Chương 20: Đầu tháng sau, về nhà gặp mẹ chồng!
Sáng sớm hôm sau, một cơn gió lạnh thổi qua, Lăng Vũ giật mình rùng mình tỉnh dậy.
Xoa xoa làn da nổi đầy da gà, hắt hơi liên tiếp hai cái, anh mới phát hiện bản thân lại đang nằm trên sàn nhà lạnh ngắt!
Có nhầm không thế?
Đây là hành lang bên ngoài căn hộ mà!
Cũng may tầng 17 - tầng cao nhất chỉ có một căn hộ, nếu không người đi qua đi lại nhìn thấy chắc cười chết anh mất!
"Người phụ nữ đó tàn nhẫn thật!"
Lăng Vũ vội vàng bò dậy, nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, làm sao mà không biết là do Tần Minh Nguyệt vứt anh ra ngoài hành lang ngủ cơ chứ?
Chưa dừng lại ở đó, anh còn phát hiện trên quần áo mình có vài vết dấu giày. Nếu không nhầm thì kích cỡ này chắc chắn là của người phụ nữ lạnh máu đó!
Anh vừa mới giúp cô hoàn thành một công việc cơ mà, cô lại đối xử với anh như thế này sao?
Lấy đức báo oán, người phụ nữ đó thật sự là động vật máu lạnh sao?
Cạch.
Lúc này, cửa lớn căn hộ mở ra, mới sáu rưỡi sáng, Tần Minh Nguyệt đã sửa soạn xong xuôi chuẩn bị tới công ty đi làm!
Cả hai chạm mặt nhau trực diện, bốn mắt nhìn nhau.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tần Minh Nguyệt thản nhiên như không có chuyện gì bước qua người Lăng Vũ.
Bốp!
Lăng Vũ lập tức nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô.
Làn da người phụ nữ này quá mịn màng, anh suýt chút nữa không nắm giữ nổi!
"Anh muốn tìm chết sao?"
Một ánh mắt của Tần Minh Nguyệt phóng tới như con dao găm cứa qua.
Người đàn ông này dám tùy tiện chạm vào cô, đúng là sống chán rồi!
Lăng Vũ vội vã buông tay, nhưng trong lòng lại bùng bùng lửa giận:
"Cô có chút lòng đồng cảm nào không thế? Cho dù tôi là một con heo, cô thấy tôi bị thương như thế này cũng phải chăm sóc một chút chứ? Còn thiếu có vài bước đường mà cô ném tôi trên sàn nhà lạnh ngắt ngủ cả một đêm? Vết thương của tôi sẽ bị viêm đấy!"
Rõ ràng là dáng vẻ rất giận dữ, nhưng lại suýt chút nữa khiến Tần Minh Nguyệt bật cười!
Lại có người tự ví bản thân mình là heo sao?
"Anh tự làm tự chịu!"
Tần Minh Nguyệt khinh bẩy không buồn giải thích, để lại một câu rồi quay người bỏ đi.
Lăng Vũ thật sự tức đến mức muốn phát điên!
Nếu không phải anh không thích đánh phụ nữ, lại nếu không phải anh đã hứa với mẹ sẽ chăm sóc tốt cho vợ, anh thật sự đã cuống lên tới mức ra tay rồi!
"Chờ đã, khi nào cô mới chịu theo tôi về nhà!"
Tranh thủ trước khi người phụ nữ này biến mất vào thang máy, Lăng Vũ vẫn vội vàng cất tiếng hỏi.
"Đầu tháng sau đi!"
Tần Minh Nguyệt trả lời xong, cửa thang máy liền đóng lại.
Tuy thời gian còn khá xa nhưng người phụ nữ này rốt cuộc cũng đã đồng ý rồi!
Lăng Vũ nén một bụng tức trở về căn hộ, chuẩn bị tắm nước nóng để hồi phục lại cơ thể. Nào ngờ chị gái buổi sáng sớm lại điện thoại tới!
Tối qua Lăng Vũ đã hứa với chị hôm nay sẽ nói cho chị biết khi nào đưa vợ về nhà.
Không ngờ người phụ nữ đó sáu giờ sáng đã gọi điện tới hỏi.
Phụ nữ rốt cuộc là sinh vật kiểu gì thế không biết?
"A lô, chị!"
"Tiểu Vũ, thế nào rồi? Vợ em đã chốt khi nào về nhà chưa?"
"Đầu tháng sau đi!"
Lăng Vũ nhớ lại dáng vẻ của Tần Minh Nguyệt lúc nãy liền không kìm được bực mình!
Anh thật sự sợ người phụ nữ đó về nhà cũng trưng ra cái mặt như cỗ bài, lại xảy ra mâu thuẫn với mẹ. Dù sao quan hệ mẹ chồng con dâu là mối quan hệ khó xử lý nhất trên đời!
Chỉ nói riêng thím hai của anh, ngày nào cũng cãi nhau với em dâu họ của anh, thậm chí còn đánh nhau xô xát, khiến em họ anh kẹt ở giữa không phải là người.
Ít nhất em họ anh còn có thể lựa chọn đứng về phía mẹ ruột, đôi khi thậm chí còn có thể gắt gỏng với vợ. Nhưng Lăng Vũ hiểu rất rõ, nếu anh dám gắt gỏng với người phụ nữ Tần Minh Nguyệt này, ngày này năm sau chắc chắn chính là ngày giỗ của anh!
Đến lúc đó nếu Tần Minh Nguyệt quá đáng với mẹ anh, hoặc không tôn trọng bà, Lăng Vũ nói không chừng sẽ phải cãi nhau với cô. Một khi làm ầm ĩ lên, để mẹ biết đây là một cuộc hôn nhân đối phó thì e rằng bà lại không chịu nổi kích động!
Cho nên Tần Minh Nguyệt đồng ý về nhà, trong lòng Lăng Vũ vẫn cảm thấy phiền não, thậm chí còn căng thẳng hơn trước, cảm giác như mình đang ôm một quả bom về nhà, không biết lúc nào sẽ bùng nổ!
"Tiểu Vũ, em làm sao thế? Giọng điệu này là sao, có phải người phụ nữ đó không muốn về không?"
Lăng Nhược Tuyết cũng lập tức có cảm xúc.
Chị không cần biết vợ của em trai ở bên ngoài giỏi giang hoành tráng đến mức nào, cô ta đã gả vào nhà họ Lăng thì chính là người của nhà họ Lăng, làm sao có thể để cô ta muốn làm gì thì làm, buông thả càn rỡ như vậy được?
Ngay cả việc về nhà họ Lăng một chuyến mà cũng giở thói ngôi sao giận dỗi, những ngày tháng dài đẵng đẵng sau này em trai và mẹ làm sao chịu đựng nổi?
"Chị, không phải đâu! Chị đừng đoán mò, cô ấy chỉ là quá bận thôi!"
Lăng Vũ vội vàng nói đỡ cho Tần Minh Nguyệt. Cho dù có bức xúc với cô đến đâu thì cô ấy vẫn là vợ anh.
"Vậy thì tốt!"
Lăng Nhược Tuyết xác nhận được việc này, tâm trạng khá tốt, đột nhiên chuyển hướng câu chuyện: "Em trai, chị lấy được một tấm thiệp mời, là bữa tiệc của giới thượng lưu Vân Thành, nghe nói không ít cậu ấm nhà giàu ở Vân Thành đều sẽ tới tham dự đấy nhé!"
"Ồ, chị lại muốn đi ngắm trai đẹp à?"
Người hiểu Lăng Nhược Tuyết nhất chắc chắn là Lăng Vũ.
Người phụ nữ này là một kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo, từ thời cấp hai đã bị những bộ phim thần tượng đầu độc rồi!
Ban đầu thích Đạo Minh Tự đứng đầu F4, sau đó là Hà Dĩ Thâm, rồi đến tổng tài bá đạo Lục Lệ Thành...
Gần đây hình như là Cố Ngụy do Tiêu Chiến đóng!
Tóm lại, người đàn ông chị thích bắt buộc phải là vừa cao, vừa giàu, vừa đẹp trai, hoàn hảo không vết xước!
Nhưng ngoài đời thực làm gì có người như vậy chứ?
Cho nên năm nay chị đã 30 tuổi rồi mà vẫn chưa gả đi được, không phải do điều kiện của chị không tốt, mà là đối tượng lý tưởng của chị quá hoàn hảo.
Dù Trần Ái Lan và Lăng Vũ đã từng nhắc nhở chị không ít lần rằng ngoài đời thực không tồn tại nam chính phim thần tượng như thế, bảo chị hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút, nhưng Lăng Nhược Tuyết vẫn vui vẻ không biết mệt, chỉ thích tới các dịp sự kiện để ngắm trai đẹp!
"Hừm, cơ hội hiếm có, chắc chắn phải đi chứ! Nói không chừng lại gặp được tổng tài bá đạo của chị thì sao!"
Lăng Nhược Tuyết trước mặt em trai cũng không thèm che giấu, trực tiếp nói ra mục tiêu của mình.
Thậm chí còn hung dữ đe dọa Lăng Vũ: "Em không có việc gì thì đi cùng chị đi, kiếp này chị có gả đi được hay không là trông chờ vào sự cố gắng của em đấy nhé!"
Lăng Vũ: "..."
Em cũng đâu có cưới chị được, em cố gắng thì có tác dụng gì chứ?
Tuy nhiên nghe chị gái nói thiệp mời còn có thể dẫn thêm một người, hơn nữa thời gian là tối thứ Bảy ngày mai, vậy thì đi thôi!
Dù sao anh cũng đã cố hết sức rồi, đến lúc đó chị gái thật sự không gả đi được cũng chẳng thể đổ lỗi lên đầu anh được.
Hơn nữa, ra ngoài mở mang tầm mắt cũng tốt, Lăng Vũ tuyệt đối không phải là kẻ ếch ngồi đáy giếng. Đặc biệt hiện tại đã cưới Tần Minh Nguyệt, cô ấy là quản lý cấp cao của công ty lớn, nghĩ lại chắc cũng thường xuyên tham dự những bữa tiệc của giới thượng lưu này, anh cũng phải bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với những tầng lớp này thì sau này mới có tiếng nói chung!
Người ta thường nói, sau khi kết hôn, một người luôn chịu ảnh hưởng của người còn lại, ngầm biến thành cùng một kiểu người với đối phương.
Lăng Vũ cũng chuẩn bị thay đổi một chút.
Ngày hôm sau, Lăng Vũ trở về nhà một chuyến.
Rõ ràng mới rời đi vài ngày, Trần Ái Lan lại giống như con trai đi xa nhà vài năm mới trở về, hỏi đủ thứ chuyện, đương nhiên mười câu thì có đến mười một câu đều liên quan tới vợ anh.
"Tiểu Vũ, vợ con đầu tháng sau sẽ tới nhà chúng ta, hay là chúng ta gọi cả gia đình chú hai con cùng các họ hàng khác tới nhé?"
Trần Ái Lan muốn tổ chức cho rầm rộ một chút để chào đón con dâu trở về nhà.
Lăng Vũ lại vội vàng đổ mồ hôi hột từ chối: "Mẹ! Tối kỵ đừng làm vậy! Ai cũng đừng gọi, chúng ta chỉ ăn một bữa cơm đạm bạc bình thường thôi!"
"Như vậy không tốt lắm đâu nhỉ?" Trần Ái Lan nhíu mày: "Con chẳng phải nói con bé làm quản lý cấp cao sao, chắc chắn thường xuyên trải qua những dịp lớn, thích ăn sơn hào hải vị, mẹ sợ chúng ta chuẩn bị sơ sài quá con bé sẽ không thích!"
Lăng Vũ cười khổ, xem ra mẹ vẫn rất chiều chuộng con dâu.
Đương nhiên đây cũng là vì chưa bắt đầu chung sống, nếu ngày tháng dài đẵng đẵng mà cứ mãi một bên chiều chuộng một bên thì chắc chắn cũng sẽ nảy sinh vấn đề!
"Mẹ, mẹ không cần phải cẩn trọng từng chút một như vậy đâu, chúng ta cứ thể hiện bộ mặt thật nhất của mình là được rồi!"
Lăng Vũ kiên trì nói.
Trần Ái Lan vẫn cảm thấy không yên tâm, ngay khi bà còn muốn tiếp tục nói thì Lăng Vũ đột nhiên cất tiếng hét lớn!
Bình luận