Chương 26: Bạch nguyệt quang của Cố Phàm
Cơn gió chiều muộn thổi qua người hai người, làn gió nhẹ lướt qua, những sợi tóc nơi trán người phụ nữ như những tinh linh đang nhảy múa mà bay bổng lên, vạt váy cũng đung đưa theo nhịp điệu của gió.
Đôi mắt Cố Phàm tỏa ra một tia dịu dàng khó mà nhận ra, vươn tay vén những sợi tóc rối trên trán cô nhẹ nhàng cài ra sau tai cô.
Đầu ngón tay ấm áp của người đàn ông ma sát qua làn da mịn màng của người phụ nữ.
Tô Hạ không kìm được mà co rụt người lại một chút.
Chỉ cảm thấy vành tai nóng đến phát điên.
Tô Hạ để che đậy sự thẹn thùng của mình, liền tùy tiện tìm một chủ đề.
"Tại sao nó lại tên là Pudding thế anh?"
Cố Phàm như nhớ tới điều gì đó, đôi mắt như được ngâm qua nước suối mà trở nên ẩm ướt: "Năm đó người nhặt được nó rất thích ăn pudding."
Thích đến mức, mỗi ngày anh chờ cô ở bệnh viện đều sẽ chuẩn bị pudding.
Chỉ cần cô vừa tới nhìn thấy trên tay anh cầm pudding là sẽ cực kỳ vui vẻ.
Lúc cô gái ấy ăn, đôi mắt đen nhánh trong trẻo ngập tràn sự thỏa mãn tỏa ra ánh sáng, khóe miệng mỉm cười rạng rỡ, đáng yêu cực kỳ.
Cho đến một ngày cô không xuất hiện nữa.
Pudding trên tay anh cứ thế tan chảy hết cái này đến cái khác.
Cố Phàm còn đặc biệt thu mua lại cả cái nhà máy sản xuất cái loại pudding đó nữa.
Cái tên này đặt đúng là tùy tiện thật đấy.
Đột nhiên, Tô Hạ ngước mắt nhìn người đàn ông này.
"Pudding không phải của anh, mà là nhặt được sao? Hay là do người khác nhặt được thế?"
Không trách Tô Hạ kinh ngạc, thực sự là rất khó mà hình dung nổi.
Cố Phàm, Thái tử gia Kinh Thành, lại đi nuôi một con chó do người khác nhặt về.
"Anh... chăm sóc nó bao nhiêu năm rồi?"
"13 năm."
Tô Hạ hiểu ra, gật gật đầu: "Xem ra người này đối với anh có ý nghĩa rất đặc biệt."
Nên mới yêu ai yêu cả đường đi như thế.
Cố Phàm thu hồi ánh mắt từ trên người Pudding, quay nghiêng mặt, ánh mắt nhìn sâu thẳm lên người Tô Hạ, giọng điệu hiếm khi trở nên nghiêm túc: "Ừm. Cô ấy rất quan trọng với tôi."
Lại là một sự tồn tại kiểu như bạch nguyệt quang.
Sao đàn ông ai cũng có bạch nguyệt quang thế nhỉ.
Lục Yến Đình có.
Đến cả Cố Phàm cũng có.
Tô Hạ không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì.
Chỉ là cảm giác không được vui vẻ cho lắm.
Có lẽ là do cái bóng ma mà Thẩm Phiêu Phiêu mang lại cho cô trước đây quá lớn.
Tô Hạ suy nghĩ một lúc: "Vậy, chủ nhân nhặt được Pudding hiện tại đang ở đâu?"
Giọng nói Cố Phàm thản nhiên: "Cô ấy không nhớ nó nữa rồi."
Tô Hạ nhíu mày: "Cái gì cơ? Pudding đáng yêu thế này, sao cô ấy lại không nhớ ra được chứ, trên đời lại có người nhẫn tâm như thế sao?"
Người phụ nữ này có biết người mà cô đang mắng chính là bản thân mình không thế?
Giọng điệu Cố Phàm uể uả lại lười biếng: "Cô ấy chính là nhẫn tâm như thế đấy."
Đến cả anh mà cô ấy cũng chẳng nhớ nữa là.
Tô Hạ đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Cố Phàm, chỉ cảm thấy mắt Cố Phàm rất đen, dường như cất giấu một ý niệm gì đó mà cô không thể hiểu nổi.
Pudding ngậm quả bóng đồ chơi, lại một lần nữa chạy lao tới với tốc độ dũng mãnh.
Chỉ là lần này, ngay khi Pudding sắp nhảy chồm lên người Tô Hạ thì Cố Phàm đã vươn bàn tay lớn ra ôm chặt lấy nó.
"Gâu gâu gâu~"
"Tao muốn mẹ ôm cơ."
Bàn tay lớn của Cố Phàm không hề khách khí gõ nhẹ vào gáy nó một cái.
"Mày nặng quá rồi, sẽ làm cô ấy đè hỏng mất."
Tô Hạ nghe thấy câu này thì có chút xấu hổ.
Cô vẫn có thể ôm được mà, không đè hỏng được đâu, chỉ là cái lưng sẽ bị đè vẹo đi một chút xíu thôi.
"Đi thôi."
"Đi đâu cơ?"
"Đi ăn cơm."
"Ồ."
Tô Hạ vốn định nói cô không đói.
Dù sao cũng đã lấy được hạn mức đầu tư từ Tập đoàn Cố thị rồi.
Cô tương đối muốn quay về công ty tăng ca để hoàn thành phương án thực thi cho Kế hoạch Toàn cầu đó hơn.
Nhưng lại sợ lúc này đột nhiên bỏ đi.
Kim chủ ba ba lại không chịu hợp tác nữa thì xong.
Tại đại sảnh biệt thự.
Tô Hạ và Pudding đang chơi đùa với nhau.
Cố Phàm thì đang ở trong bếp nấu cơm.
Tô Hạ liếc nhìn bóng lưng cao lớn góc cạnh trong phòng bếp.
Anh rủ mắt xuống, góc mặt nghiêng như chạm khắc gọt giũa, hốc mắt sâu sống mũi cao, đường nét khuôn mặt như được dồn hết tâm huyết để phác họa ra vậy.
Người đàn ông tựa vào bàn bếp, xắn tay áo lên, cánh tay với những đường cơ bắp hoàn hảo, tư thế nấu ăn vừa thành thục lại vừa mang theo khí chất cao quý.
Thảo nào người ta bảo đàn ông biết nấu ăn là đẹp trai nhất.
Tô Hạ chưa từng nhìn thấy điều này ở Lục Yến Đình.
Anh ta chưa từng nấu cho cô một bữa cơm nào cả.
Hôm nay lại đột nhiên cảm nhận được điều đó trên người Cố Phàm.
Tô Hạ nắm lấy hai cái nắm đấm của Pudding, lắc lắc vài cái: "Cố Phàm vậy mà lại biết xuống bếp cơ đấy."
"Gâu gâu gâu~"
Pudding sủa rất hăng hái~
Hình như đang phụ họa lại lời Tô Hạ nói.
Cố Phàm tùy ý quét mắt nhìn người phụ nữ và con chó ở cửa phòng bếp.
"Em với cái con chó ngốc đó nói chuyện hăng hái thế à?"
Tô Hạ đứng dậy, cô không có thói quen ăn chực nước mưa.
"Có cần tôi giúp một tay không?"
"Em biết làm à?"
Tô Hạ "ừm" một tiếng.
Cô biết làm.
Hơn nữa còn rất thạo là đằng khác.
Hồi nhỏ đều là tự mình nấu cơm cho Phương Tầm Anh ăn.
Sau này ở bên Lục Yến Đình, khẩu vị anh ta rất kén chọn, Tô Hạ vì anh ta mà đi học rất nhiều món ăn, chỉ để Lục Yến Đình ăn được vui vẻ.
Đôi mắt Cố Phàm tối sầm, nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Chờ đó là được rồi."
Một lúc sau, trên chiếc bàn ăn phong cách Châu Âu ở phòng ăn, Cố Phàm đã nhanh chóng bưng lên mấy đĩa thức ăn.
Sườn xào chua ngọt, măng xào thịt, canh gà trúc sinh, cá hấp.
Tay áo Cố Phàm vẫn còn xắn lên, đường gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ rệt, lúc bưng đĩa thức ăn, ngón tay anh thon dài như ngọc.
Tô Hạ chớp chớp mắt, không hề để lại sơ hở mà dời ánh mắt khỏi ngón tay thon dài của anh.
Cô nhớ rõ những ngón tay đó đã làm cho toàn thân cô run rẩy và chìm đắm vào một thế giới hoan lạc đỉnh điểm như thế nào.
Tô Hạ có chút không tự nhiên lấy tay quạt quạt hơi nóng trên mặt.
"Nóng à?"
Tô Hạ mím mím môi: "Có một chút."
Cố Phàm rất tự nhiên, vươn tay sờ sờ mặt cô, rồi từ từ di chuyển tới vành tai cô.
Cơ thể Tô Hạ trong phút chốc cứng đờ.
Khóe môi Cố Phàm hơi nhếch lên, nhón người ghé sát vào cô: "Tai đúng là đủ đỏ thật đấy, Tô Hạ em đang nghĩ tới cái gì đấy? Hửm?"
Người đàn ông khi nói chữ "hửm" còn không quên nhẹ nhàng véo véo vành tai sắp sửa đỏ đến chảy ra máu của cô.
Một làn sóng tê dại kỳ lạ xông thẳng tới tận đầu ngón thần kinh của Tô Hạ.
Tô Hạ vội vàng lùi lại vài bước, cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm không chớp vào mấy món ăn này.
"Không, tôi đói rồi, chúng ta mau... ăn thôi."
Đôi mắt đen của Cố Phàm nhìn chằm chằm cô một lúc lâu rồi khẽ cười một tiếng.
Sau đó, người đàn ông chia một nửa đĩa sườn xào chua ngọt sang một chiếc đĩa khác, đặt xuống đất.
Pudding rất quen thuộc tiến lại gần, ăn chóp chép đĩa sườn xào chua ngọt, cái đuôi cũng không quên lắc lư hãnh tiến.
Nhìn ra được là ăn vô cùng thỏa mãn.
Tô Hạ nhìn động tác của Cố Phàm: "Pudding rất thích ăn đồ anh nấu nhỉ."
"Nó kén ăn lắm."
Thường thì chó kén ăn đều là do chủ nhân chiều hư mà ra.
Tô Hạ cũng ngồi xuống ghế, bắt đầu ăn cơm.
Hai người một chó, bầu không khí trong phòng khách rất hòa thuận.
Tô Hạ cắn một miếng sườn, hương vị lan tỏa trên đầu lưỡi, một vị ngọt đậm đà pha lẫn chua ngọt mịn màng mềm mại.
Đây là lần đầu tiên cô được ăn món sườn xào chua ngọt ngon hơn cả cô làm.
Thảo nào Pudding lại thích ăn đến thế.
Chính cô cũng thích nữa là.
Tô Hạ liên tiếp ăn mấy miếng sườn xào chua ngọt, lén lút liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh vài cái.
Rốt cuộc Cố Phàm này có bao nhiêu bộ mặt thế nhỉ?
Anh không giống như sự lạnh cảm của Lục Yến Đình, mà là cái kiểu xa cách cao quý.
Cố Phàm là kiểu người thong dong, sexy, thậm chí mang một chút cấm dục, chỉ riêng việc ngồi đó ăn cơm thôi cũng đã khiến người ta cảm nhận được tư thái chuyển động vô cùng nhã nhặn, đây là loại khí chất cao quý chỉ có thể bồi dưỡng ra từ một môi trường đặc biệt từ nhỏ.
Ăn xong cơm rồi.
Tô Hạ nhìn trời đã tối liền chuẩn bị đi về.
Thực ra cô sợ Cố Phàm thực sự muốn cô ở lại đi cùng anh một đêm.
Thế nhưng anh không nói gì, cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế sofa.
"Tôi đưa em về."
"Xe của tôi ở đây, tôi có thể tự mình về được."
Cố Phàm nheo mắt lại: "Tô Hạ, nếu như em không muốn về cũng được thôi."
Tô Hạ: "....."
Bình luận