Chương 86: Nguyễn Tinh Thần bị mắng
Thể diện của con trai bà ta còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
“Bố, bố bớt giận, con lập tức bảo cô ta cút đi.”
Lúc này Nguyễn Tinh Thần vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình càng lúc càng kỳ quặc.
Cố Nhã tức giận đùng đùng đi tới, ném thẳng điện thoại vào trước mặt cô ta: “Xem việc tốt cô làm đi!”
Nguyễn Tinh Thần cầm lấy điện thoại nhìn thử, mới biết chuyện xấu đã vỡ lở.
Cô ta đang định giải thích, đã nghe Cố Nhã nói:
“Nếu cô không muốn tiếp tục mất mặt ở đây thì lập tức cút ngay cho tôi.”
Người của Lục gia đuổi một ngôi sao đi cũng dễ dàng như xua đuổi một con ruồi vậy.
Nguyễn Tinh Thần chưa từng nghĩ mình lại phải rời đi trong cảnh chật vật, ê chề như thế này.
Cô ta ngồi trên xe bảo mẫu, hồi lâu vẫn không dám tin vào sự thật.
Vừa nhớ lại những lời Hạ Thời nói, cô ta lập tức vỡ lẽ.
Nhất định là do Hạ Thời làm!!
......
Ở phía bên kia, Triệu Duy Duy cũng nhìn thấy tin tức, tin tức này vốn là do cô và Hạ Thời đã sớm sắp xếp từ trước.
Cố ý tung ra vào đúng thời điểm này.
Thấy Nguyễn Tinh Thần bị đuổi đi, cô gửi tin nhắn cho Hạ Thời: “Bạch liên hoa này cũng có ngày ngã đau, cho ả đắc ý.”
Triệu Duy Duy đứng dậy, còn muốn ra ngoài chiêm ngưỡng dáng vẻ chật vật của Nguyễn Tinh Thần.
Đột nhiên, tầm mắt của cô dừng lại ở phía xa, trên một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc.
“Tiểu Cảnh?!”
Triệu Duy Duy đang thắc mắc tại sao Hạ Vân Cảnh lại có mặt ở đây.
Liền phát hiện mấy tên vệ sĩ đã tóm được cậu bé, một tay xách bổng cậu lên, đưa về phía thiếu đông gia nhà họ Thẩm - Thẩm Trạch.
Hai cái chân ngắn củn dĩ nhiên chạy không lại đôi chân dài của mấy người lớn.
Hạ Vân Cảnh đã cố hết sức rồi, chạy suốt một đoạn đường dài vẫn bị tóm gọn.
Cậu chỉ hận bản thân mình còn quá nhỏ.
“Thằng nhóc ranh, cuối cùng cũng tóm được mày rồi.” Thẩm Trạch ung dung nhìn cậu bé.
Hạ Vân Cảnh vẫn giả vờ trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội: “Chú ơi, chú có thể bảo chú ấy thả cháu xuống được không?”
“Cháu không quen chú.”
Thẩm Trạch tức đến bật cười.
“Không quen tao? Hôm đó ở tửu lâu đứa nào cố ý hắt rượu vào người tao, rồi ném cả quần áo lẫn điện thoại của tao xuống lầu, không phải mày à?”
Hạ Vân Cảnh phủ nhận: “Chú ơi, chú nhận nhầm người rồi. Cháu chưa từng đến tửu lâu nào cả.”
Thẩm Trạch thừa biết thằng nhóc ranh này sẽ không chịu nhận tội.
Lại còn có thể giả vờ một bộ dạng vô tội đến thế.
Gã đứng dậy, bước tới trước mặt Hạ Vân Cảnh, giơ tay lên, định giáng một cái tát xuống mông cậu bé.
Đột nhiên, một giọng nói quát lớn ngăn gã lại.
“Dừng tay!”
Thẩm Trạch khựng lại, đôi mắt phượng nheo lại nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Liền thấy một người phụ nữ có diện mạo ngọt ngào đang đằng đằng sát khí bước nhanh về phía này.
Hạ Vân Cảnh không ngờ Triệu Duy Duy lại cũng có mặt ở đây...
Cậu cảm thấy hôm nay về nhà chắc chắn mình xong đời rồi.
Tuy nhiên, giải quyết rắc rối trước mắt mới là quan trọng nhất.
“Mẹ ơi, mau cứu con với... Chú này muốn đánh con...”
Triệu Duy Duy lần đầu tiên thấy tiểu ma vương này cầu cứu mình, trái tim bỗng chốc mềm nhũn, vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
Mẹ...
Thẩm Trạch nhìn sâu vào Triệu Duy Duy, người phụ nữ này là mẹ của thằng nhóc ranh, vậy chẳng phải chính là người phụ nữ trước kia của mình sao?
Sao gã lại chẳng có chút ký ức nào về người phụ nữ này nhỉ?
Thậm chí còn lén lút mang thai con của gã nữa chứ.
Triệu Duy Duy lao tới, muốn giật lấy đứa bé từ trong tay tên vệ sĩ.
Thẩm Trạch ra hiệu bằng ánh mắt, tên vệ sĩ mới buông tay ra.
Triệu Duy Duy lập tức kiểm tra Hạ Vân Cảnh, chưa kịp hỏi tại sao cậu bé lại xuất hiện ở nơi này.
“Con có bị thương ở đâu không?”
Hạ Vân Cảnh lắc đầu: “Không ạ, may mà mẹ đến kịp.”
Triệu Duy Duy thở phào một hơi.
Thẩm Trạch lúc này bước tới trước mặt cô.
“Nó là con trai của cô?”
Triệu Duy Duy nghe vậy, ngẩng đầu giận dữ nhìn gã:
“Không phải con tôi thì là con của anh chắc?”
“Anh dựa vào đâu mà tùy tiện bắt con tôi? Vừa rồi anh còn định đánh nó, anh có biết làm vậy là phạm pháp không hả?”
Bình luận