Chương 9: Minh Mấy (Tươi Đẹp) (Phần 1/2)

Mạnh Thu mới nhìn thấy bóng của cô và Triệu Hi Đình gần như chồng lên nhau, bỗng nhận ra thế này thật không ra làm sao, bèn khẽ giãy giũa. Nhưng Triệu Hi Đình không lập tức buông tay, cô cảm thấy khó hiểu, ngẩng đầu lên. Triệu Hi Đình đứng quay lưng về phía ánh trăng, gương mặt như phủ một lớp sương mù che khuất, nhưng đôi mắt dưới lớp sương ấy lại im lặng phá vỡ điều gì đó.

Mạnh Thu một bên nhìn thấy vầng trăng trong màn sương, một bên nhìn vào mắt anh, lực đạo trên cánh tay cô giống như dây leo trói người, chỉ có điều ngón tay anh lại ấm áp.

Cô thử dò xét gọi anh: "Cậu Triệu?"

Triệu Hi Đình đột ngột buông cô ra, "Hửm?"

Mạnh Thu tưởng vừa rồi anh đang mất tập trung, lịch sự nói: "Hôm nay cảm ơn anh, để tôi tự đi được rồi."

Triệu Hi Đình buông thõng hai tay, bước đi sóng vai cùng cô.

Hai người im lặng đi một lúc.

Triệu Hi Đình thấy mặt cô vẫn còn trắng bệch, không nhịn được mà dùng giọng điệu cà lơ phất phơ trêu chọc: "Sao cứ luôn cho tôi cơ hội làm anh hùng thế này, lần sau lại có tình tiết như vậy, nhớ thông báo trước cho tôi một tiếng?"

Mạnh Thu cười nói: "Chuyện như thế này sao mà biết trước được."

Triệu Hi Đình hất cằm, "Không phải có số của tôi rồi sao?"

"Gọi điện cho tôi."

Mạnh Thu lập tức hiểu ý anh, chỉ là không ngờ anh lại bằng lòng lo chuyện bao đồng như vậy.

Trong lòng cô vẫn còn sợ hãi, giọng điệu không nhịn được mang chút nũng nịu để xua tan đi cái lạnh: "Vậy thì tốt nhất là đừng có lần sau nữa."

Ánh đèn đường hơi trắng, chiếu lên mặt anh hiện ra tông màu lạnh, trông rất xa cách, giống như có nhiều chuyện xảy ra trên người anh là điều không nên.

Mạnh Thu định nói lại thôi.

Người bình thường trải qua chuyện tối nay dù ít dù nhiều cũng sẽ hỏi một câu. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để giải thích, nhưng Triệu Hi Đình lại không nhắc đến một chữ, cứ như thể việc giúp đỡ chỉ là tiện tay, hoàn toàn không hứng thú với chuyện riêng tư của cô.

Ánh mắt Triệu Hi Đình rơi trên quần áo của cô, lại hỏi: "Mặc bộ này về à?"

Mạnh Thu cúi đầu nhìn váy bồng bềnh, những hạt kim sa trắng như tuyết dưới ánh đèn trông thật mịn màng và lạnh lẽo. Cô bỗng nhớ ra, ảo não nói: "Hoa của tôi..."

Cô quay người định đi tìm.

Triệu Hi Đình nắm lấy cổ tay cô, không cho đi, giọng điệu nhạt nhẽo.

"Tôi cứu người không phải là để mang hoa đến tặng cho Triệu Bỉnh Quân đâu."

"Cậu ta không đến nữa đâu, lên lầu thay quần áo đi."

Lớp trang điểm hôm nay của Mạnh Thu rất tinh tế, ánh mắt tròn trịa trong trẻo, giống như một nhành bồ liễu yếu ớt cô độc có thể bị người ta bẻ gãy bất cứ lúc nào, nhưng lại bám chặt lấy hy vọng sống, vô cùng kiên cường.

Vẻ mặt cô có chút bán tín bán nghi.

Triệu Hi Đình lấy điện thoại ra, tùy ý bấm một dãy số, không lưu tên danh bạ nhưng nằm trong danh sách cuộc gọi gần đây. Anh bật loa ngoài, Mạnh Thu nghe thấy giọng của Triệu Bỉnh Quân truyền ra từ đầu dây bên kia.

Triệu Hi Đình hỏi anh ta đang ở đâu, đối phương có vẻ rất phiền não, đáp rằng vẫn đang bị kẹt xe ở vùng ngoại ô.

Xem ra hoa thật sự không tặng được rồi.

Vừa vặn Viện trưởng Trần cũng gửi tin nhắn đến, bảo cô về trước.

Người trong phòng trang điểm đều đã đi hết, dì lao công đang vội tan làm, gom hết các chai lọ trên bàn vứt vào túi rác.

Mạnh Thu xách váy đi vào, dì lao công tháo găng tay chỉ vào vị trí sát tường nhất, nói: "Mấy bộ quần áo kia có phải của cháu không? Rơi đầy dưới đất, dì nhặt lên gấp gọn lại rồi, mãi không thấy ai đến lấy, suýt chút nữa là vứt đi rồi."

Mạnh Thu nhìn theo hướng ngón tay dì chỉ, dì lao công cất cây lau nhà xong liền đi cùng cô qua nhận đồ.

"Chỗ đó còn có một cái túi, đựng áo phao lông vũ màu trắng, với một cái mũ."

"Trên ghế có mấy đôi tất, nhưng chắc không phải của cháu đâu nhỉ."

Mạnh Thu lắc đầu, bảo không phải.

Dì lao công dừng lại trước bàn, giống như làm ảo thuật lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc túi zip mờ bán trong suốt, "Dì thấy cái này được bảo quản tốt thế này, chắc chắn có người quay lại lấy, cháu nhận xem?"

Trong túi là một chiếc áo ngực màu trắng sữa.

Mặt Mạnh Thu nóng bừng lên, giống như ăn trộm giật phắt lấy ôm vào lòng.

Dư quang của cô theo bản năng liếc về phía sau.

Ống quần tây đứng dáng của người đàn ông, không biết anh có nhìn thấy hay không.

Cả người cô giống như vừa bước vào nước suối nước nóng, chỉ thiếu điều bốc hơi nóng lên thôi.

Dì lao công bàn giao xong những đồ vật được bảo quản, đẩy xe đi ra ngoài, "Lát nữa cháu bảo bạn trai canh cửa giúp nhé, cái khóa bên trong không biết bị đứa nhóc nào đâm hỏng rồi, chưa kịp sửa, đỡ mắc công xảy ra chuyện."

Cơn nóng trên mặt Mạnh Thu vẫn chưa lui, vội xua tay giải thích: "Chúng cháu không phải quan hệ đó... Dì ơi, bao giờ đóng cửa ạ?"

Dì lao công có vẻ đã quen rồi, "Mười một mười hai giờ, dọn dẹp đồ đạc vẫn kịp chán. Dù sao cháu cứ tìm người canh giúp một chút, đừng để mấy người không có đầu óc bên ngoài xông vào, ở đây đều có camera, hai đứa muốn làm chuyện gì cũng không làm được đâu."

Mạnh Thu quay người lại, chiếc áo sơ mi đen của Triệu Hi Đình tựa vào bức tường trắng tuyết, anh đang cúi đầu chơi điện thoại, cũng không biết vừa rồi anh có nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và dì lao công hay không.

Dì lao công vừa đi, trong phòng trang điểm chỉ còn lại hai người.

Mạnh Thu đứng trong phòng trang điểm im ắng trống trải, thật khó để diễn tả cảm giác lúc này. Cô hy vọng Triệu Hi Đình nói điều gì đó để giảm bớt sự ngượng ngùng, nhưng anh chỉ cúi đầu, thần sắc hờ hững.

Rõ ràng không gian không tính là nhỏ hẹp, nhưng toàn bộ sự chú ý của cô đều bị anh cướp mất, cô do dự hồi lâu, bờ môi dưới cắn ra vết hằn, mới nhích qua đó, gọi ba chữ.

"Cậu Triệu."

Triệu Hi Đình "Ừm" một tiếng nhạt nhẽo.

"Anh có thể... giúp tôi canh cửa một chút không..."

Triệu Hi Đình hít một hơi thật sâu, cất điện thoại, chậm rãi ngẩng đầu lên.

On mặt cô gái nhỏ treo một tầng ửng hồng thẹn thùng, giống như trái đào ngâm trong tuyết. Đôi mắt cô rất sạch sẽ, sạch đến mức như ngập nước. Đồ vật trong tay cô được gập chặt thành một xấp, cố sống cố chết giấu vào trong túi, đó là sự nhạy cảm tự nhiên chưa từng để ai dòm ngó.

Góc vải không bọc hết được vừa vặn là đường cong bán nguyệt, ngón tay thon thả trắng nõn lún sâu vào lớp đệm mút, bên rìa siết chặt một vệt hồng chực tràn.

Da cô rất trắng.

Có điều, trắng và trắng không hoàn toàn giống nhau.

Có loại trắng, rất hợp để phá hoại.

Anh ngước mắt, cổ họng bỗng khát, nửa thân trên chậm rãi ép sát về phía cô.

"Gan em lớn bằng nào?"

Đồng tử Mạnh Thu chấn động, ban đầu cô căng cứng cổ không tự nhiên lùi về sau, nhưng không chịu nổi việc Triệu Hi Đình từng bước ép tới, trong lúc lui đến đường cùng, gót giày cao gót va vào cạnh bàn trang điểm, phát ra tiếng "bộp" sắc gọn, chấn động đến mức cả người nổi da gà.

Cô vốn tưởng Triệu Hi Đình không vui vì cô ra lệnh cho anh. Nhưng tình hình hiện tại trông lại không giống, hai tay anh chống ở hai bên bàn trang điểm, như muốn xâm chiếm cô, cô luống cuống ngã lưng vào tấm gương, phía sau lưng lạnh ngắt, trái tim gần như muốn nhảy ra ngoài, hai bàn tay đều rịn mồ hôi ẩm ướt.

Cô hoảng loạn nhìn chằm chằm vào mắt anh, cảnh giác, co rụt người lại.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Đôi mắt anh như có thể nổ súng, nhìn thấu vào nơi sâu nhất của con người, khều ra mặt yếu đuối nhất, trêu chọc một cách nguy hiểm.

"Có phải quá yên tâm về tôi rồi không?"

Mùi hương lạnh nhạt trên người anh xộc vào chóp mũi cô, mùi hương mang tính xâm lược cực mạnh kích thích khiến lỗ chân lông toàn thân cô giãn nở. Cô cụp mi, ánh mắt chạm phải phần thân dưới của anh, hông và mông anh hẹp nhưng có lực, cạnh thắt lưng quần tây lạnh lùng ma sát vào gáy váy cô, mắt cô như bị bỏng một cái, đồng thời trong đầu như nổ ra pháo hoa.

Cô chợt nhận ra, Triệu Hi Đình không hề hiền lành như vẻ bề ngoài, cô không nên vì hôm nay anh cứu cô mà coi anh là người tốt.

Hơi thở cô hỗn loạn, cổ dán chặt vào mặt gương, cứ muốn lùi sâu vào thế giới ảo ảnh phía sau.

"...Bên ngoài có camera đấy. Làm càn là phạm pháp."

Triệu Hi Đình nghe thấy câu này thì cười ngặt nghẽo, những đốm sáng tròn của bóng đèn trong phòng trang điểm trải dài trong mắt anh, chớp mắt liền tối đi, chớp mắt liền tối đi.

Qua một hồi lâu, ánh mắt anh u ám khóa chặt lấy cô, nhả chữ rõ ràng: "Em nghĩ cái camera đó cản được tôi sao?"

Mạnh Thu lúc này mới biết sợ, cái sợ từ trong xương tủy len lỏi ra.

Cô giống như tay không tấc sắt bị nhốt vào lồng, đôi mắt anh chính là sợi dây tơ vàng, lột đi chiếc váy dài của cô, trói từ gót chân trói lên, đến cả sợi tóc cũng không buông tha, trói đến mức cô căng thẳng lạnh toát.

Cánh mũi cô phập phồng, nửa khắc cũng không dám dời mắt nhìn anh.

Tay mò mẫm sang bên cạnh, tìm được một cái chai rỗng liền không buông ra.

Ai ngờ cái chai này bị móp một góc, cô mới nắm lên chưa được vài giây thì góc móp đó liền bật trở lại, âm thanh vang lên như tiếng sấm kinh thiên động địa, dọa cho cổ họng Mạnh Thu thắt lại.

Triệu Hi Đình nghe thấy tiếng động liền liếc nhìn tay cô, bầu không khí ngàn cân treo sợi tóc trong phòng lập tức giãn ra.

Anh nhìn chằm chằm cái chai đó một lúc lâu, ngẩng đầu lên, khóe mắt kéo ra một nụ cười như xuân về hoa nở: "Có tìm thì cũng phải tìm cái nào nặng chút, một cái chai rách thì có tác dụng gì?"

Anh nhìn cô một lát, từ từ thẳng người dậy, Mạnh Thu lúc này mới hoàn hồn lại, vừa rồi có lẽ anh chỉ đang đùa với cô thôi.

Nhưng cô thật sự bị dọa sợ rồi, mồ hôi lạnh cứ hết lớp này đến lớp khác tuôn ra.

Sau khi thoát nạn, Mạnh Thu có chút cáu, nhảy từ trên bàn xuống, xoa xoa gót chân bị va đỏ, "Trò đùa này không vui đâu, cậu Triệu."

Triệu Hi Đình có vẻ hơi nóng, ngón tay dài cởi bỏ chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, kéo kéo, liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Đúng là trẻ con, không chịu nổi trêu."

Đầu óc Mạnh Thu vẫn còn mơ màng, không màng đến người trước mắt được coi là "kim chủ" của cô, gạt đi chút cung kính cuối cùng sang một bên, nhíu mày nói: "Người khác là người khác, tôi là tôi. Cậu Triệu thích trêu người khác thế nào tôi không quản được, sau này xin anh đừng như vậy nữa."

Ngày thường nói chuyện với cô, mấy câu cũng không rặn ra nổi vài chữ, bây giờ thì hay rồi, cái miệng nhỏ nhắn vừa mở vừa ngậm, hết câu này đến câu khác tuôn ra như đổ đậu, dù vậy, sống lưng vẫn thẳng tắp, như thể không cách nào bẻ gãy được.

Triệu Hi Đình nhìn phần tóc tơ mềm mại sau gáy cô, khẽ cười một tiếng.

"Thay quần áo xong đi dạo chút không?"

Anh đứng ra xa rồi, người Mạnh Thu mới ấm lên nhiều.

Triệu Hi Đình dọa một trận thế này cũng không hẳn toàn là chuyện xấu, ít nhất chuyện xảy ra ở hành lang vừa rồi cô không còn thời gian để hồi tưởng lại nữa. May mà anh quả thực chỉ dọa cô thôi, đến nửa sợi tóc cũng chưa chạm vào.

Chỉ là Mạnh Thu lần đầu tiên nhận thức được một cách rõ ràng rằng, phong cách sống của Triệu Hi Đình mang theo những thói hư tật xấu của cái vòng tròn giới thượng lưu đó, cô và họ hoàn toàn không cùng một thế giới.

Sau khi làm rõ ngọn ngành, đầu óc và cơ thể Mạnh Thu thoải mái hơn nhiều.

Vốn dĩ cô cũng muốn mời anh ăn một bữa cơm, dù sao tối nay anh cũng đã giúp cô một việc lớn như vậy, bèn gật đầu một cái. Nhưng cô không dám nói lời nhờ anh canh cửa nữa, chuyện đó đã trở thành điều cấm kỵ, cử động môi nhưng không thể phát ra âm thanh nào.

Triệu Hi Đình dường như nhìn thấu cô đang nghĩ gì, khẽ cười một tiếng, không vạch trần.

Đóng cửa lại, anh nhìn thấy bóng người bên trong lay động trên mặt đất, hơi nóng vừa mới tản đi lại chực trỗi dậy, anh không nhìn nữa, rút một điếu thuốc ra, tựa vào lan can đối diện thong thả hút.

Nơi sâu thẳm trên bầu trời đêm, không biết ai đã bắn một chùm pháo hoa, ánh đèn neon rực rỡ giống như một chốn ăn chơi chỉ thắp sáng trong thoáng chốc.

Mạnh Thu mặc quần áo xong nhìn ra cửa sổ trần.

Năm mới thực sự sắp đến rồi.

Lại cách mùa hè năm ấy thêm một tuổi. Cô nghĩ.

Lúc giao thừa này chỗ nào cũng đông đúc, đừng nói là đồ ăn đêm, ngay cả mấy quán ăn nhỏ ngày thường khá vắng vẻ giờ cũng chật kín người.

Ký túc xá của Mạnh Thu có một nhóm chat nhỏ, Kiều Nhuy cả ngày thần long thấy đầu không thấy đuôi, Cát Tĩnh Trang đang cuồng nhiệt tag Mạnh Thu trong nhóm, nói mình và mấy người bạn đang ở quảng trường Thịnh Lợi, màn trình diễn pháo hoa sắp bắt đầu rồi, hỏi cô đang ở đâu, bảo cô qua đó.

Mạnh Thu ngẩng đầu hỏi Triệu Hi Đình: "Quảng trường Thịnh Lợi có gần đây không anh?"

Triệu Hi Đình suốt dọc đường nhìn cô gõ màn hình điện thoại, cụp mắt nhìn mặt cô, hai người bị dòng người chen chúc đến mức đứng rất gần nhau.

"Có người tìm em à? Lợi dụng xong liền muốn vứt bỏ tôi sao?"

Mạnh Thu chưa nghĩ đến chuyện này, vừa rồi cô cảm thấy dẫn anh theo cùng cũng không sao. Anh hỏi một câu, cô cũng bắt đầu do dự. Anh và bọn Cát Tĩnh Trang không quen biết, nhất định sẽ gượng gạo.

Mạnh Thu có chút khó xử, bèn hỏi: "Trước đây anh đón giao thừa thế nào?"

Một nhóm người đang chờ đèn xanh bên lề đường.

Cô quay đầu lại.

Triệu Hi Đình đứng tụt lại sau cô một mét.

Người qua kẻ lại đông đúc, giọng nói của cô bị sự ồn ào đánh tan.

Không biết Triệu Hi Đình là cố ý né tránh chủ đề này, hay là thực sự không nghe thấy, anh đang nhìn màn hình lớn đối diện đường.

Mạnh Thu cũng ngẩng đầu nhìn theo, trên màn hình lớn có mấy vị nhân vật lớn đang chúc mừng năm mới, những lời chúc tiến về phía trước, dũng cảm đi đầu xu thế đang cuộn tròn phát sóng. Cô nhận ra một trong số họ, nho nhã và thân thiện, vì ngoại hình quá đỗi xuất sắc mà trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong giới trẻ, nhưng rõ ràng, Triệu Hi Đình nhìn đến xuất thần, tuyệt đối không phải vì chủ đề giải trí.

Mạnh Thu không nhịn được trêu chọc: "Chẳng lẽ anh định xem cái này để đón giao thừa sao?"

Triệu Hi Đình nghiêng mặt đi trong bóng tối, ánh đèn neon vừa vặn chiếu sáng một nửa gương mặt anh, anh giống như một linh hồn bị bỏ rơi, đột nhiên trở lại nhân gian, gió đông hây hẩy cũng không thổi bùng lên được cảm xúc của anh.

Mạnh Thu không khỏi kinh ngạc. Không liên quan gì đến chuyện phong nguyệt. Anh rất hợp với sự lạnh lùng giữa chốn nhân gian náo nhiệt.

Bên cạnh cũng có những cô gái đang nhìn chằm chằm vào mặt anh.

"Cái thứ này có gì đáng xem đâu." Giọng anh thanh mảnh xa xăm, chậm rãi giơ ngón tay dài lên, nhặt bông hoa nhung màu trắng trên đỉnh đầu cô xuống, nhẹ nhàng cảm thán: "Tuyết rơi rồi."

Bông tuyết tan thành vệt nước.

"Xem ra sẽ rơi đến năm sau."

Mạnh Thu kinh ngạc kêu lên: "Tuyết rơi rồi sao?"

Những người xung quanh dường như cũng bị cô làm cho lây lan, lũ lượt ngẩng đầu đón trận tuyết đầu mùa cuối năm, trong thoáng chốc con phố tràn ngập niềm vui sướng. Tuyết năm nay đến muộn hơn bất kỳ trận tuyết nào của những năm trước, nhưng cái thứ như tuyết này, chỉ cần rơi xuống thì lúc nào cũng không muộn.

Hai má cô gái nhỏ đông cứng đến đỏ bừng, bên môi hà ra từng ngụm khí ấm áp màu trắng, cô phấn khích nhảy nhót, dây buộc tóc không giữ được mái tóc đen mượt mà của cô tuột xuống tận đuôi tóc, một dải tóc xanh dày đè giữa chiếc mũ và sau gáy, mềm mại lún vào trong.

Triệu Hi Đình bị lây nhiễm, nở nụ cười, lại chê bai: "Còn nói mình không phải trẻ con, nhìn cái bộ dạng chưa từng thấy sự đời của em kìa, đừng nói là em quen tôi nhé."

Mạnh Thu đã thân với anh hơn nhiều, cười rạng rỡ nói đùa bừa bãi với anh: "Người miền Nam nhìn thấy tuyết phấn khích chẳng phải là bình thường sao, anh đừng có hối hận đấy, tôi mà vứt anh ở đây là anh chỉ còn một mình thôi đấy."

Ánh mắt Triệu Hi Đình thâm trầm trong một thoáng, giữa đất trời những bông tuyết như những chiếc lông tơ bay là là, chỗ anh đứng là một khoảng lặng, cô gái nhỏ dùng tay hứng từng bông tuyết trắng, vốc lấy, nâng niu rồi đưa đến trước mắt anh, khoảng lặng liền bị phá vỡ.

Anh nhếch môi, "Vậy phải làm sao đây, bồi tội xin lỗi em nhé?"

Mạnh Thu cười không ngớt, điện thoại cô rung hết lần này đến lần khác, phía Cát Tĩnh Trang giục rất gấp, cô đều có thể tưởng tượng ra giọng điệu oang oang của đối phương, Cát Tĩnh Trang nói, đã bảo năm nay cùng nhau đón giao thừa, sao lại nói lời không giữ lời chứ. Nếu không biết đi thế nào thì bọn tớ qua đón.

Lời đã nói đến mức này, Mạnh Thu rụt rè hỏi Triệu Hi Đình: "Bạn tôi chắc là không ngại có thêm một người đâu, anh cũng đi cùng đi?"

Triệu Hi Đình không cần nghĩ ngợi liền từ chối, "Thôi, tôi tiễn em."

Mạnh Thu vừa rồi trả lời tin nhắn của Cát Tĩnh Trang, loáng thoáng nghe thấy anh nghe điện thoại, thong thả hỏi đối phương có mấy người này nọ, chắc là định đi đánh bài. Cô lại nhớ đến đêm đèn xanh rượu đỏ ấy, đối với người như Triệu Hi Đình mà nói, màn biểu diễn pháo hoa e là thứ vô vị đến cực điểm. Nếu đêm nay anh thực sự cùng cô đón giao thừa, đó mới là cực hình đối với anh. Cô không nên lấy oán báo ân.

Mạnh Thu không mời anh nữa.

Tài xế lái xe đến trước mặt họ, chậm rãi hòa vào dòng người.

Mạnh Thu ngồi trong xe, nhìn tuyết càng rơi càng lớn, như thể cả thế giới bị cuốn vào trong những chiếc lông vũ màu trắng hùng vĩ, cô lau một khoảng trống nhỏ trên tấm kính mờ sương, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trước khi xuống xe, Triệu Hi Đình đưa chiếc túi quà bên tay cho cô, biểu cảm của anh giống như đêm tuyết tĩnh lặng bên ngoài, nhạt nhẽo và yên bình, anh chỉ giơ tay ra trước mặt cô, thèm không thèm nghĩ đến khả năng cô sẽ không nhận, mang theo vài phần dịu dàng cố ý bộc lộ.

"Chúc mừng năm mới, Mạnh Thu."

Túi quà có bao bì màu đen, không nhìn ra thương hiệu nào.

Mạnh Thu không nhận.

Anh nhìn thấu sự do dự của cô, nhếch môi cười đùa: "Năm nay bỏ qua trước, sang năm nếu em không chuẩn bị quà năm mới cho tôi, tôi nhất định sẽ đến tận cửa đòi đấy."

Mạnh Thu cong cong đôi mắt, không thèm đắn đo nữa, nhận lấy túi quà, sau đó vẫy vẫy tay từ biệt anh.

Trên mặt đất đã có tuyết tích tụ rồi, Mạnh Thu nghe thấy tiếng lạo xạo dẫm lên tuyết, vui vẻ chạy về phía cái đuôi của năm tháng.

Chiếc xe ô tô màu đen phía sau cô không vội vàng rời đi.

Tài xế hỏi: "Đi chứ, cậu Triệu?"

Hai mắt Triệu Hi Đình nhìn vào những vệt nước ẩm ướt trên cửa kính, khoảng kính mà Mạnh Thu lau vừa rồi lại phủ một lớp sương mù, bên ngoài là tuyết trắng xóa mịt mù, anh giơ tay lặp lại động tác cô từng vạch qua, chợt thấy mình thật nực cười, cười một tiếng, lau sạch những giọt nước trên đầu ngón tay, mở hé cửa sổ một chút để hơi lạnh bên ngoài lùa vào.

"Đi thôi." Anh nói.

Trong khoảng sân nhỏ ở Cảnh Sơn, bọn Triệu Bỉnh Quân đã đến từ sớm, người lập sòng chắc là Triệu Khang Bình, làm cho bàn mạt chược khói mù mịt.

Triệu Hi Đình ném bó hoa nhài vào lòng Triệu Bỉnh Quân, cởi cúc áo khoác ngoài treo lên giá treo quần áo đứng.

Triệu Bỉnh Quân ngửi ngửi, cười nói: "Ý gì đây? Biết hiếu kính người làm anh này rồi à?"

"Ồ, để trong cốp xe một lúc rồi nhỉ, cánh hoa đều bị dập rồi, thật đáng tiếc."

Thần sắc Triệu Hi Đình mệt mỏi vùi mình vào sô pha, nhắm mắt nhả chữ: "Biến đi."

Triệu Bỉnh Quân nhướng mày, "Kẹt xe không kịp đến tôi cũng chịu thôi. Tài trợ cho bên nghiên cứu khoa học của họ năm mươi triệu cũng đủ ý tứ rồi, tổng không đến mức vì chuyện này mà tính toán với tôi chứ."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dạo này cậu đến Đại học Yên Kinh hơi bị chăm đấy?"

Triệu Hi Đình mở một mắt ra, nhạt nhẽo liếc nhìn anh ta.

Triệu Bỉnh Quân rút ra hai điếu xì gà, một điếu đưa đến trước mặt Triệu Hi Đình, vế sau không nhận. Anh ta khựng lại, thu tay về, chau mày rít một hơi, nhả ra một vòng khói, ẩn ý nhắc nhở với giọng trầm xuống: "Chuyện không tự chủ trì được thì bớt dính vào."

Triệu Hi Đình cố ý đâm vào tim anh ta: "Năm đó anh từng thích cô gái đó không?"

"Cậu không nhắc tôi cũng sắp quên rồi," Triệu Bỉnh Quân ra vẻ bình tĩnh, tuy nhiên hàng lông mày hơi nhướng lên đã tố cáo lời nói của anh ta.

Anh ta đảo cổ họng, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, hai chân dài bắt chéo, kéo gạt tàn thuốc đến cạnh bàn, trong nháy mắt tâm tư đã bình phục trở lại, ra dáng một doanh nhân thành đạt, "Thích có rất nhiều loại, tôi không biết cậu hỏi loại nào."

"Nếu nhất định phải định nghĩa cho mối quan hệ như vậy..." Anh ta gạt gạt tàn thuốc rụng xuống, "Là có thích."

"Có điều tuổi tác càng lớn, càng cảm thấy những thứ này không đáng để nhắc tới."

Triệu Hi Đình: "Nghe nói dạo này anh đang chuẩn bị mang thai?"

"Chị dâu cậu muốn." Triệu Bỉnh Quân nhìn người phụ nữ đang hào hứng trò chuyện cách đó không xa, không có cảm xúc gì. Giống như việc đón nhận một sinh mệnh mới không thể mang lại niềm vui cho anh ta, mà chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ.

Triệu Hi Đình đôi khi cảm thấy Triệu Bỉnh Quân sống khá mệt mỏi, nhưng anh lại vô cùng thấu hiểu nguyên nhân vì sao phải sống như vậy, cười một tiếng: "Anh ngày càng giống bố chúng ta rồi đấy."

Triệu Bỉnh Quân nhẹ nhàng nhả ra một ngụm khói, ánh mắt bình thản.

"Vừa nãy mẹ có gọi điện đến, học kỳ sau cô Tần sẽ chuyển trường đến Đại học Yên Kinh."

"Tôi xem qua ảnh rồi, vóc dáng cao ráo, khí chất thoát tục, xứng với cậu không tồi đâu."

"Cô ấy có ấn tượng rất tốt về cậu, hình như còn tuyên bố không phải cậu thì không lấy."

"Người ta vì muốn không phải yêu xa với cậu mà từ bỏ cả bằng tốt nghiệp trường Ivy League, quyết tâm này đủ lớn rồi đấy, đối xử với người ta cho tốt vào."

"Thế à?" Khóe mắt Triệu Hi Đình nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo gần như vô tình, giống như màn đêm vĩnh viễn không bao giờ rạng đông, từ từ nhả chữ.

"Cô gái đó nếu thực sự làm như vậy, tôi khâm phục lòng dũng cảm của cô ta, nhưng liên quan gì đến tôi?"

Triệu Bỉnh Quân nhìn bó hoa nhài kia, chuyển chủ đề, "Đến đó chăm như vậy, cũng không hỏi xem người ta có bạn trai chưa."

Tư thế Triệu Hi Đình thả lỏng.

"Người như cô ấy, không có bạn trai mới là không bình thường chứ."

Sắc mặt Triệu Bỉnh Quân thay đổi, nhíu mày nhìn Triệu Hi Đình với vẻ mặt thản nhiên, kể từ sau chuyện đó, Triệu Hi Đình dường như luôn sống trong một vở kịch hư ảo, trong mắt anh, vạn vật thế gian, thật thật giả giả đều không tính là gì, mà có tính hay không cũng chẳng sao cả.

Tám chữ có thể khái quát trạng thái hiện tại của anh.

Bạc tình lãnh tính, tứ ý vọng vi (Bạc tình lạnh lùng, làm càn làm bậy).

"Đừng làm bậy." Triệu Bỉnh Quân nói.

Triệu Hi Đình nhặt điếu xì gà trên bàn lên, đột nhiên nhớ đến mảng trắng hoảng loạn ngước lên trong gương kia.

Anh ngậm vào bờ môi, cười một cái, "Vị không tồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập