Chương 65: Cố Nhã giục Nguyễn Tinh Thần

Ánh mắt xung quanh đổ dồn tới ngày càng nhiều, Thẩm Trạch cảm thấy nếu còn tiếp tục ở lại đây, gã nhất định sẽ trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người.

Người không biết chuyện khéo lại tưởng gã đang bắt nạt trẻ con.

Thẩm Trạch rảo bước đi nhanh về phía nhà vệ sinh.

Hạ Vân Cảnh lập tức thu lại dáng vẻ đáng thương, cậu bé giơ chiếc đồng hồ điện thoại của mình lên, tìm một góc độ thích hợp rồi chụp lại bộ dạng nhếch nhác của Thẩm Trạch.

Cậu bé vẫn chưa chịu dừng tay tại đó mà bám theo Thẩm Trạch đến một căn phòng suite.

Cách đó không xa, mẹ Lục là Cố Nhã đã chú ý tới đứa trẻ này, trong lòng chợt dâng lên một cỗ mềm mại.

Bà nhấp một ngụm rượu, nói với Nguyễn Tinh Thần đang đứng bên cạnh: “Đứa trẻ đáng yêu quá, vừa hiểu chuyện lại vừa ngoan ngoãn lễ phép.”

“Nếu là con của Nam Trầm nhà chúng ta, chắc chắn cũng sẽ giống như thằng bé.”

Cũng chỉ khi đối mặt với một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy, gương mặt quanh năm lạnh lùng của Cố Nhã mới lộ ra vẻ hiền từ.

Nguyễn Tinh Thần biết bà ta lại đang giục mình mau chóng mang thai, cô ta cũng đành hùa theo gật đầu.

Trở lại căn phòng tạm thời.

Thẩm Trạch gọi điện thoại bảo trợ lý mang một bộ quần áo mới tới.

Rất nhanh, trợ lý đã đem quần áo tới: “Cậu chủ, quần áo của ngài tôi để trên bàn rồi ạ.”

“Ừm, cậu đi được rồi.”

“Vâng.”

Trợ lý kéo cửa rời đi, hoàn toàn không phát hiện ra ở góc khuất sau ghế sô pha đang có một đứa trẻ ngồi xổm.

Suy cho cùng, phòng của Thẩm Trạch, người bình thường có ai dám tự tiện xông vào?

Thẩm Trạch đi vào phòng tắm.

Lắng nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Hạ Vân Cảnh rón rén bước ra, cầm lấy quần áo và điện thoại của Thẩm Trạch, ném thẳng từ tầng ba xuống dưới.

“Cho đáng đời kẻ dám bắt nạt mẹ mình.”

Làm xong tất cả những chuyện này, trước khi rời đi, cậu bé còn không quên phá hỏng thiết bị liên lạc với tửu lâu trong phòng.

Hạ Vân Cảnh kéo thấp vành mũ, nhanh chóng chuồn ra ngoài. Xuống đến đại sảnh tầng một, ngay khi sắp ra khỏi cửa, vì chạy quá nhanh nên cậu bé đâm sầm đầu vào đôi chân thon dài thẳng tắp của một người đàn ông.

“Cháu xin lỗi...”

Hạ Vân Cảnh vội vàng xin lỗi người nọ, vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay phải ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo của gã cha tồi nhà mình.

Lục Nam Trầm nhìn vào mắt cậu bé, không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác thân thiết đến lạ.

“Không sao.” Hắn lạnh nhạt đáp.

Hạ Vân Cảnh vội vàng chạy chậm rời đi.

Cho đến khi ra khỏi tửu lâu, trái tim nhỏ bé của cậu vẫn đập thình thịch liên hồi, ban nãy thế mà lại đụng trúng Lục Nam Trầm.

May mà mình có đeo khẩu trang và đội mũ.

Ở một diễn biến khác, Thẩm Trạch sau khi tắm xong trong phòng tửu lâu, tâm trạng đã trở nên cáu bẳn đến tột độ!!

Không biết kẻ nào đã ném hết quần áo của gã đi, điện thoại cũng không thấy đâu, thiết bị liên lạc trong phòng thì bị cắt đứt...

Thẩm Trạch bất đắc dĩ, đành phải quấn khăn tắm nửa thân dưới bước ra ngoài. Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, gã mượn điện thoại gọi cho trợ lý.

Sau một hồi tìm kiếm, vệ sĩ đã nhặt lại được quần áo và điện thoại của Thẩm Trạch từ dưới lầu.

“Cậu chủ, có phải có kẻ muốn hãm hại ngài không?”

Trợ lý có chút sợ hãi, rốt cuộc là kẻ nào lại dám xông vào tận đây, thậm chí còn lẻn được vào phòng của Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch nhíu mày: “Chắc là không phải.”

Nếu muốn hãm hại gã, sao lại chỉ ném mỗi quần áo và điện thoại đi?

Trò ấu trĩ thế này, cảm giác giống như việc mà chỉ có trẻ con mới làm!

Trẻ con...

Thẩm Trạch chợt nhớ tới thằng nhóc vắt mũi chưa sạch đeo khẩu trang, ánh mắt đầy vô tội rót rượu cho gã lúc nãy!

Sắc mặt gã càng trở nên khó coi hơn.

Chẳng lẽ là “sản phẩm” từ những lần phong lưu trước đây của mình?

“Tôi sẽ phái người đi điều tra ngay.” Trợ lý lại nói.

“Đợi đã!” Thẩm Trạch gọi giật lại, “Không cần tra nữa.”

Nếu là con rơi, vậy thì chắc chắn nó sẽ còn tìm đến gã.

Chuyện này gã không thể gióng trống khua chiêng đi tìm được, ngộ nhỡ để ông cụ biết thì chẳng có lợi lộc gì cho gã cả!

Trợ lý tuy nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu.

Sau đó, anh ta lại nói: “Cậu chủ, chuyện sáng nay ngài bảo tôi điều tra, đã có kết quả rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập