Chương 24: Vậy em đã chuẩn bị xong chưa?
Tô Hạ ngẩn người.
Chỉ cảm thấy người đàn ông đứng trước mặt mình có áp lực quá lớn, lớn đến mức mọi giác quan của cô đều cảnh giác theo từng nhịp tiến lại gần của anh.
Tô Hạ hít một hơi thật sâu: "Đúng vậy, tôi có chuyện cần tìm anh."
Cố Phàm ôm chú chó Pudding lông xù trắng muốt, một người một chó đều nhìn chằm chằm vào cô.
Giọng nói của anh phẳng lặng không chút gợn sóng, không nghe ra cảm xúc gì: "Chuyện gì?"
Tô Hạ: "......"
Cảm thấy bàn chuyện công việc như thế này thực sự có chút kỳ quặc.
"Có thể đi thêm một bước vào trong nói chuyện được không?"
Cố Phàm lười biếng liếc nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Pudding: "Thúy Hoa, đưa Pudding đi tắm rửa đi."
Thúy Hoa đứng chờ lệnh ở đằng xa nghe thấy lời dặn liền bước tới định nhận lấy Pudding để dắt nó đi.
Chỉ thấy Pudding vừa bước từ trên người Cố Phàm xuống liền trực tiếp ăn vạ nằm lì dưới đất.
Nó ăn vạ nằm ngang ở giữa Cố Phàm và Tô Hạ, "Gâu gâu gâu", Thúy Hoa gọi thế nào cũng không chịu đi.
"Nó mới không đi đâu nhé, mẹ khó khăn lắm mới xuất hiện, đừng hòng lừa nó đi chỗ khác."
Tô Hạ cúi người, xoa xoa đầu nó, đôi mắt cong cong mỉm cười nói với Pudding: "Ngoan nào, Pudding mày đi tắm rửa trước đi, chút nữa cô tìm mày nhé."
Giây tiếp theo, Pudding liền thay đổi thái độ, ngoan ngoãn lắc lắc cái đuôi, đi theo Thúy Hoa.
Cố Phàm lông mày khẽ nhíu lại.
Cái đồ vô ơn này.
Tao nuôi mày bao nhiêu năm nay.
Tô Hạ vừa tới là mày liền quên luôn tao là ai rồi.
Tô Hạ ho nhẹ một tiếng: "Pudding mấy tuổi rồi anh?"
"13 tuổi."
"Lớn thế rồi cơ à." Tô Hạ mỉm cười: "Nhìn ra được nó được chăm sóc rất tốt."
"Em đối với nó không có chút ấn tượng nào sao?"
Ánh mắt Tô Hạ trong trẻo nhìn về phía Cố Phàm.
Có... ấn tượng gì cơ?
Con chó 13 tuổi thì chắc chắn là cô chưa từng nuôi rồi.
Cố Phàm biết ngay là Tô Hạ không nhớ.
Không nhớ rằng con chó này từng là do chính cô nhặt về.
"Bỏ đi, tìm tôi có chuyện gì?"
Tô Hạ mím mím môi.
"Xin lỗi anh, hôm nay đột ngột đường đột đến nhà anh thế này, thực ra hôm nay tôi có đến Tập đoàn Cố thị nhưng không gặp được anh, nên mới nghĩ ra cách này."
Đuôi mày Cố Phàm hơi nhếch lên, giọng điệu thong dong tùy ý: "Đến Cố thị, rồi lại đến nhà tôi, xem ra chuyện này đối với em rất quan trọng."
Nói đến công việc, Tô Hạ trở nên rất nghiêm túc.
"Là thế này, Kế hoạch Toàn cầu dạo gần đây của Tập đoàn Tô thị chúng tôi đang mở rộng thị trường hải ngoại, không biết Cố tổng có thể làm nhà đầu tư cho dự án này không. Tỷ lệ lợi nhuận của dự án này rất cao, cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn dự án của Tập đoàn Cố thị."
Đôi mắt đen nhánh của Cố Phàm nhìn chằm chằm vào Tô Hạ đang đứng trước mặt.
Cô vừa chơi đùa với Pudding xong, sắc mặt ửng hồng như hoa đào, trên trán đọng lại một chút mồ hôi mỏng.
Lúc nói về công việc, vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc, đôi mắt toát ra ánh sáng tập trung cao độ.
Điều quan trọng là cô không hề đi tìm Lục Yến Đình mà lại đi tìm anh để kéo đầu tư.
Trong lòng Cố Phàm dâng lên một niềm vui sướng ngầm, nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra tùy ý "ừm" một tiếng.
"Vậy ý em là..."
Cố Phàm ngắt lời cô: "Tỷ lệ lợi nhuận của dự án này, Tập đoàn Lục thị chắc chắn sẽ không từ chối."
Ý ngoài lời chính là đang hỏi, tại sao Tô Hạ lại không đi tìm Lục Yến Đình.
Tô Hạ sắp xếp lại ngôn từ trong đầu.
"Tôi cảm thấy Tập đoàn Cố thị trong lĩnh vực đầu tư thì chuyên nghiệp và hoàn thiện hơn, cho nên Tô thị chúng tôi mới tự ứng cử bản thân."
Lời này Tô Hạ nói là thật, chỉ là đây không phải toàn bộ lý do.
Lời đáp này, Cố Phàm không hề hài lòng.
"Tô Hạ, Cố thị có bộ phận đầu tư, nếu như em muốn tự ứng cử bản thân thì có thể trực tiếp thông qua bộ phận đầu tư của Cố thị, trải qua từng tầng sàng lọc, rồi chờ kết quả."
Cô đương nhiên biết bộ phận đầu tư của Cố thị.
Đó là một bộ phận cực kỳ mạnh mẽ.
Một số dự án tốt trên toàn thế giới khi tìm kiếm nhà đầu tư thiên thần thì điều đầu tiên nghĩ tới chính là Tập đoàn Cố thị.
Nhưng trước khi vào được bộ phận đầu tư này thì đã phải trải qua một vòng sàng lọc sơ bộ rồi.
Sau khi vào trong, lại còn phải thông qua vài vòng sàng lọc, khảo sát nữa.
Cuối cùng mới có thể nhận được khoản đầu tư của Tập đoàn Cố thị.
Nếu như Tô Hạ thực sự đi theo quy trình của bộ phận đầu tư Cố thị thì không chỉ không kịp thời gian, mà còn có khả năng bị loại ngay từ vòng ngoài.
Tô Hạ suy nghĩ một lúc.
Chậm rãi cất lời: "Cố Phàm, cái ước nguyện mà trước đây anh nói cho tôi ấy, có thể đổi lấy khoản đầu tư 4 tỷ tệ này được không?"
"Tô Hạ!"
Tô Hạ theo bản năng đứng thẳng người lên: "Có tôi."
Giỏi lắm, lại dám dùng cái ước nguyện đó để đổi lấy tiền.
Khá khen cho em đấy.
Cái chuyện làm người phụ nữ của anh nói đêm hôm đó, người phụ nữ này quả nhiên chỉ là nói cho có lệ.
"Cái ước nguyện cho em trước đó, em đã dùng rồi."
Đồng tử Tô Hạ co rút lại: "Khi nào cơ?"
Khóe miệng Cố Phàm nhếch lên một nụ cười tà mị.
Anh cúi người ghé sát vào Tô Hạ, bờ môi mỏng gần như dán chặt vào vành tai cô, mỉm cười nói: "Đêm hôm đó."
Hơi thở ấm áp của người đàn ông đột ngột phả vào màng nhĩ cô.
Vành tai Tô Hạ đỏ gắt lên.
Đột nhiên ký ức về đêm điên rồng đó dâng trào từ tận sâu trong lòng.
Người đàn ông này biết rõ tai cô rất nhạy cảm, từng tàn nhẫn mút lấy tai cô, gặm nhấm trằn trọc làm nhục cô trong sự ám ảnh mờ ảo.
Tô Hạ nói năng có chút ấp úng: "Đêm đó rõ ràng... anh đâu có đồng ý với tôi."
Cố Phàm thong thả ung dung, nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của Tô Hạ: "Nhưng mà em đã đòi lấy."
Thương nhân quả nhiên cáo già xảo quyệt.
Tô Hạ cắn cắn môi, đôi mắt tràn ngập sự cay đắng bực bội.
Biết thế này thì đã không xốc nổi nói cái câu làm người phụ nữ của anh làm gì rồi.
"Tô Hạ, nhờ vả người ta cho dù là tạ ơn hay là cầu xin thì đều cần phải có thành ý, hiểu không?"
Tô Hạ ngước đôi mắt nghi vấn lên nhìn anh.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cô có thể nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của chính mình trong mắt Cố Phàm.
Tô Hạ ngơ ngác hỏi: "Thành ý gì cơ?"
"Ví dụ như..." Anh khẽ cười, rủ mắt nhìn cô: "Ngủ với tôi một lần."
"Dám không?"
Cố Phàm khi nói câu này, ánh mắt sâu thẳm của anh lúc này rực cháy nóng hổi, là cái cảm giác chiếm đoạt nồng đậm.
Tô Hạ căng cứng dây thần kinh, lông tơ sau lưng đều dựng đứng cả lên.
"Tôi... tôi không muốn."
"Nhưng tôi muốn."
"Tại... tại sao lại là tôi?"
Cố Phàm vươn tay, ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, dán chặt vào những đường cong tuyệt mỹ quyến rũ của người phụ nữ.
Cô vươn tay đẩy người đàn ông ra.
Thế nhưng, căn bản không thể đẩy ra nổi.
Toàn thân cô đều tràn ngập hương thơm thanh mát nồng nặc mùi nam tính của Cố Phàm.
"Tôi đã nói rồi, cơ thể chúng ta rất hòa hợp. Hoặc là, tôi thích cơ thể của em."
Tô Hạ theo bản năng khép chặt hai chân lại.
"Lần đó... chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi."
Cố Phàm nhìn chằm chằm Tô Hạ, dùng ánh mắt phác họa lại đường nét lông mày, chiếc mũi dọc dừa, cùng bờ môi đỏ mộng của cô.
Ánh mắt anh tối sầm xuống một tông: "Nhưng chẳng phải em từng nói muốn làm người phụ nữ của tôi sao?"
Tô Hạ lại càng nói lắp hơn, chống tay lên lồng ngực người đàn ông: "Tôi... tôi..."
Cố Phàm nhíu mày: "Em hối hận rồi à?"
Giọng điệu người đàn ông không quá nặng nề, nhưng lại khiến Tô Hạ cảm thấy nếu cô mà nói "phải" thì bước tiếp theo cô sẽ bị Cố Phàm giết chết ngay tại chỗ mất.
"Không phải, không phải đâu."
Rõ ràng đêm hôm đó là anh không đồng ý cơ mà.
Mà bây giờ trong trạng thái tỉnh táo thế này, cô thực sự không còn dũng khí của ngày hôm đó để nói ra mấy câu muốn làm người phụ nữ của anh nữa.
Cô căng thẳng nói: "Hôm đó, anh đâu có đồng ý, cho nên..."
Giọng nói Cố Phàm mang theo một tia mê hoặc dụ dỗ: "Vậy bây giờ em đã chuẩn bị xong chưa?"
Bình luận