Chương 25: Đã chuẩn bị xong chưa? Chia tay Lục Yến Đình đi
Cố Phàm hỏi lòng cô đã sạch sẽ chưa?
Đã chuẩn bị xong làm người phụ nữ của anh chưa?
Đầu óc Tô Hạ "đoùng" một tiếng nổ tung.
Cô cứ tưởng chuyện đó đã qua rồi.
Cô chưa từng nghĩ tới.
Ít nhất là những lúc cô tỉnh táo, cô không dám.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú đẹp trai ở ngay sát sạt trước mắt.
Vành tai cô trong chớp mắt đã đỏ ửng lên toàn bộ.
Cố Phàm giơ tay nâng cằm nhỏ của Tô Hạ lên, ép cô phải đối mặt với anh.
Ánh mắt anh sâu thẳm rực cháy, nóng hổi như ánh mặt trời thiêu đốt, nóng đến mức khiến trái tim cô run rẩy từng hồi.
Cố Phàm vốn dĩ muốn chờ Tô Hạ từ từ cắn câu.
Thế nhưng sự xuất hiện của Tô Minh Châu khiến anh tưởng rằng Tô Hạ có thể sẽ đi tìm Lục Yến Đình để xin khoản đầu tư.
Cố Phàm lúc này mới nhận ra sự bình tĩnh của mình chỉ là giả vờ, anh không thể chờ đợi thêm được nữa.
Ba năm trước khi anh trở về nước, trong một buổi tiệc xã giao thương mại, anh đã từng gặp lại Tô Hạ.
Chỉ bằng một ánh nhìn, Cố Phàm đã nhận ra đây chính là cô bé năm xưa.
Trong mắt anh tràn ngập niềm vui sướng mãnh liệt không thể kìm nén.
Bởi vì năm đó cô bỏ đi không một lời giã biệt, anh đã lật tung rất nhiều nơi nhưng vẫn không tài nào tìm thấy cô.
Cô bé ấy giờ đã trưởng thành.
Cô khoác trên mình chiếc váy dài trắng tinh như tuyết, vạt váy nhẹ nhàng bay bổng, mái tóc dài hơi xoăn nhẹ nhàng lướt qua theo làn gió.
Đường nét khuôn mặt cô vô cùng tinh tế, đôi mắt sáng ngời tựa như những vì sao lấp lánh, hàm răng trắng đều đặn tỏa ra ánh sáng mê đọng, giống như vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời.
Từng bước từng bước đi về phía anh.
Khoảnh khắc đó, trong lòng Cố Phàm dâng lên một sự kỳ vọng vô danh.
Anh tưởng rằng cô cũng đã nhận ra mình. Thế là, anh đưa tay ra: "Lâm..."
Thế nhưng, cô lại bước thẳng qua người anh, ánh mắt thậm chí không hề liếc nhìn anh lấy một cái, đi về phía người đàn ông cao lớn phía sau lưng anh.
Cố Phàm nhận ra người đàn ông đó.
Tên là Lục Yến Đình, là thiếu gia của Tập đoàn Lục thị. Và có không ít sự cạnh tranh với Cố gia bọn họ.
Chỉ thấy Tô Hạ âu yếm khoác lấy tay Lục Yến Đình, khóe môi nhếch lên nụ cười dịu dàng, trong mắt đều chỉ có một mình anh ta.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Trên mặt Cố Phàm hiện lên một nụ cười chua chát, chậm rãi thu tay lại giữa không trung.
Rốt cuộc là đã quá muộn rồi sao?
Sau ngày hôm đó, anh đã thăm dò tin tức về cô, thì ra cô không còn tên là Lâm Hạ nữa, mà tên là Tô Hạ.
Thảo nào anh lại không tìm thấy cô.
Thì ra cô vẫn luôn rất thích Lục Yến Đình, thích đến mức cả giới thượng lưu đều biết.
Anh không hiểu nổi Lục Yến Đình thì có gì tốt cơ chứ.
Đẹp trai không bằng anh, tính nết không tốt bằng anh, lại càng không yêu cô bằng anh.
Sao cô lại chết mê chết mệt anh ta như thế chứ.
Lớn lên rồi mà tính nết vẫn giống như hồi nhỏ, vừa ngốc vừa đần.
Nhìn người cũng không biết đường mà nhìn.
Thật sự muốn xem xem cái đầu cô mấy năm nay rốt cuộc là phát triển thế nào nữa!
Mà Tô Hạ bị nhìn đến mức khô cả cổ họng, môi mấp máy.
Cô nhắm chặt mắt lại, đột nhiên kiễng chân lên, hai tay ôm lấy Cố Phàm, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi mỏng của anh.
Môi người đàn ông rất mỏng, hơi lạnh, quyến rũ như thạch pudding vậy, Tô Hạ không kìm được mà liếm nhẹ một cái.
Cố Phàm không ngờ Tô Hạ lại đột nhiên chủ động như vậy, ánh mắt anh tối sầm xuống.
Ngay khi người phụ nữ định rút lui về phía sau, bàn tay anh đang đặt trên eo thon của cô lập tức siết chặt lại, lực mạnh đến mức như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình.
Mở rộng nụ hôn này, hoàn toàn khác với sự cẩn trọng rụt rè của Tô Hạ.
Cố Phàm hôn rất tàn nhẫn, cắn mở môi cô ra mà càn quét xông vào, tham lam nuốt chửng sự ngọt ngào bên trong làn môi cô.
Tô Hạ bị hôn đến mức không thở nổi, chỉ cảm thấy cảm giác ấm áp xông thẳng tới tận đầu ngón thần kinh cơ thể, chân cô thậm chí sắp đứng không vững nữa, may mà Cố Phàm ôm chặt lấy cô.
Rất lâu sau, Cố Phàm mới kết thúc nụ hôn này.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt bị hôn đến mức bờ môi hơi sưng lên, đôi mắt mọng nước long lóng ánh sáng.
Tô Hạ thở hổn hển, dựa vào người anh hỏi: "Cố Phàm, sự thành ý này đã đủ chưa?"
Cố Phàm khẽ cười một tiếng, lúc này mới hiểu được ý đồ của người phụ nữ.
Khóe môi người đàn ông tà mị nhếch lên: "Tô Hạ gan to ra rồi đấy, dám dùng mỹ nhân kế quyến rũ tôi, hửm?"
Tô Hạ thấy trên mặt anh không có vẻ nổi giận, liền thăm dò hỏi: "Khoản đầu tư 4 tỷ tệ có thể trao cho Tập đoàn Tô thị được không?"
Người đàn ông cất lời: "Em đồng ý với tôi một điều kiện, Cố thị sẽ đầu tư."
"Điều kiện gì?"
Cố Phàm nhếch khóe môi, từng chữ từng chữ một: "Chia tay với Lục Yến Đình, cách xa anh ta ra."
Tô Hạ vốn dĩ đã chia tay với Lục Yến Đình từ lâu rồi, mặc dù rất nhiều người đều không tin.
Đây lẽ nào chính là ham muốn chiếm hữu đáng chết của đàn ông sao?
Cố Phàm và Lục Yến Đình là hai đại gia tộc hàng đầu Kinh Thành, vốn dĩ là đối thủ không đội trời chung.
Đại loại là không thích người phụ nữ mình từng lên giường lại còn dính dáng dây dưa với đối thủ.
Tô Hạ gật đầu, rất nhanh đã đồng ý: "Được, tôi và anh ta chia tay."
Cố Phàm hơi nheo mắt lại, không ngờ Tô Hạ lại đồng ý dứt khoát như vậy.
Ánh mắt sâu thẳm của anh đánh giá cô từ trên xuống dưới, cố gắng từ vẻ mặt của cô để dò xét điều gì đó.
Chỉ là anh không nhìn ra được.
Đột nhiên một tiếng "Gâu gâu gâu" vang lên.
Phá tan bầu không khí mờ ảo ngập tràn sự mập mờ giữa hai người trong vườn hoa.
Tô Hạ sợ bị người khác nhìn thấy, theo bản năng đẩy người đàn ông trước mặt ra.
Mặc dù đây là biệt thự Vân Cảnh, đều là người của Cố Phàm.
Nhưng Tô Hạ vẫn có chút không tự nhiên.
Cô chỉnh lại chiếc váy của mình rồi lại giơ tay vuốt lại tóc.
Một cục bông trắng xù lớn là Pudding sau khi tắm xong, bộ lông trắng trên người đều tỏa sáng, nó nhanh chóng lao nhanh về phía vườn hoa.
"Mẹ quả nhiên vẫn chưa đi."
"Gâu gâu gâu~"
Phía sau Thúy Hoa chạy theo đến mức thở không ra hơi: "Chậm thôi, chậm thôi. Pudding."
Nhìn cục bông to lớn đó như một luồng sét với tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía này.
Tô Hạ theo bản năng giơ tay ra.
Lại một lần nữa bị một lực va đập dữ dội đâm sầm vào.
Sự việc liên tiếp lùi bước rồi ngã văng ra như dự đoán đã không xảy ra.
Bàn tay lớn của Cố Phàm nhô ra, vững vàng ôm trọn người phụ nữ cùng chú chó vào trong lòng.
Cố Phàm ước lượng cân nặng của Tô Hạ, giọng điệu có ba phần chê bai: "Tô Hạ, em không ăn cơm à, vóc dáng này còn gầy hơn cả Pudding."
Gầy ư?
Cô thế này gọi là chuẩn đấy nhé.
Cô cao 1m65, nặng gần 50kg rồi đấy.
"Cố thiếu gia không hiểu rồi, đây là vóc dáng tiêu chuẩn của phụ nữ đấy." Tô Hạ nói.
"Thế sao?" Cố Phàm nhướng mày, "Tôi thấy có thể béo thêm chút nữa, cảm giác ôm sẽ thích hơn."
Cái người đàn ông này!
Mặt Tô Hạ hơi đỏ lên.
Cô bước sang bên cạnh một bước, đặt Pudding xuống đất.
Đúng là quá lực lưỡng thật, ít nhất cũng phải 40kg.
Hơn nữa Pudding hình như rất thích lao tới nhảy chồm lên người khác.
Con chó này mà lao tới thêm vài lần nữa.
Tô Hạ có cảm giác, cái lưng già của cô chắc gãy mất.
Tô Hạ xoa xoa bộ lông của Pudding, mượt mà bằng phẳng, cảm giác sờ vào cực kỳ thích.
"Pudding tắm xong thơm tho quá đi."
Pudding đáp lại bằng cách lại liếm liếm bàn tay mềm mại của cô.
Liếm đến mức Tô Hạ cảm thấy ngứa ngáy bàn tay, cười "Cáp cáp cáp" lớn tiếng.
"Mẹ nói tao thơm phức này."
Cố Phàm nhìn dáng vẻ háo sắc của Pudding.
Sao lại cảm thấy ngứa mắt thế không biết.
Anh giơ chân một cái gạt nó sang một bên.
"Gâu gâu gâu~"
Pudding phản đối.
"Tại sao không cho tao lại gần mẹ."
Cố Phàm nâng mí mắt: "Ngoan ngoãn lại cho tao."
Tô Hạ che chở cho Pudding: "Anh đừng có hung dữ như thế chứ."
Cố Phàm nhếch khóe môi: "Hung dữ ư? Mới gặp nhau có mấy tiếng đồng hồ mà hai người một chó đã thắm thiết tình sâu nghĩa nặng thế này rồi sao."
Tô Hạ: "...."
Tô Hạ không buồn thèm chấp anh, quay sang chơi với Pudding.
"Pudding."
"Gâu gâu gâu~"
"Pudding, đi nhặt quả bóng đồ chơi kia lại đây."
"Gâu gâu gâu~"
Pudding lập tức chạy tới dưới cây ngô đồng cách đó không xa, ngậm lấy quả bóng đồ chơi.
Tô Hạ nhìn chằm chằm tốc độ của Pudding rồi hỏi: "Pudding giỏi quá đi mất, nghe hiểu được bao nhiêu mệnh lệnh liền, nó từng qua huấn luyện rồi sao?"
"Không có."
"Hả?"
Không qua huấn luyện mà làm được đến mức này thì đúng là quá giỏi rồi.
Nghe hiểu tiếng người, lại còn biết phản hồi nữa.
Cố Phàm giải thích: "It không thích người lạ lại gần."
Không thích người lạ lại gần.
Cô chắc cũng được tính là người lạ chứ.
Nhưng Pudding cảm giác đối với cô lại cực kỳ ỷ lại.
Tô Hạ thắc mắc.
Chẳng lẽ là do lúc nhỏ cô thường xuyên giúp đỡ mấy con chó hoang ở ven đường, hoặc là thường xuyên đút đồ ăn cho chúng nó.
Cho nên cô mới tự đèo theo sự thân thiện đối với loài chó sao.
Thế nên Pudding mới thích cô đến thế.
Cố Phàm nhìn chằm chằm cô, nhìn một cái là đoán ra người phụ nữ này đang nghĩ gì, đột nhiên bật cười.
"Có lẽ trên người em có mùi hương mà Pudding thích, gọi là mùi của mẹ chó đấy."
Tô Hạ: "...."
Bình luận