Chương 72: Lục Nam Trầm từ chối Nguyễn Tinh Thần
Lục Nam Trầm lại không nhận lấy, lạnh nhạt đáp:
“Tôi không rảnh.”
Nguyễn Tinh Thần không ngờ hắn lại từ chối dứt khoát đến thế.
Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra giữa hắn và Hạ Thời lúc nãy, những đầu ngón tay rảnh rỗi của cô ta bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cô ta nén cơn bực bội trong lòng, nhìn sang Hạ Thời ở bên cạnh: “Hạ Thời, vậy cậu có thể đến tham gia không?”
“Tiện thể sau buổi họp báo là buổi họp lớp đại học của chúng ta, biết đâu khi gặp lại bạn học cũ, cậu lại nhớ ra điều gì đó thì sao.”
Ánh mắt của Lục Nam Trầm cũng chuyển dời sang phía cô.
Hạ Thời vừa mới nói với Lục Nam Trầm là muốn khôi phục trí nhớ, không tiện từ chối nên liền đồng ý:
“Được thôi.”
Cô nhận lấy tấm thiệp mời rồi rời khỏi văn phòng.
Thấy Hạ Thời cũng đi dự buổi họp báo, Lục Nam Trầm cũng có chút dao động.
Dưới sự nài nỉ dai dẳng của Nguyễn Tinh Thần, Lục Nam Trầm cuối cùng cũng đồng ý tới.
Nguyễn Tinh Thần âm thầm thu trọn sự thay đổi của Lục Nam Trầm vào mắt, mối hận thù dành cho Hạ Thời trong lòng càng sâu sắc hơn trước.
Ở phía bên kia, sau khi Hạ Thời rời khỏi phòng làm việc của Lục Nam Trầm trở về, không khỏi cảm thấy ảo não.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi...
Buổi tối.
Theo đúng thời gian ghi trên thiệp mời, Hạ Thời bảo tài xế lái xe đưa mình đến nhà hát lớn.
Vừa tới nơi, cô đã thấy có không ít nhân vật danh lưu và giới truyền thông có mặt tại đây.
Còn có một số bạn học thời đại học trước kia nữa.
Toàn bộ phòng hòa nhạc và sảnh triển lãm của nhà hát đều được Nguyễn Tinh Thần bao trọn, ngoại trừ khách mời thì người ngoài không được phép vào.
Hạ Thời cầm thiệp mời bước vào, được sắp xếp ngồi ở một vị trí có tầm nhìn rất rộng.
Ở đây, cô có thể quan sát được hơn nửa hội trường.
Ban đầu cô còn chưa hiểu dụng ý của Nguyễn Tinh Thần, mãi đến trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, nhìn thấy bóng hình quen thuộc kia, cô mới vỡ lẽ.
Lục Nam Trầm thế mà cũng đến, lại còn ngồi ở vị trí danh dự hàng đầu.
Hắn chẳng phải đã nói là không đến sao?
Hạ Thời không khỏi cười lạnh mỉa mai, quả nhiên khi đối diện với Nguyễn Tinh Thần, hắn chẳng bao giờ nỡ từ chối thật lòng.
Nguyễn Tinh Thần quả thực đang lúc đắc ý nở mày nở mặt.
Có Lục Nam Trầm tọa trấn ở đây, giới truyền thông đổ xô đến đưa tin về cô ta, toàn là những lời ca tụng tích cực.
Đám bạn học đại học thuộc giới phú nhị đại từng coi thường cô ta trước kia, nay muốn nhân cơ hội tiếp cận Lục Nam Trầm nên thi nhau nịnh nọt, tâng bốc cô ta lên tận mây xanh.
Thế nhưng, tính toán của bọn họ coi như đổ sông đổ biển, bởi quanh người Lục Nam Trầm đều là vệ sĩ, căn bản không ai có thể lại gần.
Hạ Thời nhìn từ đằng xa, không rõ hắn đã phân phó điều gì với vệ sĩ.
Không lâu sau, một người vệ sĩ cung kính tiến đến trước mặt Hạ Thời.
“Hạ tiểu thư, Tổng giám đốc của chúng tôi mời cô qua bên đó.”
Hạ Thời không có lý do để từ chối, cô đứng dậy bước tới.
Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
“Kia chẳng phải là Hạ Thời sao?”
“Không phải bảo cô ta chết rồi à?”
“Đúng vậy! Đội mồ sống lại rồi sao!”
Những người bạn học nhận ra Hạ Thời xì xào bàn tán.
Hạ Thời ngồi xuống bên cạnh Lục Nam Trầm, đón nhận những ánh nhìn khác lạ từ bốn phương tám hướng.
“Lục tổng, anh gọi tôi qua đây có chuyện gì không?”
Đôi mắt sắc lạnh của Lục Nam Trầm hướng về phía cô: “Không phải em nói muốn tìm lại ký ức sao?”
“Tôi tới để giúp em.”
Đối diện với ánh mắt dò xét của hắn, Hạ Thời chẳng hiểu sao trong lòng lại dấy lên cảm giác rợn ngợp.
May thay, đúng lúc này Nguyễn Tinh Thần bước lên sân khấu.
Trên khán đài, Nguyễn Tinh Thần vừa nhìn đã thấy Hạ Thời đang ngồi sát bên Lục Nam Trầm, trong mắt cô ta lóe lên tia u ám nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.
Trước khi cất tiếng hát, cô ta chậm rãi mở lời.
“Bài hát mới mà hôm nay tôi thể hiện là dành tặng cho mối tình đầu, cũng là người tôi yêu duy nhất trong cuộc đời.”
Mối tình đầu, người duy nhất cô ta yêu...
Năm đó toàn trường đều biết nàng Lọ Lem Nguyễn Tinh Thần đã bám víu vào cây đại thụ Lục gia - Lục Nam Trầm.
Vậy nên ngay khi cô ta nói ra, mọi người đều hiểu người đó chính là Lục Nam Trầm.
Coi như đây là buổi biểu diễn nội bộ nên một vài người bắt đầu hò reo cổ vũ ầm ĩ.
Bình luận