Chương 5: Hạ Thời uống thuốc và nhớ lời bác sĩ

Hạ Thời trở về phòng mình, cố ép bản thân nuốt từng vốc thuốc lớn vào bụng.

Cô đưa tay sờ ra sau tai, đầu ngón tay dính đầy máu tươi đỏ thẫm.

Lời dặn dò của bác sĩ lại vang lên trong tâm trí:

“Cô Hạ, trên thực tế rất nhiều trường hợp bệnh trở nặng đều liên quan đến cảm xúc của bệnh nhân.

Cô nhất định phải giữ tâm trạng ổn định, phải luôn lạc quan và tích cực phối hợp điều trị.”

Lạc quan, nói thì dễ làm mới khó.

Hạ Thời cố gắng không nghĩ đến những lời Lục Nam Trầm vừa nói, tựa đầu vào gối nhắm nghiền hai mắt.

Cho đến khi chân trời vừa hửng sáng, cô vẫn chưa thể thực sự chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ do thuốc đã phát huy tác dụng, tai cô khôi phục lại được một chút thính lực.

Nhìn những vệt nắng mỏng manh rọi qua khung cửa sổ, Hạ Thời ngơ ngẩn hồi lâu.

“Mưa tạnh rồi.”

Nguyên nhân thực sự khiến một người quyết định buông tay chưa bao giờ chỉ đến từ một lý do duy nhất.

Đó là sự tích tụ ngày qua ngày, để rồi đến cuối cùng chỉ cần một cọng rơm đè gãy lưng lạc đà.

Cọng rơm ấy có thể là một lời nói tuyệt tình, cũng có thể là một chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm...

Hôm nay, Lục Nam Trầm không ra ngoài.

Từ sáng sớm, hắn đã ngồi trên ghế sô pha chờ Hạ Thời tới xin lỗi, chờ cô hối hận.

Kết hôn ba năm, không phải Hạ Thời chưa từng giận dỗi.

Nhưng mỗi lần khóc lóc làm loạn xong, chẳng bao lâu sau cô đều sẽ chủ động nhận lỗi.

Lục Nam Trầm nghĩ lần này chắc cũng chẳng có gì khác biệt.

Hắn nhìn Hạ Thời rửa mặt chải chuốt xong bước ra, trên người mặc bộ đồ màu tối quen thuộc, tay kéo một chiếc vali, tay kia cầm một tập giấy tờ.

Chỉ đến khi Hạ Thời đưa bản thỏa thuận cho Lục Nam Trầm, hắn mới nhìn thấy mấy chữ “Thỏa thuận ly hôn” trong rõ ràng trên đó.

“Nam Trầm, khi nào anh có thời gian thì liên lạc với tôi.”

Hạ Thời chỉ nói với Lục Nam Trầm một câu bình thường đến không thể bình thường hơn, rồi kéo vali bước ra khỏi cửa.

Bên ngoài cánh cửa là bầu trời quang đãng sau cơn mưa.

Khoảnh khắc ấy, Hạ Thời cảm thấy dường như mình vừa được tái sinh.

Lục Nam Trầm cầm bản thỏa thuận ly hôn, người cứng đờ trên sô pha phòng khách.

Rất lâu sau hắn vẫn chưa thể hoàn hồn.

Mãi đến khi bóng lưng Hạ Thời khuất hẳn trước mắt, hắn mới muộn màng nhận ra người phụ nữ kia đã rời đi thật rồi.

Nhưng cảm giác bực bội đó cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, hoàn toàn không để tâm đến chuyện Hạ Thời bỏ đi.

Dù sao chỉ cần hắn gọi một cuộc điện thoại hay buông một câu, Hạ Thời sẽ ngoan ngoãn quay về bên hắn, thậm chí còn ra sức lấy lòng hơn trước.

Lần này chắc chắn cũng chẳng ngoại lệ.

Hôm nay là ngày cuối tuần sau Tết Thanh minh.

Mọi năm vào dịp này, Lục Nam Trầm đều đưa Hạ Thời cùng về nhà cũ làm lễ tế tổ.

Khó tránh khỏi việc bị họ hàng Lục gia nhìn bằng ánh mắt khác thường.

Hôm nay cuối cùng cũng chỉ có một mình hắn.

Tâm trạng Lục Nam Trầm vô cùng vui vẻ, đích thân lái xe về nhà cũ.

Suốt dọc đường đón làn gió xuân mát rượi, hắn cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng thấy.

Lục gia là một đại gia tộc bề thế. Hàng năm vào thời điểm này, rất nhiều thân thích đều tụ họp về để tế tổ, cộng thêm các nhánh họ hàng xa thì ít nhất cũng phải có tới năm sáu trăm người.

Riêng tầng lớp trẻ cùng trang lứa với Lục Nam Trầm đã có bảy tám chục người, trong đó không thiếu những bậc tuấn kiệt trẻ tuổi tài hoa.

Lục Nam Trầm có thể vượt lên trên tất cả để trở thành người nắm quyền Lục gia, tự nhiên không phải hạng tầm thường.

Tính cách hắn độc đoán mạnh mẽ, thủ đoạn sắt đá, không chỉ thế hệ cùng lứa mà ngay cả bậc tiền bối cũng phải kiêng dè hắn vài phần.

Nhưng kiêng dè là một chuyện, những lời bàn tán sau lưng chưa bao giờ dứt.

Đứa con cưng của trời năm xưa cũng có lúc bị người ta lừa gạt, lại còn rước về một cô vợ tàn tật khiếm thính...

Trong nhà cũ.

Mẹ Lục là Cố Nhã từ sớm đã dặn dò người làm:

“Nhớ kỹ, sau khi Hạ Thời đến, không được cho nó vào phòng khách.”

Nếu không phải vì gia quy Lục gia bắt buộc vợ của cháu đích tôn phải có mặt trong lễ tế tổ, bà tuyệt đối sẽ không đời nào cho phép Hạ Thời tới đây để bêu mặt.

Chỉ có điều lần này, Hạ Thời vậy mà không đến.

Mọi người tham gia tế tổ đều lấy làm lạ. Mọi năm vào lúc này, cô cháu dâu trưởng Hạ Thời luôn là người đến sớm nhất và về muộn nhất, khúm núm nịnh bợ tất cả mọi người.

Hôm nay vậy mà dám vắng mặt?

Cố Nhã đang nói cười rôm rả với mấy phu nhân quý tộc, nghe tin Hạ Thời không tới, đôi mày lá liễu thanh tú khẽ nhíu lại.

Lễ tế tổ Lục gia là việc hệ trọng nhường nào, lẽ nào là nơi cô ta thích đến thì đến, muốn đi thì đi sao?

Bà bước tới bên cạnh Lục Nam Trầm, dịu giọng hỏi: “Nam Trầm, Hạ Thời đâu rồi?”

Lục Nam Trầm đang trò chuyện cùng mấy người bạn nối khố thuở nhỏ, nghe mẹ hỏi vậy, ánh mắt liền trầm xuống.

“Đang làm loạn đòi ly hôn, bỏ nhà đi rồi.”

Lời này vừa thốt ra, xung quanh bỗng chốc im bặt, ai nấy đều lộ vẻ không dám tin.

Cố Nhã lại càng chấn động hơn.

Trên đời này, ngoài cha mẹ ra, không có ai yêu Lục Nam Trầm nhiều hơn Hạ Thời.

Bảy năm trước, Lục Nam Trầm suýt bị kẻ khác đâm trọng thương, chính Hạ Thời đã lấy thân mình đỡ nhát dao chí mạng.

Bốn năm trước khi hai người vừa đính hôn, Lục Nam Trầm sang Dubai bàn chuyện làm ăn rồi gặp nạn.

Mọi người đều nói Lục Nam Trầm đã chết, chỉ có Hạ Thời không chịu tin, chẳng nói chẳng rằng mà một mình đi tìm hắn.

Ở nơi đất khách quê người xa lạ, Hạ Thời tìm kiếm ròng rã suốt ba ngày trời, cuối cùng cũng tìm được hắn, nhưng đổi lại chỉ là lời trách móc cô lắm chuyện nhiều lời...

Rồi cả sau khi kết hôn, bất kể là lúc hắn ốm đau nằm viện hay trong sinh hoạt ăn uống thường ngày, thậm chí đối với những người xung quanh Lục Nam Trầm như thư ký hay trợ lý, Hạ Thời cũng luôn cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ làm phật lòng họ.

Một Hạ Thời tưởng như không thể sống thiếu Lục Nam Trầm như thế, vậy mà lại chủ động đòi ly hôn, dứt khoát rời xa hắn ngay sau khi cha Hạ qua đời...

Tại sao chứ?

Cố Nhã không hiểu, nhưng thầm mừng vì cô ta đã buông tha cho con trai mình.

“Hạng phụ nữ như nó vốn dĩ không thể bước lên được mặt bàn danh giá, ly hôn cũng tốt.”

“Nó căn bản chẳng xứng với con.”

Mẹ Lục vừa mở lời, những người khác cũng lập tức phụ họa theo:

“Đúng vậy đấy, anh Nam Trầm là nhân tài kiệt xuất, đang độ tuổi hoàng kim, bấy lâu nay đều bị Hạ Thời làm lỡ dở.”

“Em thấy Hạ Thời chẳng có nét nào của một thiên kim tiểu thư cả, vừa không có gu lại thiếu đạo đức.

Đã thế còn là một đứa điếc, Lục thiếu có thể bao dung không ruồng bỏ cô ta bấy lâu nay, cô ta cũng nên biết đủ rồi.”

“...”

Buổi lễ tế tổ trong chốc lát đã biến thành một đại hội bêu rếu và phỉ báng Hạ Thời.

Cứ như thể cô là một kẻ tội ác tày trời.

Cả bọn họ lẫn Cố Nhã đều đã quên mất, khi cha Hạ còn sống, khi địa vị của Lục Nam Trầm chưa vững chắc, đã có biết bao công tử hào môn tranh nhau muốn cưới Hạ Thời.

Họ cũng quên mất rằng chính người Lục gia đã chủ động mở lời đề nghị hai nhà liên hôn.

Trước đây vì có mặt Lục Nam Trầm, người Lục gia chỉ dám bàn tán sau lưng Hạ Thời, nhưng giờ đây họ đã công khai mỉa mai trắng trợn.

Lục Nam Trầm lẽ ra phải thấy vui mừng, nhưng chẳng hiểu vì sao, nghe những lời ấy lọt vào tai, hắn chỉ cảm thấy chói tai khôn cùng.

Sau lễ tế tổ.

Hắn lái xe rời khỏi nhà cũ từ sớm.

Khi trở về biệt thự Đái Trán, trời đã bắt đầu sập tối.

Lục Nam Trầm đẩy cửa bước vào, theo bản năng vứt áo khoác ở huyền quan. Nhưng đợi một lúc lâu, vẫn không thấy ai chạy ra đón.

Hắn ngẩng đầu nhìn phòng khách tối om và tĩnh lặng, mới sực nhận ra Hạ Thời đã đi rồi...

Hắn bực bội cầm lại áo khoác, đổi dép đi trong nhà bước vào, rồi tiện tay ném chiếc áo vào máy giặt.

Không hiểu sao hôm nay hắn lại cảm thấy mệt mỏi rã rời đến thế.

Lục Nam Trầm đi xuống hầm rượu định lấy một chai để ăn mừng việc Hạ Thời rời đi.

Nhưng khi đến cửa hầm rượu, nhìn ổ khóa đóng chặt, hắn mới muộn màng nhận ra mình không có chìa khóa!!

Hắn không thích người ngoài xuất hiện trong nhà, vì vậy căn biệt thự này chỉ thuê người làm theo giờ chứ không có bảo mẫu giúp việc ở lại cố định.

Kể từ khi Hạ Thời gả vào đây, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay cô quán xuyến.

Lục Nam Trầm quay về phòng ngủ, tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thể tìm thấy chìa khóa hầm rượu.

Hắn bực dọc cầm lấy điện thoại, mở khóa màn hình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập