Chương 71: Hạ Thời nói sự thật
Lần này Hạ Thời tới, Hứa Mục không hề ngăn cản cô.
Lúc này Lục Nam Trầm đang đứng trước cửa sổ sát đất hút thuốc, trong đầu không ngừng hiện lên những lời Hạ Thời nói hôm qua.
Cô từng sảy thai, đứa bé đó đã chết từ lâu.
Tiếng gõ cửa vang lên, hắn dập tắt điếu thuốc trên tay: “Vào đi.”
Hạ Thời đẩy cửa bước vào, liền thấy Lục Nam Trầm trong bộ âu phục thẳng thớm, vóc dáng cao ráo đứng ngược sáng cách đó không xa.
Cô vẫn nhớ hơn mười năm trước lần đầu tiên gặp hắn, khung cảnh cũng tương tự thế này, hắn cũng đứng dưới ánh mặt trời như vậy, tức khắc thu hút trọn vẹn ánh nhìn của cô.
Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Lục Nam Trầm phản chiếu gương mặt tinh xảo cùng vóc dáng gợi cảm đầy quyến rũ của Hạ Thời.
Giữa lúc hắn đang chăm chú nhìn, Hạ Thời đã khép cửa văn phòng lại, bước đến trước mặt hắn.
“Lục tổng, sau khi nói chuyện với anh hôm qua, tôi đã đi kiểm tra lại các tư liệu trước đây, trước đó là tôi hiểu lầm anh rồi, chúng ta thực sự từng có một cuộc hôn nhân.”
“Có một chuyện tôi muốn giải thích với anh, lần trước tôi nói đi xem mắt, thực ra chỉ là đi thay cô bạn thân cho xong chuyện thôi.”
Lục Nam Trầm sau khi trở về hôm đó đã cho người điều tra rõ ràng.
Hắn không ngờ Hạ Thời lại chủ động giải thích, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
“Vậy nên em đến tìm tôi, chỉ vì muốn giải thích chuyện này sao?”
Đôi mắt trong veo của Hạ Thời nhìn hắn, lắc đầu:
“Tôi quyết định rồi, tôi muốn khôi phục ký ức, nhưng có một vài chuyện tôi chưa hiểu rõ lắm, muốn hỏi anh.”
Cô đứng rất gần, Lục Nam Trầm vừa cúi đầu đã nhìn trọn đường cong đẫy đà trước ngực cô.
“Em muốn hỏi gì?” Yết hầu hắn khẽ chuyển động.
“Trước đây... chúng ta có phải rất yêu nhau không?”
Sắc mặt Lục Nam Trầm khẽ biến đổi.
Hạ Thời vờ như không nhận ra sự thay đổi của hắn, tiếp tục nói: “Tuy tôi không nhớ được nhiều người và nhiều chuyện, nhưng tôi tin chắc rằng, tôi sẽ không bao giờ chọn gả cho một người mà mình không yêu.”
Đồng tử sâu thẳm của Lục Nam Trầm khẽ gợn sóng tăm tối.
Khoảnh khắc này, chẳng rõ là vui mừng hay một cảm xúc nào khác.
“Phải, em rất yêu tôi.”
Hắn gằn từng chữ, hốc mắt không biết từ lúc nào đã đỏ hoe.
Hạ Thời nhận thấy cảm giác áp bức quanh người hắn đang dần tan biến, biết rằng mình đã cược đúng.
Cô kiễng mũi chân, áp sát vào Lục Nam Trầm: “Tôi muốn thử một chút xem có phải mình thực sự yêu anh không, được chứ?”
Lục Nam Trầm còn chưa kịp phản ứng.
Nụ hôn của người phụ nữ đã dừng lại trên đôi môi mỏng của hắn.
Giây phút này, toàn bộ dòng máu trong người Lục Nam Trầm như đông cứng lại.
Nụ hôn của cô không hề có kỹ xảo, tựa như chiếc lông vũ khẽ lướt qua, Lục Nam Trầm nhìn dáng vẻ vụng về ấy, rốt cuộc không kìm lòng được mà chuyển từ bị động sang chủ động.
Tất cả rèm cửa xung quanh đều hạ xuống, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo, lờ mờ có thể nghe thấy những âm thanh khe khẽ truyền ra.
Sắp thành công rồi!
Hạ Thời bấm chặt vào lòng bàn tay để gắng gượng giữ cho mình tỉnh táo.
“Cộc cộc cộc!”
Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
“Anh Nam Trầm.”
Là Nguyễn Tinh Thần.
Cô ta bất chấp sự ngăn cản của Hứa Mục, xông tới trước cửa văn phòng.
Thấy cửa văn phòng của Lục Nam Trầm đóng chặt, cô ta lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.
Hạ Thời không ngờ giữa trưa thế này mà cũng có người tới tìm Lục Nam Trầm.
Cô khẽ chau mày, đành phải tạm dừng kế hoạch, giơ tay đẩy Lục Nam Trầm ra.
“Có người đến kìa.”
Cô né tránh nụ hôn của Lục Nam Trầm, vẻ mặt ngượng ngùng nói.
Lục Nam Trầm chưa thỏa mãn, bực bội lắng nghe tiếng gõ cửa dồn dập không ngừng.
Một phút sau, cửa văn phòng mới được mở ra.
Nguyễn Tinh Thần vừa bước vào cửa đã thấy gương mặt ửng hồng khó giấu cùng đôi mắt long lanh ướt nước của Hạ Thời.
Đều là người trưởng thành, Nguyễn Tinh Thần liếc mắt một cái là hiểu ngay hai người vừa xảy ra chuyện gì.
“Có chuyện gì?”
Giọng nói có phần khàn đặc của Lục Nam Trầm kéo Nguyễn Tinh Thần hoàn hồn trở lại.
Cô ta siết chặt tấm thiệp mời trong tay, bước đến trước mặt Lục Nam Trầm, đưa cho hắn.
“Anh Nam Trầm, tối nay em phát hành bài hát mới, mong anh có thể tới dự. Bài hát này là em viết riêng cho anh đấy.”
Bình luận