Chương 69: Có người muốn cầu hôn

Bữa tiệc tụ tập diễn ra tại một nhà hàng gần đó. Trên một dãy bàn dài vô cùng thời thượng, mười mấy người ngồi đối diện nhau. Các món ăn trong quán đều được gọi ra một lượt, dù sao cũng là kinh phí ăn uống của công ty nên mọi người gọi món chẳng chút xót tiền.

Đường Tri Hạ ngồi cùng Lý Mới, thảo luận về chuyện cuộc thi lần này. Công ty trang sức từ trước đến nay cạnh tranh cực kỳ khốc liệt, có vài đối thủ thương mại sừng sỏ đều không giành được giải, mà Đường Tri Hạ lại ẵm trọn giải thưởng lớn, các nhà thiết kế của bên họ đều đang bất bình tức giận đấy!

Thức ăn được dọn lên, toàn là người trẻ tuổi nên đương nhiên không thể thiếu rượu để góp vui. Ngay cả dịch vụ lái xe hộ cũng đã liên hệ sẵn vài người, thế nên mọi người có thể tha hồ thi nhau uống rượu.

"Chị Tri Hạ, đến đây em kính chị một ly." Một nam thiết kế ngồi đối diện đứng dậy.

Đường Tri Hạ nâng ly mỉm cười: "Được, cảm ơn em."

Đường Tri Hạ không ngờ rằng những người này lại luân phiên nhau tới kính rượu cô, hơn nữa trên bàn rượu mọi người đều chơi rất xõa, Đường Tri Hạ đành trở thành đối tượng bị bọn họ chuốc rượu.

"Mau rót thêm rượu cho chị Tri Hạ đi."

"Chị Tri Hạ, nể mặt tụi em chút đi mà! Dù sao chị cũng uống một ngụm đi chứ!"

"Tri Hạ, mọi người đều kính rồi, chị mà không kính em một ly thì ngại lắm. Nào, chị uống hết ly này, em uống tùy ý nhé."

Đường Tri Hạ mới tới công ty chưa lâu, lại phải đối mặt với một nhóm nhân viên cũ, cô thực sự không lỡ từ chối nể mặt bọn họ. Sau một vòng kính rượu như thế này, Đường Tri Hạ cũng chẳng biết bản thân đã uống bao nhiêu nữa.

"Được rồi được rồi, các người đừng chuốc nữa, Tri Hạ về nhà còn phải chăm con đấy!" Lý Mới lên tiếng.

Mọi người mới chịu dừng lại một chút. Đường Tri Hạ đỡ trán, thức ăn chưa ăn được mấy miếng mà rượu đã uống vài ly rồi, cô thực sự có chút say rồi.

"Tri Hạ, em ổn không đấy?"

"Đầu hơi choáng rồi ạ, không thể uống thêm được nữa đâu." Đường Tri Hạ xua xua tay, gục đầu xuống, hai tay dơ lên ra hiệu đầu hàng.

Đúng lúc này, điện thoại của Lý Mới vang lên. Cô cầm lên nhìn, lập tức không dám chậm trễ đứng dậy đi ra bước sang bên cạnh nghe máy.

"Alo, Tịch tổng."

"Mọi người đang tụ tập ăn uống sao? Đường Tri Hạ có ở đó không?" Giọng nói trầm ấm của người đàn ông hỏi tới.

"Tri Hạ đương nhiên là có ở đây rồi ạ, chúng em chính là đang ăn mừng cho cô ấy mà. Tịch tổng có muốn qua đây không ạ?" Lý Mới cười hỏi.

"Tôi không qua đâu." Tịch Cửu Thần chỉ hỏi thăm vậy thôi.

"Tri Hạ đã bị chuốc mấy vòng rượu rồi đấy ạ, giờ này có vẻ hơi say rồi. Em đang tính một chút nữa sẽ tiễn cô ấy về."

"Cô ấy uống say rồi sao?" Giọng nói của Tịch Cửu Thần lập tức lo lắng hỏi lại.

"Tịch tổng có rảnh qua đây đón cô ấy không ạ?" Lý Mới hỏi.

"Ừm, gửi địa chỉ cho tôi."

"Vâng ạ!" Lý Mới đáp lại một câu, cúp điện thoại rồi gửi vị trí sang cho Tịch Cửu Thần.

Cô quay đầu nhìn Đường Tri Hạ trên bàn rượu, ánh mắt thực sự tràn ngập sự ngưỡng mộ đối với cô. Từ cuộc điện thoại này, cô có thể nghe ra Tịch Cửu Thần thực sự rất quan tâm và lo lắng cho Đường Tri Hạ.

Thế nhưng Đường Tri Hạ lại chẳng hay biết gì cả, lúc này đang chống cằm, dưới ánh đèn, khuôn mặt ửng hồng đỏ chót, nhìn hai nam nhân viên đang thi nhau uống rượu mà cười ngớ ngẩn.

"Tri Hạ, ăn thêm chút đi, một lát nữa chị cho người đưa em về trước."

Đường Tri Hạ gật gật đầu, bắt đầu gắp vài món mình thích ăn, nhưng cô uống rượu cũng đã no rồi. Lúc đang uống thì chưa thấy gì, giờ này rượu bắt đầu ngấm lên đầu rồi.

Đúng lúc cô định đứng dậy đi vào nhà vệ sinh thì đột nhiên cảm thấy một cơn choáng váng đầu nặng chân nhẹ, dưới chân giống như đang giẫm trên mây vậy, đứng không vững nữa.

"Tri Hạ, em sao thế? Say thật rồi à?" Lý Mới vội vã vươn tay đỡ lấy cô.

"Không sao không sao, không say, em không say đâu." Đường Tri Hạ xua xua tay. Người uống say thường có một sự bướng bỉnh, không chịu thừa nhận mình đã say.

Lý Mới bảo một cô trợ lý đỡ cô vào nhà vệ sinh. Đến khi cô quay trở lại, trên điện thoại của Lý Mới nhận được một tin nhắn do Tịch Cửu Thần gửi tới.

"Đưa cô ấy ra đây." Một câu ngắn gọn súc tích.

Lý Mới nhắn lại cho anh một câu: "Vâng ạ, ra ngay đây."

Nói xong, Lý Mới quay sang cất lời với Đường Tri Hạ đang ngồi ở vị trí: "Tri Hạ, chị cho người đưa em về nhé."

"Vâng ạ!" Đường Tri Hạ gật đầu, cô cũng muốn xin phép về trước rồi. Cô muốn về nhà giải rượu, nếu không thì sao mà chăm sóc con trai được cơ chứ!

Nhưng Đường Tri Hạ lại không hề biết Lý Mới để ai đưa cô về, chỉ tưởng rằng là chính Lý Mới đưa hoặc là gọi tài xế của công ty đưa cô về.

Đường Tri Hạ được Lý Mới dìu ra khỏi cửa nhà hàng. Chỉ thấy ở hướng bãi đỗ xe bên cạnh, một chiếc Rolls-Royce màu đen bá đạo đang đỗ ở đó. Lớp sơn cao cấp tỏa ra ánh sáng lung linh dưới ánh đèn, đường nét mượt mà nhã nhặn, giữa một rừng xe hơi toát lên khí chất tôn quý, hệt như chủ nhân của nó.

Đường Tri Hạ mặc cho Lý Mới dìu mình lên xe. Ngồi ở ghế sau, cô tưởng đó là tài xế của Lý Mới, lúc Lý Mới đóng cửa xe lại, cô liền lịch sự cất lời với người tài xế ở ghế lái: "Chào anh, phiền anh đưa tôi đến khu chung cư Ngự Cảnh Cảnh ở đoạn giữa đường Mẫu Đơn Đình nhé."

Cô vừa nói xong, liền nghe thấy trong khoang xe yên tĩnh vang lên một giọng nam trầm ấm đầy từ tính trả lời cô: "Tôi biết rồi."

Đường Tri Hạ giật bắn mình giương tròn mắt, nhìn qua chiếc gương chiếu hậu trên bảng điều khiển, trực tiếp va phải một đôi mắt sâu thẳm như biển rộng.

"Tịch Cửu Thần, sao lại là anh?"

Cô kinh ngạc thốt lên.

Người đàn ông ở ghế lái có chút giễu cọt, hóa ra người phụ nữ này coi anh là tài xế taxi sao?

Đường Tri Hạ lập tức cảm thấy đầu càng choáng váng hơn. Lý Mới vậy mà lại đưa cô lên xe của Tịch Cửu Thần?

"Sao anh lại ở đây? Tại sao anh lại đến đón em?" Đường Tri Hạ hơi có chút hơi men hỏi.

"Uống thành ra thế này, cô chăm sóc Cần Cần kiểu gì?"

"Bố em đang ở nhà em chăm sóc rồi." Đường Tri Hạ uể uả ngồi ở ghế sau đáp lại một câu.

Người đàn ông qua gương chiếu hậu liếc nhìn cô một cái. Chỉ thấy trong ánh sáng mờ ảo, vẫn có thể nhìn thấy vóc dáng cong tròn quyến rũ của người phụ nữ. Trong làn tóc dài xõa tung vô tình tỏa ra một luồng khí chất mê đắm lòng người.

Trong không khí thoang thoảng hương rượu thơm nồng hòa quyện với hương thơm thiếu nữ mê đắm. Ánh mắt người đàn ông trong gương giống như một con dã thú, lóe lên tia xâm lược.

Đường Tri Hạ gục người xuống trong xe, một cơn buồn ngủ ập đến, cô liền trực tiếp ngủ thiếp đi.

Tịch Cửu Thần ngoảnh đầu nhìn cô đang nằm ngủ ở ghế sau, ánh mắt lưu luyến trên người cô một lúc. Anh dừng xe ở bên đường. Người phụ nữ như thế này nếu như về nhà để con trai nhìn thấy thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tâm hồn đứa trẻ.

Tịch Cửu Thần cầm lấy điện thoại của cô, dùng dấu vân tay của cô để mở khóa, tìm thấy số của Đường Tấn Quốc rồi gửi một tin nhắn: "Bố ơi, tối nay con uống say rồi, bố có thể chăm sóc Cần Cần một đêm được không? Sáng mai con sẽ về nhà."

Đầu dây bên kia Đường Tấn Quốc rất nhanh đã nhắn lại: "Được rồi, uống say thì con cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, Cần Cần cứ giao cho bố, bố ở lại nhà chăm sóc nó, chú ý an toàn nhé!"

"Vâng ạ bố." Tịch Cửu Thần nhắn lại một câu.

Nhìn người phụ nữ say khướt như thế này, anh cũng không muốn để lại trong tâm trí non nớt của Cần Cần hình ảnh người mẹ say rượu.

Đường Tri Hạ hoàn toàn không biết người đàn ông này đã sắp xếp xong xuôi cho cô. Chiếc xe màu đen lao thẳng về phía đông trung tâm thành phố, đó là khu biệt thự lưng chừng núi có giá đắt đỏ nhất thành phố.

Đường Tri Hạ đêm qua mất ngủ, hôm nay lại bận rộn cả ngày, giờ này uống rượu vào, dù cho trên đỉnh đầu có đánh một trận lôi đình thì cô cũng chưa chắc đã tỉnh lại.

Khi người đàn ông dừng xe xong, bế ngang cô xuống xe cô cũng không hề hay biết. Người đàn ông cứ thế bế cô về phòng, đặt lên chiếc giường của anh.

Đường Tri Hạ thoải mái xoay người một cái trên giường, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Bên dưới chiếc áo sơ mi trắng là chiếc chân váy ôm màu đen dài chớm đùi, đôi chân thon gọn...

Chỉ là cô không hề biết, lúc này tư thế ngủ này của cô rơi vào mắt người đàn ông lại quyến rũ đến nhường nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập