Chương 87: Thẩm Trạch vạch trần âm mưu

Bố đánh con, phạm pháp cái nỗi gì?

Thẩm Trạch biết cô ta chỉ đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, muốn gã chủ động nhận đứa con này.

“Cô vì muốn tiếp cận tôi mà đúng là hao tổn tâm cơ nhỉ? Những chuyện nó làm trước đây cũng là do cô sai bảo đúng không?”

Triệu Duy Duy nghệch mặt ra.

Hạ Vân Cảnh ở bên cạnh cũng ngơ ngác không kém...

Thẩm Trạch cúi người áp sát hai mẹ con, trong mắt phượng ngập tràn vẻ lạnh lùng: “Bất kể cô đang toan tính điều gì, đứa trẻ tôi sẽ chịu trách nhiệm, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không chịu trách nhiệm với loại phụ nữ như cô đâu.”

Triệu Duy Duy trước đây từng nghe Hạ Thời nói Thẩm Trạch là một kẻ khốn nạn, không ngờ tận mắt chứng kiến mới thấy đúng thật là khốn nạn tột cùng.

Tính khí nóng nảy của cô không thể kìm nén thêm được nữa, vung tay tát thẳng một cái giòn giã lên khuôn mặt anh tuấn của Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch sững sờ chết lặng tại chỗ.

“Ai thèm anh chịu trách nhiệm chứ! Tôi thà gả cho heo cho chó cũng không thèm gả cho anh!!”

Vốn dĩ Thẩm Trạch muốn đưa Hạ Vân Cảnh vào một góc để từ từ dạy dỗ, không ngờ lại nhảy ra một Triệu Duy Duy thế này.

Động tĩnh bên này rất nhanh đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Ngồi ở tầng hai, Thẩm lão gia tử - người luôn dõi mắt trông chừng cháu trai lớn nhà mình - lại càng kinh ngạc trố mắt.

“Cô gái kia là con nhà ai thế?”

Thư ký bên cạnh vội đáp: “Hình như là đại tiểu thư nhà họ Triệu, tên là Triệu Duy Duy ạ.”

“Chính là con bé rồi, cháu dâu tương lai của ta.”

Người dám tát cháu trai cưng của ông, cô bé này là người đầu tiên đấy.

Ở một góc khác, Hạ Thời cũng phát hiện ra ba người họ...

Hạ Thời tuyệt đối không ngờ Tiểu Cảnh lại xuất hiện ở đây, dường như còn có dây dưa với Thẩm Trạch?

Cô theo bản năng nhìn về hướng Lục Nam Trầm, phát hiện người đàn ông cũng đã chú ý tới bên đó.

Hạ Thời vội vàng gọi điện cho Triệu Duy Duy, bảo cô đừng dây dưa nhiều với Thẩm Trạch nữa, lập tức đưa Tiểu Cảnh về nhà.

Hơn một giờ sau.

Bên ngoài căn biệt thự riêng, trời lại bắt đầu đổ mưa rả rích.

Trong phòng, Hạ Thời và Triệu Duy Duy cùng ngồi trên ghế sofa, còn Hạ Vân Cảnh thì đứng ngoan ngoãn trước mặt hai người.

“Tiểu Cảnh, sao con lại xuất hiện ở Lục gia?” Hạ Thời ân cần hỏi.

Hạ Vân Cảnh đã sớm nghĩ sẵn lý do thoái thác:

“Hôm nay con đi gặp bạn của con, là bạn ấy dẫn con đi ạ.”

Hạ Thời nghĩ bạn của cậu bé là con cái của vị khách nào đó đến dự thọ yến Lục gia, tưởng chỉ là trùng hợp nên cũng không gặng hỏi thêm.

Triệu Duy Duy ngồi bên cạnh lại hỏi: “Vậy sao con lại bị bắt?”

Hạ Vân Cảnh vờ tỏ vẻ đáng thương: “Con lỡ va phải chú đó, chú ấy liền sai người bắt con, còn định đánh con nữa.”

“Đệt!” Triệu Duy Duy suýt chút nữa thì chửi thề thành tiếng.

Thật không ngờ Thẩm Trạch một người lớn đường đường chính chính lại đi vì vậy đo với một đứa trẻ con, hôm nay còn nói những lời kỳ quái như vậy, đúng là đồ khốn nạn.

“Nhóc con, lần sau gặp loại người như thế thì tránh cho thật xa nhé.” Triệu Duy Duy định ôm cậu bé vào lòng, véo nhẹ má cậu.

Hạ Vân Cảnh nhíu mày né tránh: “Dì Duy Duy, đây là biệt danh thứ tám mà dì đặt cho cháu rồi đấy.”

Nào là tiểu nhân tinh, Tiểu Cảnh Cảnh, rồi lại tiểu bánh bao, củ cải nhỏ...

“Thế à? Dì có tài năng thế cơ à?” Triệu Duy Duy vừa nhai miếng khoai tây chiên vừa nói.

“......” Hạ Vân Cảnh đầy đầu hắc tuyến.

Cậu may mắn làm tiêu tan được sự nghi ngờ của Hạ Thời và Triệu Duy Duy, sau đó cầm sách quay trở về phòng mình.

Về đến phòng, Hạ Vân Cảnh đem những bức ảnh chụp lén cảnh Nguyễn Tinh Thần bị đuổi khỏi Lục gia ban nãy rao bán với giá cao trên web đen.

Lần trước, chính tay cậu thao tác chỉnh đốn Thẩm Trạch, suýt chút nữa đã bị gã lần ra dấu vết.

Bây giờ, cậu cần phải cẩn thận hơn.

Hạ Thời thấy cậu bé về phòng, trên mặt tràn đầy vẻ sầu muộn.

Lời nói của Tiểu Cảnh khiến cô thấy hổ thẹn, trước đây một mình cô bị ức hiếp thì thôi đi, không ngờ bây giờ đến cả con của mình cũng bị người ta bắt nạt...

Cô nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, như vậy mới có thể bảo vệ tốt cho hai đứa con.

Lúc này Triệu Duy Duy liền nói cho Hạ Thời biết về những tin tức sốt dẻo mà gần đây mình đã điều tra được.

“Thời Thời, cậu biết không? Lúc mình tìm kiếm bằng chứng Nguyễn Tinh Thần đạo tác phẩm của cậu, mình đã tìm được rất nhiều thứ hay ho đấy.”

Hạ Thời nghi hoặc: “Thứ gì cơ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập