Chương 64: Thẩm Trạch miễn cưỡng dự tiệc

Hôm nay Thẩm Trạch chẳng có chút hứng thú nào để ăn uống.

Thẩm lão gia sau khi biết được những hành vi xằng bậy của y vào sáng nay, liền cố tình bắt y phải tới tửu lâu dùng bữa, nhưng thực chất là muốn ép y kết giao với các tiểu thư thiên kim khác trong bữa tiệc.

Quả nhiên, sau khi y bước vào đại sảnh chưa được bao lâu, ông cụ đã gọi y ra một góc.

“Đây là bữa tiệc của Lục gia, cháu đừng có lại muốn làm hỏng chuyện đấy nhé?”

Ông cụ quả thực đã nắm thóp được điểm yếu chí mạng của Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch không còn cách nào khác, đành phải cắn răng ngồi vào một góc khuất của bữa tiệc.

Quanh người y tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương, bất cứ ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được, lúc này ai dám lại gần bắt chuyện chính là tự tìm đường chết.

Thẩm Trạch hoàn toàn không hề nhận ra, có một bóng dáng nhỏ thó từ đầu đến cuối vẫn luôn âm thầm dõi theo y.

Bữa tiệc do Lục gia tổ chức, đương nhiên những nhân vật chủ chốt của gia đình đều đã có mặt đông đủ.

Người đến lần này còn có cả Nguyễn Tinh Thần.

Ả cũng chú ý thấy Thẩm Trạch, nhưng không dám tiến lại gần bắt chuyện.

Không phải ả sợ Thẩm Trạch, mà là ả sợ Thẩm lão gia.

Thực ra, nếu năm xưa không phải vì Thẩm lão gia đích thân tìm gặp riêng ả, thì với sự si mê điên cuồng mà Thẩm Trạch dành cho ả khi đó, ả đã sớm trở thành Thẩm phu nhân rồi.

Đến tận bây giờ Nguyễn Tinh Thần vẫn còn nhớ như trong những lời mà Thẩm lão gia đã từng nói với ả:

“Tôi không quan tâm thằng Trạch qua lại với ai, nhưng con dâu của Thẩm gia chúng tôi tuyệt đối không bao giờ đến lượt loại người có thân phận như cô bước chân vào! Nếu cô dám không biết liêm sỉ mà quyến rũ thằng Trạch để gả vào đây, thì tôi không ngại để thằng Trạch phải chịu cảnh góa vợ đâu.”

Góa vợ...

Nguyễn Tinh Thần hiểu rõ Thẩm lão gia lòng dạ độc ác, tàn nhẫn, ông ta hoàn toàn có thể làm được điều đó.

Trong lúc Hạ Vân Cảnh đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, cậu bé mới phát hiện ra cả nhà tên bố tệ bạc cùng với người phụ nữ mà bố thích thế mà đều đang có mặt ở đây.

Đôi mày nhỏ của cậu khẽ nhíu lại.

Hôm nay vì quá nóng lòng muốn trả thù cho mẹ, cậu chỉ điều tra được việc Thẩm Trạch sẽ đến đây.

Chứ hoàn toàn không tra ra bữa tiệc này là do Lục gia tổ chức.

Nhưng đã đến đây rồi, cậu tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ về như vậy được.

Nhân lúc Lục Nam Trầm còn chưa đi tới, Hạ Vân Cảnh kiễng chân lấy một ly rượu vang đỏ trên bàn, rồi sải bước tiến về phía Thẩm Trạch.

“Chú ơi, cháu thấy tâm trạng chú không tốt, chú uống một ly rượu đi ạ.”

Thẩm Trạch đang bực bội nghĩ xem kẻ nào không có mắt dám tới làm phiền, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một nhóc con còn chưa cao bằng chân mình.

Ai lại mang theo con nít tới đây thế này?

Vì Hạ Vân Cảnh đeo khẩu trang và đội mũ, nên Thẩm Trạch chỉ nhìn thấy đôi mắt của cậu bé, đôi mắt rất đẹp, lại mang lại cho y một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Thế nhưng Thẩm Trạch vốn dĩ ghét nhất là trẻ con.

“Không uống.” Y lạnh lùng đáp.

Hạ Vân Cảnh lại không hề rời đi, mà tiếp tục đưa ly rượu về phía trước.

Thẩm Trạch nhíu mày, đưa tay ra gạt: “Cút!”

Chẳng biết là do giọng y quá lớn dọa cho Hạ Vân Cảnh sợ hãi, hay là vì nguyên nhân nào khác.

Ly rượu trong tay Hạ Vân Cảnh khéo thế nào lại nghiêng đi, cả một ly rượu vang đỏ sóng sánh lập tức đổ ụp xuống đũng quần của y.

Sắc mặt Thẩm Trạch đen như than củi: “Chết tiệt!”

Trong khi đó, Hạ Vân Cảnh liền giả vờ làm ra vẻ vô cùng sợ hãi, hốc mắt đỏ hoe, run rẩy lắp bắp: “Cháu xin lỗi, chú ơi, cháu không cố ý đâu ạ...”

Thẩm Trạch trừng mắt nhìn cậu bé, trong đáy mắt hừng hực lửa giận.

Nào ngờ Hạ Vân Cảnh lại càng cất cao giọng hơn, nghẹn ngào mang theo tiếng khóc: “Chú ơi, chú không định đánh trẻ con đấy chứ?”

Tiếng kêu của Hạ Vân Cảnh đã thành công thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong sảnh tiệc, ai nấy đều đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Thẩm Trạch: “...”

Tao đã nói là muốn đánh mày bao giờ chưa hả?

Dù y không phải loại người tốt lành gì, nhưng y cũng không thể làm ra cái trò đánh đập trẻ con trước bàn dân thiên hạ thế này.

Thẩm Trạch sa sầm mặt mày, bực bội đứng dậy.

Hạ Vân Cảnh sụt sịt mũi, nước mắt lưng tròng: “Chú ơi, quần của chú bị bẩn rồi, hay là để cháu cởi quần của cháu ra cho chú mặc nhé.”

“Chú đừng giận nữa, có được không ạ?”

Thẩm Trạch: “...”

Cái quần của mày, tao mà mặc vừa được chắc?!!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập