Chương 6: Lục Nam Trầm chờ Hạ Thời nhận lỗi

Ngoại trừ mấy tin nhắn công việc, tính đến thời điểm hiện tại, trọn vẹn một ngày trôi qua, Hạ Thời không hề gọi một cuộc điện thoại hay gửi lấy một tin nhắn nhận lỗi nào.

“Để tôi xem cô nhịn được bao lâu!”

Lục Nam Trầm vứt điện thoại sang một bên, đứng dậy, sải đôi chân dài bước về phía nhà bếp.

Khoảnh khắc mở tủ lạnh ra, hắn liền sững sờ.

Bởi vì bên trong tủ lạnh, ngoài một ít đồ ăn thì chất đầy các loại thuốc Đông y khác nhau.

Hắn tiện tay cầm một gói lên, chỉ thấy trên nhãn ghi:

“Ngày năm gói, đặc trị vô sinh hiếm muộn.”

Vô sinh hiếm muộn...

Lục Nam Trầm ngửi thấy mùi thuốc Bắc nồng nặc khó chịu.

Nghĩ đến mùi thuốc trên người Hạ Thời trước đây, giờ hắn mới biết nguồn gốc từ đâu ra.

Hắn cười lạnh trong lòng. Giữa hai người chưa từng phát sinh quan hệ, cho dù cô có uống bao nhiêu thuốc đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể mang thai!

Vứt gói thuốc trở lại vị trí cũ.

Lục Nam Trầm như vừa tìm được lý do cho màn giận dỗi lần này của Hạ Thời, tâm trạng lập tức nhẹ nhõm hẳn.

Hắn quay về phòng ngủ chính nghỉ ngơi.

Hạ Thời không có ở đây, từ nay về sau hắn muốn về lúc nào thì về, cũng không cần phải cố tình né tránh cô nữa.

Lục Nam Trầm đã có một giấc ngủ ngon.

Hôm nay hắn có hẹn cùng bạn thân Thẩm Trạch đi đánh golf.

Vì vậy, từ sáng sớm hắn đã vào phòng thay đồ mặc bộ đồ thể thao.

Thay xong, bước ra phòng khách, hắn theo thói quen định nói với Hạ Thời hôm nay không về ăn cơm.

“Hôm nay...”

Mới thốt ra được hai chữ, hắn liền sực nhớ ra từ nay về sau chẳng cần phải thông báo với cô nữa.

Tại sân golf.

Hôm nay Lục Nam Trầm trông vô cùng khoan khoái, bộ đồ thể thao màu trắng mặc trên người càng làm tôn lên gương mặt tuấn tú lạnh lùng nhưng đã mềm mại đi đôi phần.

Dáng người cao ráo đứng sừng sững trên sân cỏ hệt như một ngôi sao điện ảnh.

Hắn vung gậy, một cú đánh chuẩn xác đưa bóng thẳng vào lỗ.

Người bạn Thẩm Trạch đứng bên cạnh liền cất lời tán thưởng:

“Lục ca, hôm nay phong độ của anh đỉnh quá đấy, có phải có chuyện vui gì giấu em không?”

Chuyện Hạ Thời đòi ly hôn với Lục Nam Trầm, sau ngày hôm qua thì những người xung quanh đều đã hay biết.

Thẩm Trạch làm sao có thể không biết được chứ?

Gã chỉ muốn chính miệng Lục Nam Trầm nói ra, để tiện gọi Nguyễn Tinh Thần vốn đã đứng đợi sẵn bên ngoài vào đây.

Lục Nam Trầm nhấp một ngụm nước, hờ hững đáp:

“Không có gì, chỉ là chuẩn bị ly hôn với Hạ Thời thôi.”

Dù đã biết trước nhưng tận tai nghe thấy, Thẩm Trạch vẫn không khỏi ngạc nhiên.

Là bạn thân của Lục Nam Trầm, gã quá hiểu Hạ Thời là loại đàn bà trà xanh giả tạo, bám riết lấy Lục ca không buông!

Nếu có thể ly hôn thì hai người đã bỏ nhau từ lâu rồi, làm sao có thể dây dưa hơn ba năm trời?

“Cô ả điếc kia đồng ý sao?” Gã hỏi.

Ánh mắt Lục Nam Trầm tối sầm lại: “Là cô ta chủ động đề nghị.”

Thẩm Trạch cười khẩy đầy vẻ khinh miệt: “Chắc chắn là chơi trò lạt mềm buộc chặt rồi.”

“Loại phụ nữ này em gặp nhiều rồi.”

Dứt lời, gã lại cười hì hì nói với Lục Nam Trầm:

“Lục ca, hôm nay em cũng chuẩn bị cho anh một bất ngờ đấy.”

Trong lúc Lục Nam Trầm còn đang thắc mắc.

Thẩm Trạch đã gửi tin nhắn cho Nguyễn Tinh Thần.

Ngay sau đó, Lục Nam Trầm nhìn thấy ở đằng xa, Nguyễn Tinh Thần diện một bộ đồ thể thao màu hoa hải đường, trang điểm tinh xảo, đang tươi cười vẫy tay về phía mình.

Chẳng mấy chốc, người phụ nữ kia đã bước đến trước mặt hai người.

Thẩm Trạch biết ý lên tiếng: “Hai người cứ nói chuyện đi nhé, em không làm kỳ đà cản mũi nữa đâu.”

Sau khi Thẩm Trạch rời đi.

Nguyễn Tinh Thần đề nghị Lục Nam Trầm cùng ra ngoài đi dạo.

Rời khỏi sân golf, cách đó không xa chính là trường đại học mà họ từng theo học.

Cô ta rất hiểu tâm lý đàn ông, không hề đả động gì đến chuyện của Hạ Thời mà chỉ gợi lại quá khứ của hai người.

“Nam Trầm, anh còn nhớ con đường này không?”

“Trước đây khi chúng mình hẹn hò, thường xuyên đi dạo ở đây.”

“Hồi đó, anh nắm tay em và bảo sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời.”

Nói đến đây, Nguyễn Tinh Thần dừng bước, bàn tay thon dài khẽ đưa về phía Lục Nam Trầm.

“Nam Trầm, anh còn có thể nắm tay em bước tiếp không?”

Thế nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị chạm vào tay Lục Nam Trầm, hắn lại theo bản năng né tránh.

Nguyễn Tinh Thần ngẩn người.

Vẻ mặt Lục Nam Trầm vẫn bình thản như thường:

“Những chuyện trong quá khứ, tôi đều không còn nhớ nữa.”

Đi học, yêu đương, kết hôn, làm việc...

Đối với Lục Nam Trầm mà nói, chẳng qua chỉ là những việc bắt buộc phải trải qua trong đời người, cũng giống như hoàn thành công việc được giao, không có gì khác biệt.

Ngay cả với mối tình đầu cũng như vậy!

Viền mắt Nguyễn Tinh Thần đỏ hoe: “Có phải anh vẫn còn trách em không?”

“Năm đó em là bất đắc dĩ, em căn bản không muốn rời xa anh. Em yêu anh, yêu nhiều lắm...”

“Anh có biết những năm qua một mình em đã phải cắn răng chịu đựng thế nào không?”

“Tất cả đều nhờ vào những kỷ niệm của chúng mình. Em muốn nỗ lực trở nên tốt hơn, trở nên ưu tú hơn rồi mới quay về, để bản thân xứng đáng với anh.”

Nghe những lời này, đôi mày kiếm của Lục Nam Trầm khẽ nhíu lại.

“Tôi đã kết hôn rồi.”

“Em biết, cô ta sắp ly hôn với anh rồi.”

Nguyễn Tinh Thần lập tức đón lời, sau đó lại nói:

“Em sẽ cảm ơn cô ta vì đã trả anh lại cho em.”

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, cô ta không kiềm chế được mà ôm chầm lấy thắt lưng Lục Nam Trầm.

“Anh có biết không? Em hận Hạ Thời lắm, thật sự rất hận. Nếu không có cô ta thì chúng mình đã không phải xa nhau lâu đến thế.”

Có lẽ con người ta ai cũng mau quên.

Nguyễn Tinh Thần đã quên mất năm đó chính cô ta là người chủ động chia tay Lục Nam Trầm trước, sau đó Hạ Thời mới đính hôn với hắn.

Hạ Thời, Hạ Thời...

Trong tâm trí Lục Nam Trầm bất giác hiện lên dáng vẻ điềm đạm dịu dàng của người phụ nữ ấy.

Hắn nhớ lại năm xưa, sau khi cha cô qua đời, cô từng rưng rưng nước mắt nhìn hắn van nài: “Anh Nam Trầm, anh ôm em một cái được không?”

Nhưng vào thời điểm đó, em trai của Hạ Thời là Hạ Mộc vừa phá vỡ toàn bộ các điều khoản liên hôn của hai nhà, chiếm đoạt toàn bộ số tiền hắn chu cấp cho Hạ gia cũng như tất cả những gì Hạ gia phải giao lại cho hắn.

Vì vậy, Lục Nam Trầm đã lạnh lùng bước thẳng qua trước mặt Hạ Thời mà không để lại bất kỳ lời an ủi nào.

Dáng vẻ bi thương của cô cứ luẩn quẩn mãi trong đầu không chịu tan biến, hắn bất giác đưa tay gỡ Nguyễn Tinh Thần ra.

Bị đẩy ra, Nguyễn Tinh Thần còn định nói thêm điều gì.

Thì thấy Thẩm Trạch vội vã chạy tới, cô ta liền thu lại nước mắt.

Thẩm Trạch nhận ra bầu không khí khác thường ở đây, nhưng vẫn đưa tập tài liệu trong tay cho Lục Nam Trầm.

“Lục ca, anh xem này.”

Lục Nam Trầm nhận lấy tập tài liệu, mở ra xem, hóa ra lại là một bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.

Thẩm Trạch nói tiếp: “Đây là do luật sư của Hạ Thời gửi tới, nói là khoản bồi thường cho cuộc hôn nhân ba năm qua của hai người.”

Bồi thường?!

Thẩm Trạch cứ ngỡ Hạ Thời đòi Lục Nam Trầm bồi thường nên mới vội vã chạy tới như vậy.

Thế nhưng khi Lục Nam Trầm mở tài liệu ra xem, vậy mà lại là Hạ Thời chuyển nhượng tài sản cho hắn.

Đáy mắt hắn ngập tràn vẻ không dám tin!

Nhưng khi nhìn thấy con số một trăm triệu tệ được chuyển nhượng ở dòng cuối cùng, hắn chỉ cảm thấy nực cười.

Hạ Thời coi hắn là loại người gì chứ?

“Một trăm triệu mà muốn tôi tha cho Hạ gia sao?

Muốn tôi tha thứ cho cô ta à?” Lục Nam Trầm không chút nể nang mà buông lời mỉa mai ngay trước mặt Thẩm Trạch và Nguyễn Tinh Thần.

Lúc này Thẩm Trạch mới hiểu ra, cũng hùa theo cười khẩy: “Cô ả điếc này lúc nào cũng giả vờ ngây thơ vô tội, không ngờ sau lưng lại lén giấu khối tài sản một trăm triệu.”

“Không biết thằng em trai với bà mẹ như cái hố không đáy của cô ta có biết chuyện này không nhỉ?”

Đứng bên cạnh, Nguyễn Tinh Thần thu trọn màn chế giễu của Lục Nam Trầm và Thẩm Trạch dành cho Hạ Thời vào tầm mắt.

Ban đầu cô ta còn lo sợ Lục Nam Trầm đã nảy sinh tình cảm với Hạ Thời, dù sao hai người cũng đã kết hôn ba năm. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, đừng nói là kết hôn ba năm.

Cho dù là cả một đời, người đàn ông xuất chúng như Lục Nam Trầm cũng tuyệt đối không bao giờ để mắt tới một kẻ nhạt nhẽo như nước ốc như Hạ Thời.

Hạ Thời căn bản không xứng làm tình địch của cô ta.

...

Ở một nơi khác, bên trong căn phòng trọ âm u ẩm thấp.

Hạ Thời mê man mở mắt, cảm thấy đầu đau như búa bổ, xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ.

Cô biết, bệnh tình của mình lại trở nặng rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập