần Yến và Thiệu Hằng nói Bạch Vi là phế vật sao? Má ơi! Thiên phú đỉnh cấp này mà gọi là phế vật à?"

"Vậy rốt cuộc tại sao bọn họ lại giải trừ ghép đôi?

Bỏ qua một giống cái thiên phú cấp SSS, lại đi quen

Bạch Lâm?"

"Tuy Bạch Lâm là cấp S, nhưng so với cấp SSS tương lai... khoảng cách này hơi lớn thì phải?"

"Chỉ cần Bạch Vi lần này có thể thuận lợi đào tạo chuyên sâu ở học viện Thánh Đô, tất cả tài nguyên sẽ nghiêng về phía cô ấy! Nếu có thể trưởng thành đến cấp SSS, Vương tộc cũng sẽ gửi lời mời đến cô ấy."

"Thật là kỳ lạ, nhà họ Bạch sao lại có thể bỏ rơi Bạch Vi chứ? Đây chẳng phải là nhặt hạt mè bỏ quả dưa hấu sao?"

Có người tiến đến, cười như không cười hỏi Tần Yến: "Tần Yến, lúc trước cậu và Thiệu Hằng nghĩ thế nào vậy? Một giống cái tốt như vậy mà nói bỏ là bỏ?"

"Còn nói cô ấy bạo hành gia đình? Mình thật sự không nhìn ra, hơn nữa một giống cái cấp E, khả năng bạo hành gia đình đối với hai người thực sự rất hạn chế đúng không?

Chẳng khác nào gãi ngứa?"

"Đây thực ra là cái cớ để các người ngang nhiên ngoại tình thôi đúng không?"

"Tôi đã không thế chờ đợi được nữa, muốn đi làm quen với cô ấy rồi."

Mặt Tần Yến đỏ bừng như gan lợn, một chữ cũng không thốt nên lời.

Thiệu Hằng càng thảm hại hơn, cúi đầu chỉ hận không thể tìm một cái khe nứt nào đó để chui vào.

Bạch Lâm đứng trong đám đông, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, suýt chút nữa rỉ máu.

Lục Huyên Huyên nhỏ giọng lấm bấm: "Máy móc này có phải thực sự hỏng rồi không?

Bạch Vi làm sao có thế.."

Chưa nói hết câu đã bị người bên cạnh chặn họng: "Cậu thì biết cái gì? Ngũ tinh xung thiên là thật, đá kiểm tra tuyệt đối không thể lừa người!"

Lục Huyên Huyên câm nín, quả thật, đá kiểm tra là không thể nghi ngờ. Trên đài kiểm tra, Bạch Vi rụt tay lại, năm luồng ánh sáng từ từ tản đi.

Cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng vì ván cược của mình đã đúng.

Bởi vì năng lực thực tế hiện tại của Bạch Vi thực sự chưa đạt tiêu chuẩn nhập học, nhưng trần thiên phú khủng khiếp của cô đã thành công thu hút sự chú ý của nội bộ học viện Thánh Đô; rất nhanh, bọn họ quyết định đặc cách cho Bạch Vi vượt qua kháo hạch.

Việc Bạch Vi một bước lên mây, đã khiến cô trong nháy mắt lọt vào mục tiêu kén vợ kén chồng của không ít giống đực trong ngày hôm nay.

Cô vừa bước xuống đài, đã có vài giống đực tiến lên bắt chuyện, muốn mời cô đi ăn tối, xem phim, hẹn hò. Rất nhiều giống đực vốn dĩ vây quanh Bạch Lâm cũng tản ra tìm cô.

Trong lòng Bạch Lâm lập tức cảm thấy khó chịu đến cùng cực.

Bạch Vi đâu có quen với sự săn đón nhiệt tình này, hơn nữa bọn họ mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Cô vừa định mở lời từ chối khéo thì Bạch Lâm đã đi tới chen vào.

"Chị, chúc mừng chị nha." Bạch Lâm trên mặt mang theo nụ cười thỏa đáng, giọng điệu dịu dàng làm bộ làm tịch: "Không ngờ chị lại có thiên phú vượt qua cả cấp S, thật sự khiến mọi người quá đổi bất ngờ."

Cô ta ngừng lại, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Bạch Vi: "Ngày trước ở nhà, sao chưa từng thấy chị thể hiện ra bao giờ? Nếu biết sớm, cha mẹ

cũng sẽ không... Aiz, đều là hiếu lầm thôi." Lời này nói thật khéo léo, ám chỉ Bạch Vi trước đây cố tình che giấu thực lực "tâm cơ thâm sâu", lại ngấm ngầm cho rằng cô có thể luôn ngụy trang, cuối cùng còn tiện thể đẩy trách nhiệm nhà họ Bạch đuối cô ra khỏi cửa cho những "hiểu lầm".

Vài giống đực xung quanh đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên tế nhị.

Bạch Vi nhìn cô ta, đột nhiên bật cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập