Chương 71: Cô từ chối lời cầu hôn
Dù bị làm cho giật mình tỉnh giấc, ánh mắt người đàn ông vẫn sáng quắc, tia sáng sắc lẹm lóe lên. Anh chằm chằm nhìn người phụ nữ ngoài cửa, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, rồi cũng ngồi dậy.
"Tỉnh rồi à?" Anh nheo mắt cười hỏi.
Làm anh thức giấc làm Đường Tri Hạ có chút ngại ngùng, nhưng cô vẫn cất lời chất vấn một câu: "Tại sao anh lại đưa em về nhà anh? Đáng lẽ ra anh phải đưa em về nhà chứ."
"Cô có biết dáng vẻ lúc say rượu của cô xấu xí đến mức nào không? Nếu như để Cần Cần biết mẹ nó ở bên ngoài say khướt thành ra cái dạng này thì nó sẽ nghĩ sao?" Tịch Cửu Thần chẳng chút nể mặt mà công kích cô.
Đường Tri Hạ lập tức nhíu mày, cô phát điên vì rượu sao? Được rồi! Những lời người đàn ông này nói, cô cũng đồng ý.
Đúng là không thể để con trai nhìn thấy dáng vẻ này của cô. Cô không khỏi kéo cánh cửa lại, nói với người đàn ông trên sofa: "Anh ngủ tiếp đi! Không quấy rầy anh nữa."
Nói xong, Đường Tri Hạ đóng cửa phòng làm việc lại rồi bước về phía sảnh chính. Cô xuống đại sảnh dưới tầng để đợi trời sáng.
Đã bị cô làm cho thức giấc rồi, Tịch Cửu Thần hoàn toàn chẳng còn chút cảm giác buồn ngủ nào. Anh đứng dậy trở về phòng tắm rửa một lượt, rồi tùy ý khoác lên người một bộ quần áo đi ra ngoài.
Đường Tri Hạ lấy một chai nước từ trong tủ lạnh ra uống. Đại sảnh rộng lớn yên tĩnh khiến cô có chút sờ sợ. Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân làm cô vội vàng ngoảnh đầu lại.
Chỉ thấy người đàn ông một tay đút túi quần, dáng vẻ lười biếng thong thả bước xuống cầu thang.
"Anh không ngủ nữa à?" Đường Tri Hạ ngoảnh đầu hỏi anh.
"Không ngủ được." Người đàn ông thản nhiên đáp một câu, cũng đi về phía tủ lạnh, lấy ra một chai bia lạnh bật nắp, vừa uống vừa tiến lại gần cô.
Đường Tri Hạ nhìn thấy rượu đã có chút khiếp sợ. Cô không khỏi kỳ quặc nói: "Nửa đêm nửa hôm anh uống rượu cái gì chứ! Không tốt cho dạ dày đâu."
"Quan tâm tôi thế cơ à?" Tịch Cửu Thần ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cô, khóe miệng treo một nụ cười nhạt.
"Em nào có quan tâm anh, em là quan tâm chính mình ấy chứ, sợ anh uống say rồi phát tiết tính thú." Đường Tri Hạ đối với anh cũng chẳng có vẻ lịch sự xã giao nào trên lời nói.
Bởi vì người đàn ông này chẳng ít lần làm ra mấy loại chuyện như thế này.
Tịch Cửu Thần không khỏi phụt cười thành tiếng, người phụ nữ nàyvậy mà lại nói anh như vậy.
"Đường Tri Hạ, cô tự tin đến mức nghĩ rằng tôi có hứng thú với cô sao?" Tịch Cửu Thần ngước mắt đả kích cô.
Đường Tri Hạ hừ một tiếng: "Mấy người đàn ông các anh chỉ cần là phụ nữ thì đều có hứng thú hết."
Tịch Cửu Thần: "..."
Câu này hoàn toàn sai rồi, anh chỉ có hứng thú với duy nhất một mình cô mà thôi.
"Bố cô sẽ chăm sóc tốt cho Cần Cần, cô không cần phải lo lắng." Tịch Cửu Thần an ủi cô một câu, tưởng rằng cô chưa nhìn thấy tin nhắn.
"Em thấy tin nhắn rồi. Sau này anh đừng có tự tiện đụng vào điện thoại của em, càng đừng có tự tiện trả lời tin nhắn của em. Đừng tưởng em không biết tin nhắn lần trước của Kình Dã cũng là do anh trả lời hộ em." Đường Tri Hạ cất lời cảnh cáo.
Sắc mặt Tịch Cửu Thần đột nhiên lạnh hẳn đi, dường như còn có một chút dấu hiệu đóng băng.
"Đường Tri Hạ, tôi đã cảnh cáo cô rồi, không được đùa giỡn tình cảm của Kình Dã."
Đường Tri Hạ nhướng mày cười: "Ai nói em đang đùa giỡn tình cảm của anh ấy? Rất nhiều mối quan hệ đều phát triển từ bạn bè mà lên. Bây giờ chúng em làm bạn, sau này là mối quan hệ gì còn chưa nói trước được đâu!"
"Ý cô là sao?" Tịch Cửu Thần nghiến răng chất vấn.
"Ý trên mặt chữ, mối quan hệ của chúng em vẫn đang phát triển, không phải loại đùa giỡn tình cảm như anh nói." Đường Tri Hạ bình tĩnh lên tiếng, sau đó cố tình nói: "Thực ra Kình Dã rất hợp làm bố của Cần Cần, anh ấy đối xử với Cần Cần cực kỳ tốt. Sau này nếu thực sự có duyên nợ, có khi chúng em sẽ ở bên nhau đấy."
"Đường Tri Hạ, cô là loại phụ nữ tồi tệ sao? Một mặt đồng ý sự theo đuổi của Kình Dã, một mặt lại mập mờ không rõ ràng với tôi. Xem ra từ trong bản chất cô đã là một người phụ nữ không biết yên phận rồi." Tịch Cửu Thần vừa giễu cợt vừa tức giận nói.
Đường Tri Hạ không khỏi bốc hỏa, dựa vào cái gì mà bảo cô là phụ nữ tồi tệ chứ? Cô trực tiếp châm biếm ngược lại: "Thế thì anh chính là gã đàn ông tồi tệ! Một mặt chấp nhận sự ngưỡng mộ yêu thương của Tống San dành cho anh, một mặt lại làm trò bậy bạ với em. Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, anh cũng chẳng tốt đẹp hơn em là mấy đâu."
Người đàn ông trong chớp mắt nghẹn lời không đáp lại được câu nào, chỉ biết trừng mắt nhìn cô.
"Nói như vậy, cô sẽ chấp nhận tình cảm của Kình Dã, sau này gả cho nó, chọn nó làm bố của Cần Cần đúng không?" Tịch Cửu Thần nheo mắt lại, ánh mắt đằng sát khí hệt như lưỡi dao sắc bén lộ ra ngoài.
Đường Tri Hạ không né tránh ánh mắt của anh, giả vờ thản nhiên nói: "Có thể đấy."
Vẻ mặt Tịch Cửu Thần rõ ràng khựng lại. Gương mặt anh dưới ánh đèn giống như bị băng giá phong ấn, khiến toàn bộ con người anh hệt như một bức tượng điêu khắc tinh xảo.
Đường Tri Hạ không hiểu sao lại cảm thấy người đàn ông này hình như đang tức giận, hình như rất không vui.
Điều này khiến Đường Tri Hạ lập tức nhạy bén nhận ra điều gì đó, cô không khỏi trực tiếp cất lời mỉa mai: "Tịch Cửu Thần, không lẽ anh đang ghen đấy chứ? Chẳng lẽ anh yêu em rồi sao?"
Nội tâm Tịch Cửu Thần có một loại bực bội vì bị chọc thủng tâm tư, nhưng trên bề mặt, nét mặt anh lại chẳng chút gợn sóng.
Đường Tri Hạ lập tức nhếch môi có chút đắc ý nói: "Tốt nhất anh đừng yêu em, không có kết quả đâu, bởi vì em hoàn toàn không thể nào thích anh được."
Tịch Cửu Thần đột nhiên đứng dậy, thân hình cao lớn vạm vỡ tỏa ra một áp lực cực kỳ mạnh mẽ, khiến Đường Tri Hạ lập tức sợ tới mức ngồi thẳng lưng lên: "Anh... anh muốn làm gì?"
"Đường Tri Hạ, đây là nhà tôi, cô kiêu ngạo cái gì chứ?" Ánh mắt người đàn ông vừa lạnh vừa sắc khóa chặt lấy cô.
Đường Tri Hạ mơ hồ nhìn ra một bóng dáng ác quỷ trên gương mặt tuấn tú của anh, toàn thân tỏa ra khí chất tàn bạo của loài thú dữ.
Khoan đã! Cô chọc giận anh rồi sao?
Cô lập tức rất thiếu chí khí nói: "Tịch Cửu Thần, em thu hồi lại câu nói vừa rồi, coi như em chưa từng nói gì đi..." Nói xong, cô liền đứng dậy muốn bỏ chạy khỏi đại sảnh.
"Muộn rồi." Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng, đem người phụ nữ vừa từ trên sofa đứng dậy định bỏ chạy ôm chầm vào lòng.
Đường Tri Hạ lập tức vùng vẫy đẩy anh ra. Người đàn ông ôm không vững cô, cả hai liền trực tiếp ngã nhào xuống chiếc sofa bên cạnh. Lần này, Đường Tri Hạ hoàn toàn không còn đường lui nữa, bởi vì thân thể cao lớn vững chãi của người đàn ông giống như một chiếc lưới lớn, siết chặt lấy cô.
"Tịch Cửu Thần... anh..." Lời cảnh cáo của cô bị người đàn ông chặn đứng hoàn toàn ngay trong cổ họng.
Bởi vì người đàn ông thực sự không thể nhẫn nại nổi việc phải trừng phạt cái miệng nhỏ này của cô nữa, quá biết cách làm người khác tức giận rồi.
Đường Tri Hạ trợn tròn đôi mắt đẹp, muốn dùng ánh mắt để phản đối, nhưng lại chỉ nhìn thấy ngọn lửa khao khát cuồng nhiệt đang lóe lên sâu trong mắt người đàn ông.
Đó là sự khao khát dành cho cô.
Đường Tri Hạ chỉ đành nhắm mắt lại. Thế nhưng mọi giác quan đều bị người đàn ông trêu chọc, cộng thêm men rượu trong người cũng nhân cơ hội làm loạn, Đường Tri Hạ nhận ra cơ thể mìnhvậy mà không hề bài xích anh đến thế, việc này trực tiếp làm cô hoảng sợ.
Càng cảm nhận được cơ thể đang chấp nhận anh, nội tâm cô lại càng kháng cự và sốt ruột. Làm sao cô có thể có cảm giác với người đàn ông mà Tống San đã từng qua lại cơ chứ?
Đường Tri Hạ đẩy không ra, chỉ đành dùng chiêu cấu véo. Cô véo mạnh vào phần da thịt rắn chắc bên hông người đàn ông, quả nhiên chỗ này nhạy cảm đến mức khiến người đàn ông cũng không chịu nổi.
Người đàn ông hơi thở dốc chống hai tay dậy, đối với cuộc tấn công bỉ ổi này của cô có chút bực bội: "Đường Tri Hạ, cô không thích sao?"
"Thích cái con khỉ ấy, bị cưỡng hôn mà còn thích được sao?" Đường Tri Hạ tức giận hất anh ra: "Đừng có đụng vào em, đụng vào em nữa là em báo cảnh sát đấy."
Tịch Cửu Thần nheo mắt lại, nhưng vừa rồi rõ ràng anh cảm nhận được cơ thể cô đã từng hùa theo, cô rõ ràng là có cảm giác.
Ánh mắt Đường Tri Hạ mang vẻ cảnh cáo rõ ràng, nói với anh: "Có phòng khách nào không, em muốn chợp mắt thêm một lúc."
"Đến phòng ngủ chính của tôi."
"Em không muốn ngủ giường của anh đâu." Đường Tri Hạ chê bai.
Tịch Cửu Thần thực sự tức bực, người phụ nữ này đòi hỏi đúng là lắm thật.
"Tầng ba có phòng khách, tự lên đó mà chọn một phòng."
Đường Tri Hạ lập tức cầm lấy túi xách và điện thoại đi lên tầng ba. Cô chọn một phòng khách, chốt cửa bên trong lại rồi nằm lên giường. Không hiểu sao trong đầu cô lại ngập tràn những chuyện vừa xảy ra.
Chẳng lẽ cô có khuynh hướng thích bị ngược đãi sao? Cô còn nghĩ đến người đàn ông này làm gì cơ chứ? Đường Tri Hạ không khỏi tự vỗ vào đầu mình một cái, ngăn bản thân không được nghĩ tiếp nữa.
Cô quyết định sáng sớm mai sẽ rời đi ngay lập tức.
Bình luận