Chương 70: Người đàn ông ghen tuông lôi đình

Ánh đèn chùm pha lê sáng rực tỏa ánh sáng xuống căn biệt thự sang trọng. Trên chiếc sofa màu xám, người đàn ông vừa mới tắm xong trông như một con dã thú lười biếng. Anh chỉ mặc duy nhất một chiếc quần thể thao, để trần nửa thân trên còn đọng lại một lớp nước mỏng, cánh tay cầm ly rượu sóng sánh làm hiện rõ từng múi cơ bắp săn chắc kéo dài lên phía trên.

Vào khoảng thời gian này mọi khi, đáng lẽ ra tư duy của anh phải cực kỳ tỉnh táo và sáng suốt. Thế nhưng lúc này, chỉ vì người phụ nữ đang nằm trong phòng ngủ chính mà trở nên bồn chồn bứt rứt.

Trong đầu anh luôn trào dâng những suy nghĩ không thể kiểm soát nổi, hết lần này đến lần khác bị anh đè nén xuống, rồi lại hết lần này đến lần khác bùng lên.

Anh muốn lên tầng xem cô một chút, nhưng anh biết rõ, nếu mình lên đó, anh sẽ càng tham lam nhiều hơn chứ chẳng dừng lại ở việc chỉ đứng nhìn.

Vì thế, thay vì lên đó tự hành hạ bản thân, thà rằng anh không lên còn hơn. Vậy mà những suy nghĩ gào thét trong đầu lại liên tục đấu tranh dữ dội với lý trí của anh.

Cuối cùng, sau khi uống cạn ly rượu đỏ trong một hơi, người đàn ông vẫn đứng dậy đi lên tầng.

Anh đã tìm cho mình một lý do bắt buộc phải lên tầng: Anh phải xem người phụ nữ này có nôn trớ gì không. Nếu cô mà nôn ra, chiếc giường lớn của anh coi như xong đời.

Tuy tửu lượng của Đường Tri Hạ chẳng ra làm sao, nhưng cô lại không có tật xấu nôn mửa lung tung. Một khi đã say, cô chỉ làm duy nhất một việc, đó là ngủ.

Tịch Cửu Thần đẩy cửa phòng ra. Dưới ánh đèn mờ ảo, người phụ nữ đang nằm nghiêng quay lưng về phía anh mà ngủ. Tấm lưng với những đường cong quyến rũ dưới ánh đèn tỏa ra nét mềm mại đặc trưng của phái nữ.

Mái tóc dài xõa tung rối bời trên gối. Ánh mắt Tịch Cửu Thần bất giác nheo lại, hệt như một con dã thú đang tiến lại gần con mồi, phát động đà tấn công âm thầm không một tiếng động.

Còn người phụ nữ đóng vai con mồi thì chẳng hề hay biết gì. Tịch Cửu Thần ngồi xuống mép giường, nhìn ngắm gương mặt ngủ say ngọt ngào của cô, đôi môi đỏ mộng khẽ mở, vô tình tỏa ra một luồng khí chất quyến rũ mời gọi người ta đến nếm thử.

Thấy một lọn tóc đen rũ xuống mí mắt cô, người đàn ông theo phản xạ vươn tay ra định vén giúp cô. Thế nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào mặt cô, người phụ nữ đang ngủ đột nhiên phát ra một tiếng ú ớ như nói mớ, vươn tay nắm lấy bàn tay lớn của anh: "Cần Cần đừng phá, để má mi ngủ thêm chút nào."

Đôi mắt phượng của Tịch Cửu Thần khẽ mở to. Người phụ nữ này coi anh là con trai cô sao?

Chợt, Đường Tri Hạ ôm lấy một nửa cánh tay anh, còn dùng má cọ cọ vài cái, giống như đang cọ vào cái đầu nhỏ của con trai mình vậy. Để không làm cô thức giấc, Tịch Cửu Thần chỉ đành leo lên giường tiến lại gần cô.

Anh cũng nằm nghiêng người, nhường một cánh tay cho cô ôm chặt. Hơn nữa, cánh tay anh còn vinh dự áp sát vào trước ngực cô, mọi cảm giác chân thực đều truyền thẳng vào lồng ngực người đàn ông.

Tịch Cửu Thần cứ thế đơ cứng giữ nguyên một tư thế, nằm ngủ cùng người phụ nữ này một lúc. Dưới ánh đèn, anh còn bị ép phải ngắm nhìn gương mặt này của cô. Làn da trắng nõn nà ngát hương có lẽ chính là từ để miêu tả cô lúc này, hệt như một món ăn mỹ vị ngon lành khiến người đàn ông muốn thưởng thức.

Đường Tri Hạ hoàn toàn không biết dáng ngủ lúc này của mình đã bị người đàn ông thu trọn vào tầm mắt, từng tấc da tấc thịt trên mặt cô đều được người đàn ông ngắm nhìn thấu đáo.

Ngay cả từng sợi lông mi cong vút phân minh của cô, lúc này người đàn ông cũng đã đếm rõ ràng từng sợi một. Người phụ nữ này ôm quá chặt làm anh không thể rút tay ra được, nếu không sẽ làm cô giật mình tỉnh giấc ngay.

Tịch Cửu Thần như đang phải trải qua một thử thách chưa từng có để rèn luyện sức kiềm chế của mình. Bởi vì nếu không có sức kiềm chế cực tốt, giờ này anh đã sớm cho người phụ nữ này biết tay rồi.

"Đường Tri Hạ, buông tay ra." Tịch Cửu Thần khàn giọng thử bảo cô buông tay trong giấc mơ.

Đường Tri Hạ không hề buông, bởi vì cô vốn dĩ ôm chặt theo bản năng, hơn nữa cô còn tưởng mình đang ôm cậu con trai bảo bối nữa cơ!

Tịch Cửu Thần rốt cuộc không muốn đè nén thêm nữa. Anh cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên mặt người phụ nữ. Mà Đường Tri Hạ sau khi bị hôn đột nhiên lại vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên gò má người đàn ông: "Cần Cần ngoan..."

Trong chớp mắt, hai người nằm đối mặt sát rạt bên nhau, hơi thở của Đường Tri Hạ phả ngay bên cổ người đàn ông, tựa như một chiếc lông vũ khẽ khều nhẹ vào dây đàn trong lòng anh.

Toàn thân Tịch Cửu Thần như sôi trào huyết quản. Anh đâu phải loại quân tử chính nhân gì, nếu người phụ nữ này còn không buông tay, anh sẽ thừa cơ lợi dụng đấy.

Đường Tri Hạ lại cọ cọ vào cổ anh một cái, sau đó nhích sang cọ vào vành tai người đàn ông, diễn tả trọn vẹn thế nào gọi là quấn quýt bên nhau.

Yết hầu quyến rũ của Tịch Cửu Thần trượt lên trượt xuống, những yếu tố hormone nam tính mà anh dốc sức đè nén bấy lâu nay lúc này thực sự sắp bùng nổ.

Chưa từng có người phụ nữ nào có thể khiến anh chật vật đến mức này, vậy mà người phụ nữ đang ngủ này lại làm được.

Khiến anh muốn chạm vào nhưng lại không thể chạm vào, mọi ý nghĩ đều bị giam cầm đè nén, chỉ có thể trố mắt nhìn người phụ nữ này càn rỡ.

Cuối cùng, Đường Tri Hạ có lẽ chê mùi hormone trên người anh quá nồng làm ảnh hưởng đến việc hít thở không khí sạch sẽ của cô, cô liền xoay người sang hướng khác tiếp tục ngủ.

Mà thân thể cứng đờ nửa ngày trời của người đàn ông rốt cuộc cũng được giải thoát. Tịch Cửu Thần đứng dậy, mới phát hiện ra bản thân nhẫn nại đến mức vỗn mồ hôi hột ra toàn thân, trận tắm vừa rồi coi như công cốc.

Xem ra lần này anh chỉ đành đi tắm lại bằng nước lạnh thôi.

Tịch Cửu Thần không đi lên tầng nữa. Đường Tri Hạ nằm trên chiếc giường lớn của anh, thoải mái lăn qua lăn lại bên trái bên phải. Cuối cùng, thời gian trôi qua không hay không biết đã tới khoảng bốn giờ sáng.

Đường Tri Hạ tỉnh dậy một cách tự nhiên. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt lại là trần nhà xa hoa mang phong cách trang trí lạnh ngắt, tuyệt đối không phải là nhà cô.

Á!

Đường Tri Hạ sợ đến mức giật bắn người ngồi giật dằn dậy, ôm đầu cố sức nhớ lại. Ký ức cuối cùng của cô chính là lúc cô ngồi trên xe của Tịch Cửu Thần.

Cho nên, đây là nhà của Tịch Cửu Thần sao?

Anh không đưa cô về nhà? Mà lại đưa cô về nhà anh?

Đường Tri Hạ lập tức nhìn lướt từ trên xuống dưới kiểm tra bản thân. May quá, quần áo vẫn còn nguyên, không có dấu vết bị cởi ra.

Đường Tri Hạ vội vàng tụt xuống giường. Giày của cô không thấy đâu nữa, chỉ đành đi chân đất bước ra ngoài sàn nhà sạch bóng.

Cô liếc nhìn đồng hồ treo ở đầu giường, bốn giờ rưỡi sáng, ngoài cửa sổ vẫn là một vùng tối đen như mực. Người đàn ông này để cô ngủ ở nhà anh, vậy con trai phải làm sao? Chẳng lẽ bố cô ở nhà chăm sóc sao?

Đường Tri Hạ từng bước từng bước đi xuống cầu thang. Cả căn biệt thự đều bật đèn tường, việc này khiến cô như đang bước đi trong một cung điện tráng lệ giàu sang, mà cô lại là một nàng Lọ Lem đang đi lạc.

Đường Tri Hạ cuối cùng cũng tìm thấy túi xách của mình trên chiếc sofa dưới tầng. Cô vội vàng lấy điện thoại ra, nhìn thấy tin nhắn gửi cho bố và tin nhắn đáp lại của ông, cô mới không khỏi thở phào một hơi.

Cũng may người đàn ông này biết bảo bố cô thay cô chăm sóc con trai. Cô không khỏi vuốt lại mái tóc dài rối bời. Đã đến giờ này rồi, cô cũng chỉ đành ở lại nhà anh thôi.

Trong lòng Đường Tri Hạ nghĩ, vừa rồi căn phòng cô ngủ hình như là phòng ngủ chính, vậy Tịch Cửu Thần ngủ ở đâu?

Đã đến giờ này rồi, hay là nhân cơ hội này đi tham quan nhà anh một chút, dù sao anh cũng đã ngủ rồi.

Đường Tri Hạ đi lên tầng hai. Đột nhiên, cô phát hiện ra có một phòng đang sáng đèn?

Cô cũng muốn tìm anh hỏi cho rõ ràng, tại sao lại đưa cô về nhà anh.

Cô nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, đẩy cửa ra. Đột nhiên, đập vào mắt cô là một phòng làm việc, mà người đàn ông trên sofa đang gối tay lên đầu ngủ say.

Đường Tri Hạ không khỏi ngẩn người. Anh ngủ ở sofa sao?

Hơn nữa còn...

Hơn nữa chỉ mặc duy nhất một chiếc quần đùi thể thao?

Đường Tri Hạ giật mình trượt tay, tay nắm cửa tuột khỏi tay cô, cánh cửa va bốp vào miếng chặn cửa phía sau, phát ra một tiếng động vang vọng.

Đường Tri Hạ bịt chặt miệng lại, thế nhưng, đây hoàn toàn là một hành động nực cười bịt tai kẻo chuông.

Người đàn ông trên sofa đột nhiên mở bừng đôi lông mi dày rậm ra

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập