Chương 21: Có phải cô ta bạo lực gia đình em không?
“Chị, chị làm cái gì thế? Đau chết em rồi!”
Hóa ra Lăng Nhược Tuyết vừa thay xong quần áo đi ra, nhìn thấy trên người em trai dán băng cá nhân, sau lưng thậm chí còn quấn băng gạc, liền đột ngột vỗ một phát rõ mạnh lên vai cậu.
Lăng Vũ dù mình đồng da sắt thì cũng là con người, bị đau đột ngột đương nhiên phải hét lên rồi!
“Tiểu Vũ, vết thương này của con là thế nào đấy?”
Trần Ái Lan vừa rồi trong đầu chỉ toàn nghĩ tới cô con dâu, hoàn toàn không để ý kĩ con trai, bây giờ mới phát hiện con cố tình dùng quần áo che giấu vết thương, lập tức hốt hoảng hỏi.
“Mẹ, đừng lo! Con tự mình không cẩn thận bị ngã thôi mà!”
Lăng Vũ không muốn mẹ và chị gái lo lắng vớ vẩn nên đành phải nói dối.
“Bị ngã? Tự ngã mà ngã thành thế này được à? Rõ ràng là bị người ta đánh, hoặc là bị lấy đồ phang vào rồi!”
Lăng Nhược Tuyết cũng không phải dạng vừa, liếc mắt một cái đã nhìn ra sự thật, càng nói càng kích động: “Cậu em, chú nói thật cho chị biết, có phải vợ chú bạo lực gia đình chú không? Cô ta đến cả chú mà cũng dám đánh à?”
Phụt!
Lăng Vũ tức đến muốn hộc máu, cũng kích động đáp lại: “Chị, sao chị lại nghĩ về vợ em như thế, vết thương này thực sự không liên quan gì đến cô ấy đâu!”
Lăng Vũ cũng chẳng thể danh chính ngôn thuận khẳng định Tần Minh Nguyệt không đánh mình, bởi vì người phụ nữ kia đúng là đã đá cậu hai cú thật.
Bây giờ cái eo vẫn còn đang đau đây này!
“Tiểu Vũ, vậy con nói thật cho mẹ biết, rốt cuộc là bị làm sao?”
Trần Ái Lan chỉ có duy nhất đứa con trai này, giờ đây thấy con bị thương thành ra nông nỗi này, bà không làm cho rõ thì làm sao yên tâm nổi, chỉ sợ con trai sĩ diện không chịu nói ra sự thật.
“Có mấy tên lưu manh muốn giở trò với Minh Nguyệt, con đánh nhau với bọn chúng một trận nên mới thành ra thế này!”
Lăng Vũ nhân tiện bèn nói luôn.
Cậu cũng không hẳn là nói dối hoàn toàn, dù sao mấy tên du côn đó đúng là gây rối ở dự án do Tần Minh Nguyệt phụ trách, cậu vì cô mới phải xông vào đánh nhau.
“Hóa ra là vậy, Tiểu Vũ con làm tốt lắm! Đúng là thánh cuồng bảo vệ vợ, thả tim!”
Lăng Nhược Tuyết cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng, còn giơ ngón tay cái tán thưởng em trai.
Nam chính trong phim ngôn tình chẳng phải đều ngầu như thế sao?
“Được rồi chị, thời gian cũng sắp đến rồi, chúng ta xuất phát thôi!”
Lăng Vũ không muốn nghe mẹ cằn nhằn tiếp nữa, liền vội vàng đánh trống lảng để tìm đường chuồn.
Thế nhưng Trần Ái Lan vẫn kéo tay cậu lại, dặn dò: “Tiểu Vũ, con với chị con đến bữa tiệc, nhớ giúp nó tìm lấy một người đàn ông tốt nhé! Nhà mình không cần người ta giàu có đến mức nào, chỉ cần phẩm chất đoan chính là được rồi!”
Hiểu con không ai bằng mẹ, Trần Ái Lan đương nhiên biết lý do vì sao Lăng Nhược Tuyết đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa gả đi được.
Trước khi giới thiệu đối tượng cho Lăng Vũ, bà đã sớm giới thiệu cho Lăng Nhược Tuyết không ít đàn ông.
Chỉ tiếc là những người đàn ông đó đều bị Lăng Nhược Tuyết hành cho "thân tàn ma dại", không chê người ta không đủ cao to thì lại chê không đủ đẹp trai, hoặc không đủ bá đạo, lúc nào cũng lấy tiêu chuẩn của nam chính phim ngôn tình ra so sánh, mấy người đàn ông đó đương nhiên bị dọa cho xách dép chạy mất dép.
Cứ giữ cái tiêu chuẩn này thì có gả đi được mới là chuyện lạ!
“Mẹ, con biết rồi!”
Lăng Vũ vội vàng vâng lời, nhưng trong lòng lại nghĩ, muốn gả chị gái đi còn khó hơn cả việc tự mình tìm vợ!
Hai chị em bắt xe taxi xuất phát.
Suốt dọc đường, Lăng Nhược Tuyết vẫn mê muội như mê trai, khuôn mặt tràn đầy mơ mộng!
“Cậu em, chú có biết ở Vân Thành có bốn đại hào môn không?”
“Ừm.”
Lăng Vũ ừ một tiếng theo phép lịch sự, thực ra trong lòng hiểu rất rõ, cái gọi là bốn đại hào môn Vân Thành làm gì có thực!
Thực tế đâu phải quay phim ngôn tình, Vân Thành là một thành phố lớn như vậy, các gia tộc kinh doanh biết bao nhiêu mà kể?
Hơn nữa thương trường biến ảo khôn lường, sự thăng trầm của mỗi gia tộc diễn ra quá nhanh, thay đổi liên tục, làm gì có bốn đại hào môn nào cố định bất biến?
Cho nên cái gọi là bốn đại gia tộc Vân Thành, chẳng qua là một số người vì tiện cho việc buôn chuyện nên cố tình đem bốn gia tộc có tài sản xếp hàng đầu gộp lại với nhau mà thôi.
“Thế chú có biết đó là bốn gia tộc nào không? Nghe nói bữa tiệc lần này, các tài năng trẻ của mấy gia tộc đó đều tới tham dự đấy!”
Lăng Nhược Tuyết đã ba mươi tuổi, người cũng trưởng thành xinh đẹp, thế mà riêng ở khía cạnh này lại giống hệt như một cô thiếu nữ mười tám tuổi cuồng trai!
“Chịu thôi, em chỉ biết mỗi nhà họ Tần!”
Lăng Vũ thành thật trả lời.
Cậu chỉ là một bác sĩ phụ khoa xuất ngũ trở về, làm sao biết nhiều chuyện trên thương trường đến thế?
Có điều nhà họ Tần đã liên tục mười năm ngồi vững trên ngôi vị người giàu nhất Vân Thành, cho nên cậu mới nghe qua.
“Chú ngốc thế! Còn ba nhà nữa là nhà họ Liễu, nhà họ Triệu và nhà họ Lâm!”
Lăng Nhược Tuyết gõ gõ vào đầu cậu: “Ghi nhớ cho chị này, sếp của chị chính là đại thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm, thiệp mời của chị cũng là do cô ấy đưa cho đấy!”
“Ồ!”
Lăng Vũ gật đầu. Trước đây trong một lần tình cờ, cậu cũng từng gặp vị "sếp" mà chị gái nhắc tới.
Đó là một mỹ nhân mới hơn hai mươi tuổi tên là Lâm Thanh Tuyền. Tuy xuất thân từ danh môn nhưng sau khi tốt nghiệp lại chọn bắt đầu từ tầng lớp cơ sở.
Đương nhiên, tầng lớp cơ sở này không phải là chức vụ thực tế của cô, cô chỉ muốn làm quen với hoạt động của công ty nên mới làm từ nghiệp vụ cơ sở. Trên thực tế, từ trên xuống dưới công ty ai cũng biết cô là lãnh đạo cấp cao tương lai, thậm chí là người kế thừa!
Lúc đó cô ấy mắc một chút bệnh phụ khoa, khó nói ra miệng, chính Lăng Nhược Tuyết đã giới thiệu cô ấy đến chỗ Lăng Vũ để khám.
Còn về việc tại sao cô ấy thực sự đến khám, Lăng Vũ cũng không rõ lắm, dù sao cậu cũng đã chữa khỏi bệnh cho cô ấy.
Lúc đó Lăng Vũ còn mặt không cảm xúc bảo cô ấy cởi quần ra, Lâm Thanh Tuyền rất ngượng ngùng, còn Lăng Vũ từ đầu đến cuối lại chẳng hề có chút gợn sóng nào, bây giờ thậm chí còn chẳng còn mấy ấn tượng, chỉ vì cơ thể phụ nữ mà cậu từng nhìn qua quá nhiều rồi!
“Chỉ đáp lại mỗi một chữ 'Ồ' thôi sao? Dù sao chú cũng phải giả vờ ngưỡng mộ một chút chứ!”
Lăng Nhược Tuyết có chút không hài lòng với đứa em trai thẳng nam này. Sếp của cô còn trẻ như vậy đã sở hữu khối tài sản khổng lồ, là mơ ước của biết bao nhiêu người đấy!
Thấy Lăng Vũ vẫn không có phản ứng gì, Lăng Nhược Tuyết lườm cậu một cái, rồi đột nhiên thốt lên kinh ngạc: “Đúng rồi, vợ chú tên là Tần Minh Nguyệt đúng không? Liệu cô ấy có phải là đại tiểu thư nhà họ Tần không nhỉ?”
Tầng lớp như họ làm sao biết được gia cảnh thực sự của những hào môn đỉnh cấp đó?
Tất cả đều chỉ dựa vào đoán mò mà thôi!
Lăng Vũ lập tức bật cười lắc đầu: “Làm sao có thể! Đẳng cấp của cô ấy còn kém xa lắm!”
Nhà họ Tần là hào môn Vân Thành, nếu cô ấy là đại tiểu thư nhà họ Tần thì giá trị con người ước chừng phải lên tới hàng chục tỷ, làm sao có thể chỉ sống trong một căn hộ rộng 200 mét vuông?
Tuy đó cũng coi là căn hộ cao cấp, nhưng so với đỉnh cấp hào môn thì vẫn còn khoảng cách quá xa!
“Nhưng mà chị nghe nói đại tiểu thư nhà họ Tần cũng 27 tuổi, không thích đàn ông mà chỉ thích phụ nữ...”
Lăng Nhược Tuyết nói đến câu sau liền thấy mình thật ngớ ngẩn. Nếu vợ của em trai là đồng tính nữ thì làm sao có thể kết hôn với em trai mình cơ chứ!
Hơn nữa em trai còn nói đã hẹn hò với cô ấy nhiều năm, nếu đại tiểu thư nhà họ Tần yêu một người đàn ông nhiều năm như vậy thì đã sớm bị báo chí phanh phui rồi, làm sao còn đồn cô ấy là les nữa!
Thấy chị gái tự mình thuyết phục bản thân, Lăng Vũ càng thấy buồn cười, cũng không cần cậu phải giải thích thêm.
Tuy Tập đoàn Thiên Cương là tài sản của nhà họ Tần, nhưng vợ cậu chắc cũng chỉ tình cờ mang họ Tần mà thôi. Giống như Tần Thủy Hoàng họ Tần, chẳng lẽ hồi đó ai mang họ Tần cũng đều là hoàng đế sao?
Không thể nào!
Tuy nhiên, điều cậu không hề hay biết chính là, Tần Minh Nguyệt lúc này đang ngồi trên chiếc xe Bentley, hướng về địa điểm tổ chức bữa tiệc: Khách sạn Đế Tôn!
Thực ra tiệc tối hôm nay là do cô hai của cô tổ chức nhân dịp thăng chức làm Phó Thị trưởng Vân Thành.
Nhà họ Tần ngoại trừ Tần Thiên Cương ra thì không còn người đàn ông thứ hai, nhưng phụ nữ nhà họ Tần lại chẳng có ai là dạng vừa, từng người nếu không phải là tay to trên thương trường thì cũng là đại lão trong giới chính trị.
Tần Minh Nguyệt vốn không thích náo nhiệt, bình thường rất ít khi xuất hiện ở những dịp thế này, nhưng phụ nữ nhà họ Tần xưa nay rất đoàn kết, nể mặt cô hai, tối nay cô bắt buộc phải đến tham dự bữa tiệc!
Bình luận