Chương 23: Pudding, nhận ra Tô Hạ

"Pudding, tổ tiên nhỏ ơi, sao mày lại chạy ra ngoài thế này?"

Mấy người bảo vệ lúc này không rảnh để tâm tới Tô Hạ nữa, cuống quýt vây lại định chặn chú chó Pudding đang chạy lao ra ngoài.

Nhưng bọn họ cũng chỉ giơ tay vây quanh chặn lại chứ chẳng ai dám ra tay tóm mạnh.

Ai mà không biết đây chính là cục cưng trên đầu súng ngực dao của Cố thiếu gia cơ chứ.

Từng có một người làm không biết điều, cảm thấy con chó Pudding này chỉ là một con vật nuôi thông thường.

Người làm đó đang quét lá khô trong vườn hoa, Pudding ham chơi, đem toàn bộ đống lá khô người ta vừa quét gom lại làm cho tung tóe hết cả lên.

Người làm tức giận, lấy chổi gõ nhẹ vào người nó một cái.

Kết quả là chỉ một cái gõ nhẹ đó thôi.

Cố Phàm đã nổi giận, lập tức đuổi việc người làm đó ngay tại chỗ.

Sau lần đó, người ở biệt thự Vân Cảnh đều biết, con chó này có vị thế ngang ngửa với chủ nhân của căn biệt thự xa hoa này.

Pudding "Gâu gâu gâu" sủa lớn, né tả tránh hữu, chạy xộc về phía Tô Hạ với tốc độ cực nhanh.

"Đừng có chặn tao, tao đánh hơi thấy mùi hương của mẹ rất quen thuộc rồi!"

Tô Hạ nhìn cục bông trắng xù lớn trước mắt.

Là giống Samoyed, rất khỏe mạnh, cao gần bằng một nửa cơ thể cô, hình như đã có tuổi rồi nhưng tư thế vẫn vô cùng linh hoạt, nhanh nhẹn.

Tô Hạ tự nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng thân thuộc đối với chú chó này.

Luôn cảm thấy dường như đã từng gặp ở đâu rồi?

Tô Hạ hồi nhỏ rất thích chó mèo.

Cô từng nhặt được một chú chó nhỏ bị thương khập khiễng ở ngoài đường, lén lút mang về nhà.

Ngày hôm sau liền bị Phương Tầm Anh giẫm chết ngay trong nôi.

Tô Hạ tức giận, khóc đến mức thở không ra hơi, lần đầu tiên đứng lên chống đối lại Phương Tầm Anh.

Phương Tầm Anh chỉ vào đầu cô mà mắng: "Tao nuôi cái đồ lỗ vốn như mày, giờ mày còn muốn tao nuôi thêm cái con chó này nữa à?"

Tô Hạ theo bản năng mở cửa xe, bước xuống.

Pudding chạy tới cách Tô Hạ khoảng hai mét thì dừng lại, nhìn người phụ nữ trước mặt.

"Gâu gâu gâu" sủa lớn.

Tiếng sủa vô cùng kích động, vô cùng cuồng nhiệt.

Người làm và bảo vệ ở một bên nhìn thấy cảnh này.

Đều cảm thấy rất kỳ lạ, cũng vô cùng kinh ngạc.

Chú chó Pudding này giống hệt như Cố Phàm, không chỉ ngại người lạ mà còn vô cùng kiêu ngạo, người lạ bình thường nó căn bản sẽ không buồn để mắt tới.

Ngay cả người làm chuyên chăm sóc chó cũng phải chăm đến năm thứ hai mới dần dần quen thuộc với nó.

Thế nhưng nhìn động tác của nó, tiếng sủa của nó đối với Tô Hạ không giống như đang xua đuổi, ngược lại giống như nó thực sự quen biết Tô Hạ vậy.

Tô Hạ cũng nhìn chằm chằm vào nó, rồi lại nhìn quanh đám người làm và bảo vệ.

Cô có thể cảm nhận được, địa vị của con chó này ở đây rất cao.

Đây chắc hẳn là chó của Cố Phàm.

Trong đầu cô lóe lên một tia sáng, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ.

Vậy thì sao cô không lợi dụng chú chó này để đi vào bên trong căn biệt thự chứ...

Tô Hạ từ từ ngồi xổm một bên chân xuống, vươn tay về phía chú chó Samoyed, nhẹ nhàng gọi: "Lại đây."

Giây tiếp theo, Pudding chớp chớp mắt, lập tức lao thẳng vào người Tô Hạ.

Pudding thè lưỡi ra liếm khắp người Tô Hạ.

Mùi hương thật quen thuộc.

Pudding sủa càng hăng hái hơn, "Gâu gâu gâu..."

Tô Hạ bị sức bật này đẩy lui liên tiếp vài bước mới giữ vững được cơ thể.

Chú chó Samoyed này vừa nặng vừa to quá thể.

Cô ôm nó không hề dễ dàng chút nào...

Mọi người xung quanh đều sững sờ ngơ ngác.

Chuyện này là thế nào?

Chẳng lẽ Pudding thực sự quen biết người phụ nữ này sao?

Tô Hạ ôm lấy nó, từ trên người chú chó lông xù cố sức ló ra nửa khuôn mặt, thở hắt ra nói: "Mọi người xem nó... thích tôi thế này, hay là để tôi đưa nó vào trong nhé?"

--

Cố Phàm trở về biệt thự Vân Cảnh.

Vừa bước vào liền nghe người làm báo cáo: Hôm nay Pudding đã làm một chuyện rất kỳ lạ.

Đầu tiên là tự mình hớn hở lao ra cửa lớn.

Sau đó là nhào vào người một người phụ nữ xinh đẹp, dỗ thế nào cũng không chịu xuống.

Người làm nói năng không rõ ràng mạch lạc.

Cố Phàm nhíu mày, trong lòng đầy nghi vấn.

Anh nuôi cái con chó con này bao nhiêu lâu nay, còn chưa từng thấy nó thích người phụ nữ nào bao giờ?

Chẳng lẽ con chó này đổi tính rồi sao?

Hay là có tuổi rồi nên khai sáng trí tuệ rồi?

Đôi mắt Cố Phàm sâu thẳm, từng bước đi vào trong biệt thự, tay thong thả cởi chiếc khuy măng sét bằng đá sapphire, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ cao quý sang trọng, cũng đong đầy sự kiêu hãnh trên cao không thể lay chuyển.

Vừa bước chân vào khu vườn sau.

Bước chân Cố Phàm khựng lại, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng thon gọn quen thuộc kia.

Lúc này anh mới hiểu ra lý do cho sự bất thường của Pudding.

Người phụ nữ này lại chính là Tô Hạ.

Cô mặc một bộ váy công sở liền thân lệch vai màu xám.

Chiếc váy này thuộc kiểu dáng ôm sát, tôn lên trọn vẹn vóc dáng uyển chuyển quyến rũ của cô, vạt váy dài tới trên đầu gối một chút, để lộ ra đôi chân thon gọn trắng nõn nà.

Tô Hạ quay lưng về phía anh, không nhìn rõ vẻ mặt của cô.

Nhưng tiếng cười mềm mại trong trẻo của cô cùng tiếng sủa "Gâu gâu gâu" đầy phấn khích của Pudding lại vang vọng khắp khu vườn sau.

"Lại đây. 1, 2, 3 Pudding mau đi nhặt về nào."

Cô đang cầm chiếc vòng cổ cho chó để trêu Pudding.

Pudding rất hợp tác, cho dù Tô Hạ ném đi rất xa.

Pudding liền lập tức ngậm chạy trở về.

Qua lại tới ba bốn lần.

Mỗi lần Pudding chạy về.

Tô Hạ đều lấy thức ăn cho chó đút cho Pudding ăn.

Pudding há to miệng chóp chép ăn ngon lành.

Cố Phàm nhướng mày.

Dạo gần đây sức ăn của cái con chó con này giảm đi rõ rệt.

Đừng nói là thức ăn cho chó, ngay cả sơn hào hải vị nó cũng chẳng buồn ngó tới.

Chỉ khi nào thật sự rất đói, hoặc là khi anh nổi giận.

Con chó này mới kiêu ngạo ăn một chút.

Làm cho anh đang định gọi Hạ Tây Châu đến kiểm tra xem con chó này rốt cuộc là bị bệnh gì.

Mà lại dám không chịu ăn uống tử tế.

Nếu như Hạ Tây Châu mà biết vị viện trưởng bác sĩ hàng đầu như anh ta lại rơi vào cảnh phải đi khám bệnh cho một con chó, thì bóng ma tâm lý chắc phải lớn đến nhường nào.

Cố Phàm nhìn thấy cảnh tượng này, khẽ cười thầm một tiếng không thành tiếng.

Con chó thối, nhìn thấy mẹ mày là lại vui vẻ, phấn khích đến thế sao.

Cũng đúng thôi.

Đã gần 13 năm rồi còn gì.

Mà ở bên này, Tô Hạ và Pudding một người một chó đang chơi đùa đến mức quên hết trời đất.

Tô Hạ ban đầu là ôm tâm lý lợi dụng chú chó Pudding này để vào biệt thự tìm Cố Phàm.

Kết quả chơi một hồi, chính cô cũng chìm đắm vào trong đó.

Cô rất thích chú chó Samoyed này.

Nó lông xù trắng muốt, đôi mắt đen nhánh thông minh ấy dường như có thể nhìn thấu tận sâu trong lòng người. Thông minh đến mức đáng yêu.

Đừng nhìn thân hình nó to lớn lực lưỡng, nó rất thích làm nũng, hơi một chút là lại liếm cô vài cái.

Chỉ cần cô xoa đầu nó một chút, nó lại thoải mái lắc lư cái đuôi.

Nó hình như cũng rất quấn quýt cô.

Nếu không phải là ảo giác, cô còn tưởng rằng mình từng nuôi nó rồi cơ đấy.

Bởi vì giống chó Samoyed này vốn dĩ chỉ dành rất nhiều tình cảm cho chính chủ nhân của mình.

Tô Hạ ngồi xổm nửa người, đút cho Pudding ăn xong thức ăn, nhẹ nhàng xoa đầu nó.

"Sao ngoan thế, mà sao mày lại tên là Pudding nhỉ? Mày với cái tên Pudding chẳng giống nhau chút nào cả, là Cố Phàm đặt tên cho mày sao?"

"Gâu gâu gâu~"

"Gâu gâu gâu~"

Đột nhiên, Pudding đánh hơi thấy mùi hương quen thuộc, vọt qua người Tô Hạ, lao nhanh về phía sau lưng cô.

Tô Hạ theo đó quay đầu lại, không kịp đề phòng liền đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông cách đó không xa.

Đôi mắt ấy rất đen nhưng lại tỏa ra những tia sáng li ti, giống như đá quý tỏa sáng vậy.

Anh một tay đút túi quần, vóc dáng cao ráo đứng ở đó, cổ áo sơ mi cởi vài chiếc cúc, để lộ ra khoảng xương quẫn màu trắng lạnh, khí chất cấm dục lại càng làm tăng thêm vẻ sexy quyến rũ.

Đối mặt với Pudding đang lao tới, anh một tay ôm chặt lấy nó một cách vững vàng.

Tô Hạ nhìn anh vài giây rồi hoảng hốt dời ánh mắt đi nơi khác.

Phải nói rằng, người đàn ông này quá sức thu hút.

Cô vốn tưởng rằng đã mấy tuần không gặp, cảm giác về đêm phóng túng đó sẽ nhạt đi rồi.

Nhưng vừa nhìn thấy anh, trong đầu lại không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh khiến người ta máu xông lên não.

Vành tai Tô Hạ chậm rãi nóng bừng lên.

Cố Phàm thong dong bế chú chó Pudding lông xù trắng muốt, từng bước từng bước đi về phía Tô Hạ.

Cho đến khi vóc dáng cao lớn của anh bao trùm lấy cơ thể mảnh mai của Tô Hạ dưới bóng râm của chính mình.

"Tìm tôi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập